Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 91: Đứa trẻ ngốc và những toan tính (2)



 

Mao Đầu xoa tay cười nịnh nọt nhìn bà Triệu:

“Bà ơi, bà là tốt nhất.”

“Nói!” Bà Triệu không rảnh tiếp chuyện thằng ranh con, “Nói xong về ngủ ngay.”

“Bà ơi, Xú Đản không muốn đổi tên nhưng con muốn. Bà bảo ba con đổi tên cho con đi? Mao Đầu, con thấy tên Mao Đầu hay hơn Tống Xã Hội nhiều.”

Mao Đầu cười hì hì sán lại đ.ấ.m lưng bóp vai cho bà lại bị bà đẩy ra cửa.

“Tống Vệ Quốc, quản con mày đi!” Bà Triệu quát con trai rồi cúi xuống nhìn Mao Đầu, “Đổi tên không sao nhưng mày muốn đổi tên hay đổi họ? Định gọi là Tống Mao Đầu à?”

“Con muốn là Lạt Mao Đầu.”

Mao Đầu mếu máo. Đổi tên với đổi cả họ tên có gì khác nhau đâu? Với nó là không.

“Ha hả.”

Bà Triệu liếc thấy con trai cả đang đi tới, đóng sập cửa lại.

Con ai người nấy dạy. bà không rảnh!

...

Sáng sớm hôm sau, Tống Vệ Dân đưa Xú Đản lên huyện, quá trưa mới về, người ủ rũ như gà rù, về đến nhà là ngồi thu lu một góc không nói năng gì.

Xú Đản thì gào lên “Con đói” rồi chạy xuống bếp kiếm ăn. Quay ra thì bị Mao Đầu chặn đường, bắt học bù.

Đang rảnh rỗi không ai can ngăn anh em chúng nó tương tàn, ngược lại còn xúm vào xem náo nhiệt. Xui xẻo thay, Mao Đầu không bắt nạt ai lại nhắm trúng anh trai ruột.

“Anh Cả, tiện thể em dạy Xú Đản học, anh học cùng luôn nhé.”

Mao Đầu cười gian xảo nhìn tiểu Cường.

Tiểu Cường ngớ người vài phút mới hiểu ý thằng em. Tức quá nó xắn tay áo định dạy dỗ thằng em trai một trận cho biết thế nào là lễ độ.

Nhưng từ hồi 4 tuổi Mao Đầu đã biết dùng mưu hẹo anh, giờ 6 tuổi rưỡi trình độ càng thượng thừa. Thấy anh xắn tay áo, nó quay đầu gào toáng lên về phía bếp:

“Mẹ ơi! Anh Cường đ.á.n.h con!”

Trương Tú Hòa ngó đầu ra:

“Tiểu Cường, đừng trêu em. Mao Đầu, mày cũng thế, anh mày ngốc, mày nhường anh tí đi.”

Câu trả lời này khiến ai nấy đều sốc. Đừng nói Mao Đầu, ngay cả tiểu Cường lần đầu được mẹ bênh vực cũng đơ người.

Cái gì là đừng trêu?

Cái gì là anh mày ngốc?

Cái gì là nhường anh tí đi?!

Tiểu Cường mặt mày méo xệch quên cả tính sổ với Mao Đầu, đứng c.h.ế.t trân tại chỗ. Gió lạnh lùa vào ống tay áo làm nó rùng mình vội kéo tay áo xuống, liếc thấy ánh mắt khinh bỉ của thằng em trai.

“Mấy đứa chơi đi, anh đi giúp mẹ làm việc.”

Tiểu Cường sụp đổ nhưng không nỡ đ.á.n.h em thật. Mà nó cũng chẳng biết mình ghét ai hơn, mẹ hay em...

“Đi đi, băm nhiều rau vào, việc chân tay hợp với anh đấy.”

Mao Đầu vẫn giữ vẻ mặt khinh khỉnh nhìn theo anh trai vào bếp.

Ở đây không có chuyện đàn ông không làm việc nhà. Phụ nữ không phải ra đồng nặng nhọc thì ở nhà nấu cơm, giờ nông nhàn, đàn ông không giúp việc nhà thì làm gì?

Lũ trẻ nhanh ch.óng chơi với nhau. Mao Đầu và Hỉ Bảo giúp Xú Đản học bù, đám Xuân Lệ làm bài tập Tết. Đại Vĩ định chế giễu nhưng thấy tiểu Cường đi làm việc, các em chăm chỉ học bài, đành bĩu môi bỏ đi tìm việc làm.

Thực ra cả nhà không phải không quan tâm chuyện Xú Đản đi khám nhưng nhìn thái độ của Tống Vệ Dân là biết kết quả rồi. Vốn chẳng hy vọng gì nên mọi người im lặng làm việc của mình.

Nhưng Viên Lai Đệ không chịu được. Đêm qua cô ta thức trắng, sáng đòi đi theo nhưng bị mẹ chồng lườm cho ở nhà. Cả buổi sáng cô ta không làm gì chỉ ngồi khóc. Thấy chồng con về, cô ta lau nước mắt chạy ra hỏi.

Hỏi gì nữa?

Kết quả rành rành ra đấy.

Tống Vệ Dân cúi đầu, trả lời yếu ớt:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Bác sĩ làm mấy cái kiểm tra, bảo đầu óc không sao chỉ là không nhớ được việc.”

