So với thành tích đội sổ quen thuộc của tiểu Cường, chuyện Xú Đản bị phát hiện là ngốc nghếch rõ ràng khiến mọi người chú ý hơn. Chẳng mấy chốc cả nhà đã quên béng tiểu Cường, quay sang truy hỏi chuyện Xú Đản.
Tiểu Cường: “…………” Con xin chân thành cảm ơn cả nhà!!
Khi bà Triệu thuật lại nguyên văn lời thầy Tăng làm mọi người đều trầm mặc.
“Đi học không phải con đường duy nhất” - nghe là biết lời an ủi. Dù thanh niên trí thức giờ phải về quê nhưng quan niệm ngàn đời nay đâu dễ đổi. Hơn nữa nếu học hành vô dụng thật thì sao làm đại đội trưởng cũng phải tốt nghiệp tiểu học? Không biết chữ thì đọc sao nổi văn bản cấp trên?
Thêm nữa mấy năm nay người địa phương kết hôn với thanh niên trí thức ngày càng nhiều, ai cũng quan tâm chuyện học hành của con cái. Nhà nào không khó khăn đều cho con đi học, dù biết không thi được đại học thì ít nhất cũng học hết tiểu học cho biết cái chữ.
Thấy cả nhà im lặng, bà Triệu nói thẳng:
“Thầy Tăng là người có học mà còn bảo Xú Đản không cần đi học, hay là thôi? Đi học không mất học phí nhưng sách vở b.út mực cũng tốn kém lắm.”
Nhắc đến chuyện này, bà lại nhớ hồi đầu năm học, Viên Lai Đệ chê sách cũ nằng nặc đòi mua sách mới.
Thực ra lúc đó bà không cho mua sách mới, phần vì lỡ đợt đăng ký phần vì bà thấy không cần thiết.
Sách mới sách cũ thì khác gì nhau? Muốn dùng đồ tốt thì tự mà lo!
Trừ Tống Vệ Quân ở xa thì cả nhà đều sống nhờ công điểm. Nhưng công điểm chỉ đổi được lương thực. Giá lương thực chợ đen cao ngất ngưởng, đổi ra tiền thì dễ nhưng chẳng ai dám làm, ít nhất ở công xã này chưa nghe thấy. Vậy tiền sách vở cho bọn trẻ ở đâu ra?
Ban đầu tiền học của tiểu Cường và tiểu Vĩ đúng là do bà Triệu bỏ ra. Nhưng mấy năm nay Tống Vệ Quốc làm cán bộ có phụ cấp, dù không bằng em trai đi lính nhưng cũng đủ lo cho bốn đứa con ăn học. Tống Vệ Đảng có nghề thợ nề, tay nghề giỏi nên nhiều người thuê cũng tích cóp được ít tiền lẻ đủ dùng.
Nhà thằng cả, thằng hai tự lo được còn Hỉ Bảo thì tiêu tiền của chú tư.
Có lẽ nhiều người thấy bà Triệu thiên vị Hỉ Bảo bất công với các cháu khác. Nhưng ngẫm lại, bà tiêu tiền của con trai út thì liên quan gì đến các con khác? Trong đội khối ba mẹ lấy của người giàu chia cho người nghèo nhưng bà không thế. Với bà, ai giỏi người nấy hưởng, ai dốt thì chịu không có chuyện cào bằng. Tiền của ba anh em Tống Vệ Quốc làm ra đều tiêu cho gia đình họ, Hỉ Bảo có sướng đến mấy cũng không động vào một xu của các bác.
Còn chuyện chú tư Tống Vệ Quân...
Bà Triệu có tư tâm. Bà thương con trai út nhất, hơn cả Cúc Hoa. Từ khi đi lính nó chưa về nhà lần nào, dù tháng nào cũng gửi tiền, thi thoảng viết thư nhưng bà vẫn lo thắt ruột. Bộ đội nào mà đi làm nhiệm vụ biền biệt mấy năm không được nghỉ phép? Bà không ngốc, dù không biết cụ thể nhưng đoán chắc nhiệm vụ rất nguy hiểm. Bà nghĩ Hỉ Bảo là người đại lương thiện đầu thai, để con bé tiêu tiền của chú tư nhiều một chút, biết đâu ông trời sẽ phù hộ cho chú con trai út bình an?
Suy nghĩ này chẳng có logic gì chỉ là cầu sự an tâm. Bà Triệu không mong cầu gì nhiều, chỉ mong con trai út bình an.
Thế nên vấn đề quay trở lại: Tại sao bắt Tống Vệ Quân bỏ tiền nuôi cháu trai? Nợ nần gì nhau? Cần tiền thì tự đi mà kiếm! Không kiếm được thì ngậm miệng lại, dù sao ở nhà này cũng không c.h.ế.t đói được.
Bà Triệu đang mải suy nghĩ thì Viên Lai Đệ ôm Xú Đản khóc lóc:
“Tại sao lại bắt thôi học? Con gái trong nhà còn được đi học sao Xú Đản nhà con lại phải nghỉ?”
Vừa dứt lời bị Trương Tú Hòa và Vương Bình đã lườm cháy mặt. Vương Bình hiền lành thì thôi, chứ Trương Tú Hòa bốp chát ngay:
“Con gái thì sao? Sách vở b.út mực của Xuân Lệ, Xuân Mai, Xuân Phương cái nào không phải dùng tiền phụ cấp của ba nó mua? Thời đại nào rồi, lãnh tụ đã bảo ‘phụ nữ nắm nửa bầu trời’. Con gái thì sao? Vẫn thi đại học như thường!”
