Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 92: Đứa trẻ ngốc và những toan tính (3)



 

Dù sao thì Tống Vệ Dân chiều vợ hết mực, đưa vợ vào phòng rồi chạy đi lấy cơm.

Sắp Tết, nhà không thiếu lương thực, dù về muộn cũng không lo đói. Chỉ có điều cháo trong nồi còn ấm chứ thức ăn trên bàn đã nguội ngắt.

Tống Vệ Dân tuy thương vợ nhưng không phải người tinh tế, múc bát cháo to tướng, gắp đầy thức ăn mang vào phòng.

Viên Lai Đệ nhìn bát cháo hổ lốn đã hết muốn ăn, sờ bát thấy âm ấm, thức ăn thì lạnh ngắt. Thở dài thườn thượt, cô ta đẩy bát cơm lại cho chồng:

“Em không muốn ăn, hay anh pha cho em bát nước trứng gà?”

“Ừ.”

Tống Vệ Dân lại lụi cụi đi pha. Bát cháo kia anh ta ăn nốt không bỏ phí.

Mấy hôm nay trời lạnh gà không đẻ nhưng vì gà còn trẻ khỏe nên bà Triệu giữ lại nuôi, đợi ra giêng ấm trời lại đẻ, hời hơn nuôi lứa mới. Dù gà mái đình công nhưng trứng tích trữ vẫn còn nhiều.

Tống Vệ Dân xin phép mẹ rồi xuống bếp pha bát nước trứng, bất chấp nóng mang ngay cho vợ. Nhìn vợ uống ngon lành, anh ta mới bưng bát cơm nguội ra ăn.

Lúc này cả nhà đã ăn xong từ lâu. Mùa đông tối sớm, đám tiểu Cường đã chui vào chăn ấm. Bà Triệu lau tay rửa mặt cho Hỉ Bảo xong giờ đang rửa cho Xú Đản.

“Mẹ, để con làm nốt cho.”

Tống Vệ Dân trong lòng ngổn ngang. Sáng nghe tin con trai lớn hỏng đầu, chiều nghe tin vợ có bầu chẳng biết nên vui hay buồn. Nhìn Xú Đản, ánh mắt anh ta phức tạp vô cùng.

“Hai vợ chồng mày còn lo được cho Xú Đản à?” Bà Triệu lườm, “Được, để tao xem chúng mày đối xử với nó thế nào.”

Nói xong bà dắt Hỉ Bảo về phòng để lại Xú Đản cho ba nó. Cổng đã khóa, cửa nhà chính đã đóng không sợ nó chạy mất.

Tống Vệ Dân ngơ ngác không hiểu câu cuối của mẹ có ý gì.

Chẳng bao lâu sau anh ta nhận ra, không chỉ mẹ mà ngay cả vợ mình anh ta cũng không hiểu nổi.

Xú Đản khác Hỉ Bảo. Hỉ Bảo chỉ ở với mẹ ruột chưa đầy nửa tháng đã sang ở với bác cả, sau đó cai sữa về với bà nội. Nói tóm lại vợ chồng Tống Vệ Dân chưa làm tròn trách nhiệm ba mẹ với Hỉ Bảo ngày nào.

Nhưng Xú Đản thì khác, từ bé đã được nâng như trứng mỏng, ngủ cùng giường với ba mẹ. Lúc bé nằm cuối giường lớn lên nằm cùng đầu. Trước khi đi học, nó dính lấy mẹ cả ngày không rời nửa bước.

Thế nhưng hôm nay...

“Muốn kê giường nhỏ cũng phải để mai đã.” Tống Vệ Dân nhíu mày trước đề nghị của vợ, “Xú Đản mới 5 tuổi, cho nó ngủ một mình nó sợ.”

Xú Đản gật đầu lia lịa, nó trí nhớ kém nhưng nghe hiểu được:

“Mẹ ơi, con muốn ngủ với mẹ, con sợ.”

