Bác sĩ ngẩn ra, đoán người này có con bị bệnh, bệnh nghề nghiệp nổi lên dặn dò kỹ lưỡng:
“Trẻ con sốt cao không đùa được đâu, làm cha mẹ phải chăm sóc cẩn thận không được qua loa. Sốt cao quá có thể hỏng não đấy, trẻ càng bé ảnh hưởng càng lớn. Nhất là trời lạnh thế này, chị nhớ chăm sóc cẩn thận, có điều kiện thì đưa đi viện khám.”
Viên Lai Đệ đỏ hoe mắt, muốn khóc nhưng vẫn cố phản bác:
“Không phải đâu, Xú Đản nhà tôi không ngốc, nó thông minh lắm, từ bé đã ngoan lại đẹp trai, hay chạy nhảy nghịch ngợm, nó không ngốc!”
Bác sĩ nhìn cô ta ái ngại:
“Không phải cứ ngồi im không nói mới là ngốc. Ngốc có nhiều loại, nặng nhất là không tự lo liệu được sinh hoạt. Có loại phản ứng chậm, có loại không nhớ được việc nói trước quên sau...”
“Tôi, tôi...”
Viên Lai Đệ òa khóc nức nở.
“Thế này nhé, hôm nào chị đưa cháu đến đây tôi khám cho, nghe chị nói không chuẩn đâu.” Bác sĩ ban đầu hơi mất kiên nhẫn, thấy cô ta khóc t.h.ả.m quá cũng mủi lòng khuyên, “Chữa sớm khỏi sớm, không bệnh thì khám cho yên tâm.”
“Vâng, cảm ơn bác sĩ.”
Viên Lai Đệ vừa khóc vừa cảm ơn. Đừng thấy cô ta phản bác to mồm, thực ra trong lòng đã tin bảy tám phần.
Xú Đản chẳng phải là nói trước quên sau sao?
Nhưng cô ta chưa từ bỏ hy vọng. Đội gió lạnh về nhà, cô ta tìm ngay Xú Đản bảo:
“Xú Đản, con giúp mẹ một việc, sang nhà bà trẻ bên cạnh mượn cái cán bột.”
“Vâng.”
Xú Đản vẫn ngoan ngoãn gật đầu cái rụp.
Quay người chạy biến, trong chớp mắt đã ra khỏi cổng. Viên Lai Đệ quệt nước mắt chạy theo.
Lúc này Xú Đản đã ra khỏi nhà, đứng giữa nhà mình và nhà hàng xóm, bắt đầu suy tư về vấn đề nghiêm túc.
Nó đang ở đâu? Nó đến đây làm gì? Ai bảo nó đến đây?
“Xú Đản! Bọn tớ chơi cảnh sát bắt cướp, chơi không?”
Cách đó không xa mấy đứa trẻ con vẫy gọi. Toàn học sinh tiểu học trong đội, khác lớp, khác tuổi nhưng đều quen nhau cả, thiếu người rủ Xú Đản vào chơi cũng vui. Quan trọng là Xú Đản tính tình tốt, trêu chọc thế nào cũng không giận, bắt làm cướp mãi cũng cười hề hề.
Xú Đản đang suy nghĩ dở, nghe gọi thì chạy lại ngay, trong đầu tự giải đáp thắc mắc: À, hóa ra mình đứng đây đợi các bạn rủ đi chơi!!
Tội nghiệp Viên Lai Đệ chậm chân hai bước mà con trai đã chạy xa tít. Cô ta đứng ở cổng, nhìn đám trẻ con chạy mất hút không kìm được ngồi xổm xuống ôm gối khóc.
May mà lúc này cũng muộn rồi. Viên Lai Đệ đi bộ lên huyện hỏi han chán chê mới về, mùa đông trời tối sớm, chừng tiếng rưỡi sau Xú Đản đã về.
Hết cách, các bạn về ăn cơm hết nó chơi một mình sao được? Vả lại thằng đầu têu giục nó về, nó nghĩ một lúc rồi quyết định về nhà tính sau.
