Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 93: Xú Đản bị bỏ rơi (1)



 

Mao Đầu cảm thấy mình đúng là cái số khổ, đi học đã đành nghỉ rồi mà ngày nào cũng phải chạy theo Xú Đản.

Nhưng mà nghĩ thì nghĩ thế, sau giây lát ngỡ ngàng, chân nó vẫn tự động đuổi theo.

“Xú Đản! Đứng lại ngay cho anh!! Mày chạy cái gì mà chạy!!!”

Hỉ Bảo nhìn hai anh em chạy xa, ngẩn người một lúc rồi cũng hì hục đuổi theo. Khổ nỗi chân ngắn giống nhau nhưng tốc độ thì...

Khi Hỉ Bảo thở hồng hộc chạy đến nơi, Mao Đầu đã tóm được Xú Đản. Không có dây buộc, nó ôm c.h.ặ.t cứng cánh tay em trai, sống c.h.ế.t không buông:

“Mày còn chạy nữa không? Rảnh quá hay sao mà chạy? Nói mau, mày định làm gì?”

Xú Đản nhìn anh trai với ánh mắt ngây thơ, nụ cười ngọt như mật:

“Anh Mao Đầu, mình đi chơi đi!”

Chỉ cần Xú Đản không chạy, Mao Đầu rất sẵn lòng chơi cùng em trai nhưng cứ phải ôm khư khư thế này thì chơi bời gì. Vừa thấy Hỉ Bảo, nó vội gọi:

“Em trông Xú Đản hộ anh, để anh đi tìm sợi dây.”

“Thôi thôi, anh trông Xú Đản đi, em đi tìm cho.”

Hỉ Bảo chạy muốn hụt hơi, thấy Xú Đản vẫn tỉnh bơ vội vàng nhận việc nhẹ.

Ở quê cái gì thiếu chứ dây thừng, rơm rạ thì đầy. Ba đứa chạy đến gần kho thóc công xã, lương thực đã phát hết nhưng rơm rạ vẫn còn chất đống. Hỉ Bảo rút mấy cọng rơm bện lại rồi đưa cho Mao Đầu.

Dây rơm không chắc lắm nhưng Xú Đản cũng chẳng khỏe mạnh gì, nó chỉ giỏi chạy biến đi lúc người ta không để ý thôi chứ bị buộc vào rồi thì ngoan lắm.

Mao Đầu quấn dây rơm quanh cổ tay hai anh em mấy vòng, cảnh cáo:

“Cấm chạy nữa đấy!”

“Vâng.”

Xú Đản lúc nào cũng dễ bảo, ai nói gì cũng vâng, thái độ tốt nhất nhà tiếc là trí nhớ cá vàng, quay đi là quên sạch.

Sự thật chứng minh đời không như là mơ.

Sau đó Xú Đản chạy thêm hai lần nữa. Dù cuối cùng cũng bị dây rơm khuất phục nhưng đến lần thứ ba nó giật đứt dây và chạy mất dạng.

Hỉ Bảo:

“Anh ơi cố lên!!”

Mao Đầu tuyệt vọng lao theo.

...

Mấy ngày liền Mao Đầu và Xú Đản sống trong cảnh rượt đuổi. Ngày thường đi học ít nhất trong giờ Xú Đản còn ngồi yên, giờ nghỉ rồi trừ lúc ăn và ngủ, Xú Đản lúc nào cũng tìm cách đào tẩu.

Hậu quả rõ rệt nhất là giày của hai đứa mòn vẹt.

May mà Tết nhất không ai mắng mỏ vả lại không may được quần áo mới cho cả nhà thì ít nhất cũng may được đôi giày mới. Mao Đầu xỏ giày mới mẹ may đi đi lại lại trong sân, cố ý lượn lờ trước mặt tiểu Cường để khoe.

Tiểu Cường tỏ vẻ không thèm, thầm nghĩ: Mày cứ đuổi theo Xú Đản vài lần nữa là giày lại hỏng ngay thôi. Anh đây không thèm!

Trẻ con cũng biết so bì. Ngày thường còn đỡ chứ gần Tết là bắt đầu ngấm ngầm so đo. Đứa này có áo mới, đứa kia có giày mới, con gái thì so hoa cài đầu, khăn tay... Nhưng tuyệt nhiên không ai so điểm thi cuối kỳ.

Cũng không hẳn là không ai so, ít nhất người lớn vẫn so.

Nhờ thanh niên trí thức, không khí ở Đội 7 khác hẳn các đội khác. Nhiều đội còn lo ăn từng bữa hơi đâu mà lo chuyện học hành. Nhưng Đội 7 có trường riêng, trẻ em đi học gần hết lại nhiều nhà dây mơ rễ má với thanh niên trí thức nên càng quan tâm chuyện điểm số.