Viên Lai Đệ nhìn đứa con trai mình từng dồn hết tâm huyết cuối cùng nhắm mắt lại không nhìn nữa, nghiến răng nói:

“Xú Đản lớn rồi, đi học rồi, phải ngủ riêng. Mẹ có em bé, sau này sinh cho con đứa em trai thông minh.”

“Em trai?” Xú Đản có một đống anh chị, tuy không phải ruột thịt nhưng mọi người đều chiều nó. Đùng cái nghe có em trai nó ngớ người, “Em trai là cái gì?”

“Con...”

Viên Lai Đệ mở mắt rồi lại nhắm nghiền. Xú Đản rất xinh trai, 5 tuổi rồi vẫn có nét giống Hỉ Bảo, nhất là khi làm vẻ mặt ngây thơ thì sức sát thương cực lớn.

“Mẹ ơi, em trai là cái gì?” Xú Đản chạy lại bên giường bám lấy mép giường hỏi, “Em trai ở đâu?”

Không ngờ Viên Lai Đệ hoảng hốt hét lên:

“Vệ Dân, mau bế Xú Đản đi chỗ khác, bế đi!”

“Sao thế em?” Tống Vệ Dân giữ con lại, khó hiểu hỏi, “Xú Đản ngoan mà? Em yên tâm, nó không đụng vào bụng em đâu.”

Viên Lai Đệ mím môi không nói, quay lưng lại phía hai ba con, hồi lâu mới nghèn nghẹt bảo:

“Em ngủ đây.”

Thấy vợ thế, Tống Vệ Dân đành chịu. Nhìn xuống Xú Đản, thằng bé cũng ngước nhìn anh ta đôi mắt đen láy ngây thơ như muốn hỏi: Chuyện gì thế ba?

Cuối cùng Tống Vệ Dân dỗ con ngủ trước nhưng anh ta không nghe vợ kê giường riêng mà vẫn bế con lên giường ngủ cùng. Lúc này Viên Lai Đệ mới quay lại nhìn con trai ngủ say, rồi nhìn chồng giọng chua xót.

“Vệ Dân, em cũng hết cách rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Hết cách là sao? Hồi trước em không thích Hỉ Bảo nhưng có chị dâu thích, mẹ cũng cưng nên cho thì cho, vẫn là người một nhà. Nhưng Xú Đản thì sao?”

Tống Vệ Dân không hiểu nổi. Anh ta không trọng nam khinh nữ lắm, chỉ là từ đầu không có tình cảm với Hỉ Bảo. Hỉ Bảo biết ba mẹ ruột là ai nhưng nhìn anh ta cũng như nhìn các bác khác hẳn Xú Đản.

Xú Đản nhìn ba mẹ đầy quyến luyến. Trước khi đi học, nó coi người nhà như người dưng, chỉ có nửa năm nay chơi với anh chị mới thân thiết hơn. Trước đó trong mắt nó chỉ có ba mẹ.

Tống Vệ Dân không hiểu sao vợ lại thay đổi nhanh thế với đứa con ngoan như vậy?

Viên Lai Đệ: “…………”

Cô ta cũng đâu muốn thế nhưng biết làm sao?

Xú Đản ngốc thật rồi! Không chữa được mà nguyên nhân sâu xa là do cô ta hại. Cô ta làm sao đối mặt với con đây? Cô ta không muốn, thật sự không muốn.

Không muốn và không dám.

“Vệ Dân, em biết anh trách em. Tại em không hiểu chuyện, chỉ lo cho nhà mẹ đẻ nên mới hại Xú Đản. Là lỗi của em, em có lỗi với hai ba con, anh trách em cũng đúng.”

Tống Vệ Dân đâu có trách vợ. Ban đầu có chút oán thán nhưng thấy vợ chăm con tận tụy, việc gì cũng ưu tiên con thì lòng dạ sắt đá cũng phải tan chảy. Nhưng anh ta vẫn không hiểu...