“Xú Đản đi đâu đấy?” Viên Lai Đệ khóc chán chê không thấy con về bèn vào phòng nằm nghỉ, nghe tiếng con ngoài sân vội gọi vào lớn tiếng chất vấn, “Con nói đi, vừa nãy con đi đâu? Mẹ bảo con sang nhà bà trẻ mượn cây cán bột cơ mà? Con mượn chưa?”
Xú Đản ngơ ngác:
“Hả?”
“Mẹ bảo con đi mượn cây cán bột!”
“Có ạ? Không có mà.”
Xú Đản mở to đôi mắt vô tội, mặt đầy vẻ hoang mang.
“Con nghĩ kỹ lại xem, mẹ bảo con đi đâu? Có phải bảo sang hàng xóm mượn cán bột không?”
Viên Lai Đệ cuống lên, tim đập thình thịch vẫn cố gặng hỏi.
Tiếc là câu trả lời của Xú Đản vẫn thế, nó hoàn toàn không nhớ gì cả:
“Không có, mẹ có nói đâu.”
Viên Lai Đệ vốn đã yếu, nghe câu này cảm giác trời sập xuống, đầu óc ong ong rồi ngã ngồi xuống đất khóc òa lên:
“Trời ơi là trời!!”
Xú Đản sợ quá, vội sửa lời:
“Mẹ ơi, con đi mượn ngay đây, mượn, mượn... con đi ngay!”
Mượn cái gì nhỉ?
Chưa ra khỏi phòng nó đã quên mượn cái gì, còn mượn ở đâu thì càng mù tịt.
Ra khỏi cổng, đầu óc nó đã mơ hồ, hình như mẹ bảo làm gì ấy nhỉ?
Lượn lờ bên ngoài một lúc sao mình lại ở đây?
“Xú Đản!” Mao Đầu hầm hầm lao tới túm lấy cổ tay em trai, “Về!”
Xú Đản thấy lạ quá, anh Mao Đầu hình như đang giận, sao lại giận nhỉ?
Mao Đầu giận là đúng rồi, cơm tối dọn lên bàn mà thằng này lại lao ra ngoài. Dù bụng đói cồn cào nhưng thói quen nửa năm nay không đổi được, thấy cảnh đó đầu chưa kịp nghĩ chân đã chạy theo. May mà tóm được nó về.
Hùng hổ lôi Xú Đản về, Mao Đầu đẩy em trai vào sân, quay lại đóng cổng cài then:
“Chạy cái gì mà chạy? Sắp ăn cơm rồi còn chạy, vào nhà mau!”
Lần này Xú Đản không chạy nữa, nó thấy mẹ đang ngồi khóc ở cửa phòng vội lạch bạch chạy lại:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Mẹ ơi, sao mẹ ngồi dưới đất? Sao mẹ lại khóc?”
Viên Lai Đệ: “………………”
Mất chút công sức, bà Triệu cũng hiểu rõ sự tình rồi bà cũng trố mắt.
Không ngờ nhà nhiều người ngốc thế mà còn lòi ra đứa ngốc hơn. Trước thấy Xú Đản không viết được tên, bà tưởng nó còn bé ai dè nó ngốc thật? Sốt cao hỏng não? Lời này không phải Viên Lai Đệ bịa ra mà bác sĩ bệnh viện huyện nói?
Đừng thấy bình thường bà Triệu chướng mắt con dâu ba nhưng chuyện này bà tin cô ta, mẹ ruột ai lại đi trù ẻo con mình thế.
Nhưng chuyện này...
“Hay là tôi đi hỏi thầy Tăng? Dù sao người ta cũng là dân thành phố lớn.”
Bà Triệu ngẩn ngơ một lúc, quyết định tham khảo ý kiến người có học.
Nói là làm!
Bà Triệu đến nhà thầy Tăng kể chuyện. Thầy Tăng cũng bó tay, không ngờ Xú Đản lại bị như thế. Nhưng bà Triệu đã hỏi, thầy cũng cố đưa ra lời khuyên.
“Theo cháu, thằng bé còn nhỏ, trẻ con thành phố bảy tuổi mới đi học, đội mình cũng toàn tám chín tuổi. Cháu khuyên cô nên cho nó ở nhà nuôi thêm hai năm nữa xem sao.”