“Thế mà không sao à?” Viên Lai Đệ cuống lên. Dù không hy vọng nhưng cô ta vẫn mong con khỏi bệnh. Đó là đứa con trai cô ta cầu khẩn bao năm mới có, là tâm huyết suốt 5 năm qua. “Anh nói đi, bác sĩ bảo chữa thế nào? Uống t.h.u.ố.c hay tiêm?”

“Không cần gì cả, không chữa được.” Tống Vệ Dân khó nhọc đứng dậy mặt đầy vẻ bất lực, “Không chữa được...”

“Sao lại thế? Sao có thể thế được? Xú Đản ơi, con tôi!!”

Viên Lai Đệ sụp đổ. Dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng nghe ba chữ không chữa được, cô ta không chịu nổi.

Tiếng khóc kinh động đến đám trẻ trong nhà chính. Đám lớn biết chuyện gì, còn đám nhỏ...

“Nhìn cái gì! Chép phạt nghiêm túc vào, chép hai chữ ‘Tống Đào’ một trăm lần!”

Mao Đầu ép Xú Đản viết chữ. Hỉ Bảo ngoái nhìn ba mẹ một cái rồi quay lại xem Xú Đản viết.

Tống Đào...

Dù trí nhớ kém nhưng Xú Đản bắt chước thì giỏi. Viết được bảy tám lần, nó ngẩng lên hỏi Mao Đầu:

“Anh Mao Đầu, một trăm lần là bao nhiêu? Đủ chưa?”

Mao Đầu lần đầu tiên bị hỏi bí. Xin lỗi nhé, anh quên mất mày chỉ biết đếm 1, 2, 3.

“Cứ viết tiếp đi, bao giờ được anh bảo dừng.”

Mao Đầu nghĩ mãi không ra cách giải thích một trăm lần đành bỏ qua, tiếp tục giám sát em trai viết.

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng kêu thất thanh của Tống Vệ Dân:

“Mẹ! Mẹ ơi ra đây mau, Lai Đệ ngất rồi!”

Bà Triệu nhường bếp cho con dâu, đang dọn dẹp rương hòm trong phòng. Nghe tiếng gọi bà chưa ra người đã ra tiếng:

“Kêu cái gì! Tự biết đường mà lo, không sao thì bế vào phòng, có sao thì đưa đi trạm xá, gọi tao làm gì? Mày lên ba à!”

Tống Vệ Dân cũng hoảng, vợ đang yên lành tự dưng ngã vật ra. Đỡ lấy vợ tưởng do mất ngủ hai đêm, ai ngờ nhìn mặt vợ trắng bệch hơn tuyết, môi tím tái lại nghe mẹ mắng vọng ra, anh ta chẳng nói chẳng rằng cõng vợ chạy biến.

Khi bà Triệu ra đến nơi thì sân vắng tanh, theo thói quen hỏi Mao Đầu:

“Mày nói xem, chuyện gì thế?”

Mao Đầu dừng lại một chút để lấy cảm xúc rồi đứng dậy diễn:

“‘Không cần gì cả, không chữa được.’ ‘Sao lại thế? Sao có thể thế được? Xú Đản ơi, con tôi!!’”

Bà Triệu rùng mình. Lâu không xem kịch, tự dưng xem lại thấy... cũng thân thiết phết, dù hơi đau mắt.

Lại thấy Mao Đầu trợn mắt người nghiêng ngả:

“Thím ba ngất xỉu, chú a hét lên ‘Mẹ!!!’”

Mao Đầu ngồi xuống ghế mặt vô cảm nhìn bà nội,

“Đoạn sau bà biết rồi đấy.”

Đúng, bà biết rồi nên lần sau có việc thì nói tiếng người được không?!

Bà Triệu Nghẹn họng một lúc không nói nên lời liền ôm n.g.ự.c về phòng. Thầm nghĩ, trạm xá công xã chắc cho nợ tiền t.h.u.ố.c.

Thực tế Tống Vệ Dân không nợ. Hôm qua xin mẹ 5 hào, sáng đi khám ở huyện hết 2 xu đăng ký, bác sĩ không kê đơn không tiêm nên không mất thêm tiền. Tiền trong túi vẫn đủ trả viện phí lần này.

Chỉ có điều đi một mạch đến tối mịt hai vợ chồng mới về.

“Mẹ! Lai Đệ có bầu rồi!”

Bà Triệu thầm nghĩ: Câu này nghe quen thế nhỉ? Từ ngữ khí đến dùng từ, cả thời gian địa điểm đều quen thuộc đến lạ như thể không phải lần đầu... Liếc thấy Xú Đản đang cắm cúi ăn, bà ngộ ra.

“Ồn ào cái gì, về muộn thế vào ăn cơm nhanh lên.”

Bà Triệu vừa giục vừa gắp thức ăn.

Tống Vệ Dân thì quen rồi nhưng Viên Lai Đệ thấy tủi thân. Người chưa về đủ đã ăn trước là sao? Nghĩ thế, cô ta bảo chồng:

“Vệ Dân, anh đỡ em vào phòng nằm rồi xới cho em bát cơm.”

“Được.”

Đàn ông Tống gia có truyền thống chiều vợ, từ lão Tống đến ba anh em đều thế. Tống Vệ Quân thì bảo mẹ là nhất nhưng ai biết được sau này lấy vợ thế nào.