Viên Lai Đệ nói tiếp:

“Anh nghĩ kỹ xem, Xú Đản ngốc rồi, sau này làm được tích sự gì? Em tính rồi, phải dưỡng t.h.a.i cho tốt, sinh đứa thứ hai thông minh giỏi giang để sau này nó bảo vệ anh trai. Với Xú Đản là em có lỗi nhưng em hết cách rồi, chỉ tạm thời thế thôi. Sau này nó lớn sẽ hiểu khổ tâm của mẹ.”

Nghe có vẻ hợp lý nhưng Tống Vệ Dân vẫn thấy sai sai. Đầu óc anh ta cũng chậm chạp, nghĩ mãi không ra thấy vợ khóc quá đành thở dài:

“Thôi, chuyện sau này tính sau, muộn rồi, ngủ đi.”

...

Xú Đản lớn lên có hiểu được nỗi khổ tâm của mẹ không thì chưa biết nhưng hiện tại nó đang rất hoang mang.

Chỉ sau một đêm, mẹ không thèm để ý đến nó nữa. Trước kia đi học về là mẹ gọi tâm can bảo bối. Giờ nghỉ học ở nhà lại chẳng tìm thấy mẹ đâu.

Viên Lai Đệ không muốn làm tổn thương con, đó là cục vàng cô ta cưng chiều suốt 5 năm. Nhưng cô ta sợ! Hồi m.a.n.g t.h.a.i Xú Đản, cô ta cấm Hỉ Bảo lại gần vì sợ đẻ con gái. Giờ cô ta càng sợ hơn...

Sợ lại đẻ ra một đứa ngốc.

Không nỡ mắng con nên cô ta chỉ biết tránh mặt. Trời lạnh không ra ngoài được, cô ta trốn trong phòng, nghe tiếng con đập cửa mà trùm chăn khóc thầm, miệng lẩm bẩm xin lỗi nhưng nhất quyết không mở cửa.

Không biết qua bao lâu, hình như nghe tiếng Hỉ Bảo rồi tiếng đập cửa im bặt.

Bên ngoài, Hỉ Bảo nhét viên kẹo cứng vào miệng Xú Đản cười dỗ dành:

“Ngọt không?”

“Ngọt!”

Xú Đản vui lắm. Thời này kẹo là của hiếm, được ăn một viên đứa trẻ nào chẳng sướng.

“Muốn ăn nữa không?” Hỉ Bảo dụ dỗ, “Anh Mao Đầu bảo lát nữa còn được ăn một viên nữa đấy.”

“Ăn ăn ăn! Anh Mao Đầu!”

Xú Đản quay ngoắt đi tìm Mao Đầu, Hỉ Bảo vội chạy theo. Trời lạnh nhưng trẻ con chạy nhảy nóng người nên chẳng thấy lạnh. Xú Đản chạy nhanh lắm nhoáng cái đã đi xa.

Mao Đầu cũng bó tay. Trước kia toàn Xú Đản chạy nó đuổi, nay hiếm hoi lắm em nó tự tìm đến. Chưa kịp mở miệng thì Xú Đản dừng lại cách nó hai bước, nụ cười tắt ngấm mặt ngơ ngác.

“Mình đang làm gì ở đây nhỉ? Ơ? Kẹo ngọt!” Nhổ viên kẹo ra nhìn, Xú Đản ngạc nhiên, “Sao cái này ngọt thế? Ngon thật.”

Nói xong nó nhét kẹo lại vào mồm, quay người chạy biến, để lại đám bụi mù mịt.

Mao Đầu: “…………!!!”

Hỉ Bảo đuổi theo sau sững sờ:

“Xú Đản chạy nhanh thật! Anh ơi, đuổi theo mau, nó lại chạy rồi kìa!”

--

Hết chương 43.