Nghĩ ngợi thêm, thầy lại khuyên:
“Thực ra học hành không phải con đường duy nhất. Cô xem thanh niên trí thức chẳng phải cũng về nông thôn đấy thôi? Đến thi đại học còn bỏ, không cần thiết phải đặt hết hy vọng vào đấy.”
Bà Triệu hiểu rồi, ý là Xú Đản không có khiếu học hành.
“Haizz, cũng được, cùng lắm thì giống ba mẹ nó, làm ruộng vậy.”
Theo lời Viên Lai Đệ, Xú Đản chỉ là không nhớ được việc, chứ không phải loại ngốc đần độn chảy nước dãi nên cũng không đến nỗi tuyệt vọng.
Định về thì Triệu Kiến Thiết chạy tới:
“Cô ơi, đúng là cô thật à, cháu cứ tưởng thằng Hoành Bân lừa cháu. Đây, cái này cho cô, bài thi và phiếu điểm của tiểu Cường và tiểu Vĩ.”
Nghe nhắc đến Triệu Hoành Bân, bà Triệu hỏi ngay:
“Thằng Hoành Bân nhà mày dạo này thế nào?”
“Thế nào là thế nào? Nó vẫn thế mà?”
Triệu Kiến Thiết ngơ ngác. Triệu Hoành Bân là thằng bé ngốc nổi tiếng của Triệu gia nhưng to con khỏe mạnh, ba mẹ nó định hai năm nữa cho nó đi làm kiếm công điểm.
Triệu Kiến Thiết không hiểu nhưng thầy Tăng hiểu, giải thích:
“Triệu Hoành Bân phản ứng chậm, đầu óc không linh hoạt. Như kỳ thi này, hai môn nó chỉ được hơn 30 điểm. Nhưng tình trạng của nó khác Tống Đào nhà cô, năm lớp 1 nó cũng thi được mười mấy điểm.”
Khỏi cần nói thêm, bà Triệu hiểu rồi. Triệu Hoành Bân là dốt, là ngốc, còn thằng cháu bà là... thiểu năng!
Bà Triệu lắc đầu bỏ đi, để lại Triệu Kiến Thiết ngơ ngác không hiểu gì.
...
Bà Triệu về đến nhà, cả nhà vẫn ngồi chờ ở nhà chính. Bà ném bài thi và phiếu điểm lên bàn, gọi tên Mao Đầu:
“Mày đọc đi.”
Mao Đầu tuân lệnh!
“Tống Cường: Văn 53, Toán 65, Đạo đức 58.” Mao Đầu kinh ngạc nhìn anh trai, “Anh ơi, anh qua được một môn thật này!”
Bà Triệu giục:
“Tiếp tục đi, đừng dừng.”
“Tống Vĩ: Văn 61, Toán 68, Đạo đức 71.” Mao Đầu càng kinh ngạc, không nói với tiểu Vĩ mà quay sang tiểu Cường, “Anh ơi, anh qua môn rồi mà vẫn đội sổ trong nhà này!”
Tiểu Cường nghẹn họng, nếu không có cả nhà ở đây chắc nó tẩn cho Mao Đầu một trận:
“Đội sổ cái gì? Xú Đản đâu? Nó chẳng hai trứng ngỗng là gì?”
Lúc này Mao Đầu chưa kịp nói thì Hỉ Bảo đã phản đối.
Hỉ Bảo tuy thích anh Mao Đầu nhất nhưng với đứa em trắng trẻo ngoan ngoãn như Xú Đản cũng rất quý. Thấy em trai bị bắt nạt, con bé đứng lên bênh vực:
“Anh Cường, Xú Đản mới 5 tuổi, 5 tuổi thôi đấy!”
Xòe 5 ngón tay ra, con bé xua tay,
“Anh là lớn nhất nhà sao lại so đo với Xú Đản?”
“Vì nhà mình ngoài Xú Đản ra, anh ấy chẳng so được với ai cả.”
Mao Đầu bồi thêm một nhát d.a.o.
Cường: “………………”
Vừa nãy đang bàn chuyện Xú Đản mà?
Sao lại lái sang nó thế này?
Thảm nhất không phải bị hai đứa em bắt nạt mà là cả nhà đang nhìn nó với ánh mắt trách móc, như muốn nói: Mày đúng là không biết xấu hổ!!
--
Hết chương 42.