“Thế thì Xú Đản càng không thể nghỉ. Biết đâu không phải lỗi tại Xú Đản mà do thầy giáo dạy không tốt?”
Nghe câu này cả nhà đều trố mắt nhìn.
Nói thế mà nghe được à? Trường tiểu học thành lập 4 năm rưỡi, chỉ mỗi Xú Đản bị điểm 0. Lại còn do thầy hiệu trưởng Tăng trực tiếp dạy, lớp đó có hai đứa được điểm 100 cơ mà, đổ lỗi cho thầy giáo kiểu gì?
Thấy Viên Lai Đệ định nói nhảm tiếp, bà Triệu sa sầm mặt lười đôi co với kẻ ngốc, quay sang bảo Tống Vệ Dân:
“Lát mẹ đưa cho 5 hào, mai mày đưa Xú Đản lên bệnh viện huyện khám xem sao. Hỏi kỹ bác sĩ xem tình hình thế nào, có chữa được không? ... Thôi, bệnh ngốc mà chữa được thì ba anh em mày chữa trước đi.”
Tống Vệ Quốc, Tống Vệ Đảng nằm không cũng trúng đạn: “…………”
Nhưng lời bà nói cũng có lý. Bệnh về đầu óc, ở cái thời buổi này lại ở cái huyện lỵ bé tí này, tốt nhất đừng hy vọng gì nhiều. Đi khám chủ yếu để yên tâm, biết rõ tình hình thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà Triệu lại chỉ định Tống Vệ Quốc:
“Hôm nào lên công xã, mày đổi tên cho thằng Xú Đản đi, gọi là... Tống Nhất Hảo (Tống Một Tốt). Chữ này chắc nó viết được.”
Chưa biết Xú Đản có viết được “Tống Nhất” không nhưng Tống Vệ Quốc thì ngạc nhiên như gặp ma:
“Mẹ biết chữ à?”
“Ngày nào cũng nhìn con Hỉ Bảo đọc sách, nửa năm rồi chả nhẽ không biết?”
Bà Triệu vặc lại.
Hỉ Bảo ngạc nhiên ngẩng lên rồi cười tươi:
“Đúng đấy, bà giỏi lắm, giỏi hơn Xú Đản nhiều.”
“So đo với đứa ngốc làm gì?” Bà Triệu kéo Hỉ Bảo đi, giải tán đám đông, “Muộn rồi, đi rửa ráy rồi ngủ đi.”
Mọi người định giải tán thì Viên Lai Đệ lại khóc:
“Không đổi tên, Xú Đản không đổi tên đâu! Nó không ngốc, không đổi!”
Đây là sự cố chấp cuối cùng của cô ta. Tự dưng đổi tên con làm gì? Dù Xú Đản có ngốc thật thì đổi tên chẳng phải để cả đội cười vào mặt cho à?
Cô ta đâu biết, từ hôm có kết quả thi thì Xú Đản đã thành trò cười cho cả đội rồi.
Đội bé tí lại toàn họ hàng quen biết, trẻ con bép xép một câu là cả làng biết ngay. Như Viên gia đấy, cháu đích tôn học cùng lớp với Xú Đản về nhà rêu rao ngay: Thằng Xú Đản của Tống gia là đồ ngốc!!!
May mà Viên Lai Đệ không biết, không thì cô ta sang liều mạng với nhà mẹ đẻ rồi.
Xú Đản ngốc là do trận sốt đêm hôm ấy. Truy ngược lại thì là tại Viên gia gây nghiệp chứ ai?!
May mắn là Viên Lai Đệ không biết gì chỉ kiên quyết không đổi tên con.
Không đổi thì thôi, bà Triệu cũng chẳng quan tâm. Nghĩ kỹ cũng đúng, một thằng ngốc thì tên tuổi quan trọng gì?
“Được, cứ thế đi.”
Viên Lai Đệ được như ý nhưng chẳng vui vẻ gì. Có những chuyện lừa người khác được chứ sao lừa mình được. Nghĩ đến đứa con trai dứt ruột đẻ ra, nuôi lớn ngần này lại là đứa ngốc, cô ta không kìm được đặt con xuống, ôm mặt khóc chạy về phòng.
Bà Triệu cạn lời:
“Tôi chả chiều ý cô ta rồi còn gì?”
Quay sang thấy Tống Vệ Dân đứng ngẩn ra, bà giục,
“Vào phòng lấy tiền, mai tự đưa con đi khám, đừng tha lôi con vợ ngốc của mày theo.”
Ngừng một chút, bà không nhịn được mỉa mai,
“Bảo sao các cụ nói ‘nồi nào úp vung nấy’. Hai đứa mày đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, đẻ ra thằng con ngốc... Haizz, nghiệp chướng!”
Tống Vệ Dân biết nói gì hơn? Anh ta lẳng lặng vào phòng lấy 5 hào rồi đi ra.
Anh ta đi rồi, Mao Đầu nhân lúc không ai để ý lẻn vào phòng ông bà.
Hỉ Bảo nhìn thấy ngay:
“Anh làm gì đấy?”