Nhắc đến học hành, có ba nhân vật không thể không nhắc tới.

Hai nhân vật đầu tiên là Hỉ Bảo và Mao Đầu. Từ khi lập trường 4 năm rưỡi nay, hai học sinh duy nhất đạt điểm tối đa hai môn lại cùng một lớp lại cùng một nhà, hiếm có khó tìm!

Tất nhiên nhắc chuyện tốt thì không thể bỏ qua chuyện xấu. Vụ Xú Đản thi được hai quả trứng vịt nhanh ch.óng lan truyền khắp đội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hai điểm 0 còn hiếm hơn cả điểm 100. Như Triệu Hoành Bân đúp ba năm liên tiếp vì học dốt đã khiến cả đội kinh ngạc, thầm nghĩ Triệu gia không quan tâm chứ nhà khác chắc bắt về chăn bò từ lâu rồi. Ai ngờ trong đội còn có nhân vật xuất sắc hơn cả Triệu Hoành Bân.

“Thằng Xú Đản của Tống gia bị ngốc thật à?”

“Chắc thế rồi, nghe bảo nhà ấy đưa nó lên bệnh viện huyện khám mà.”

“Sao biết đi bệnh viện? Nhỡ đi thăm thông gia thì sao? Cúc Hoa lấy chồng trên phố còn gì?”

“Nói linh tinh, Cúc Hoa lấy chồng bao năm, có bao giờ thấy anh ba nó lên thăm đâu? Tự dưng dắt Xú Đản đi cùng, rảnh quá à? Tôi nói cho mà biết, Xú Đản ngốc thật đấy, cháu tôi cũng bảo thế!”

Chuyện Xú Đản bị ngốc nhanh ch.óng trở thành tin nóng nhất đội. May mà Viên Lai Đệ nhốt mình trong phòng không gặp ai ngoài chồng nên không biết gì.

Viên Lai Đệ không biết nhưng Viên gia thì biết cả. Thằng cháu đích tôn béo ú về nhà bép xép ngay. Ban đầu họ không tin, dù cạch mặt nhau nhưng cùng đội ra vào vẫn thấy mặt. Vả lại trước khi đi học Viên Lai Đệ cưng con như trứng, đi đâu cũng tha lôi theo ai cũng thấy Xú Đản khôi ngô tuấn tú, sao bảo ngốc là ngốc được?

Cậu em út Viên gia khôn lanh nhất, phán: Chị năm ngốc thế, đẻ con ngốc cũng là thường tình. Sau lại bảo: Dù có ngốc thật thì với cái tính chiều con của chị năm chắc chắn sẽ nuôi báo cô cả đời.

Tiếc là họ tính sai hết.

Xú Đản thất sủng hoàn toàn.

Từ khi biết mình có thai, Viên Lai Đệ tìm mọi cách cách ly với Xú Đản. Ban đầu cô ta định kê thêm giường nhỏ trong phòng. Phòng ở quê rộng, kê mấy giường là thường. Như phòng Trương Tú Hòa kê ba giường: tiểu Cường và Mao Đầu một giường, Xuân Lệ và Xuân Mai một giường, vợ chồng cô một giường. Nên ý tưởng này hoàn toàn khả thi.

Vấn đề là Xú Đản không hợp tác!

Rõ ràng đã thỏa thuận xong xuôi, giường cũng kê rồi nhưng vừa dỗ lên giường là Xú Đản lại mếu máo bò xuống tìm mẹ.

“Mẹ ơi, con sợ.”

“Mẹ ơi, con muốn ngủ với mẹ.”

“Mẹ...”

Mới đầu Viên Lai Đệ bực lắm nhưng hết cách đành dỗ con ngủ rồi nhờ chồng bế sang giường nhỏ. Nhưng chiêu này cũng vô dụng, nửa đêm Xú Đản lại khóc không phải gào to như Mao Đầu hồi bé mà là thút thít rên rỉ đầy oan ức.

Cuối cùng Viên Lai Đệ nghĩ ra một kế, cô ta lừa Mao Đầu mang Xú Đản về phòng ngủ chung.

“Mao Đầu, thím ba có em bé, Xú Đản đêm hay quấy, con cho em sang ngủ cùng nhé? Không thì cái giường mới kê kia cho con, con ngủ với Xú Đản.”

Mao Đầu dù khôn lanh nhưng vẫn là trẻ con. Nó chán ngủ với tiểu Cường từ lâu rồi, ông anh to xác mùa hè còn đỡ, mùa đông toàn tranh chăn, nó khôn mấy cũng không lại sức trâu của học sinh cấp hai.

“Giường mới cho con á? Con ngủ với Xú Đản?” Mao Đầu suy nghĩ nghiêm túc rồi gật đầu cái rụp, “Được!”

Năm ngày sau khi Viên Lai Đệ biết tin có t.h.a.i thì Xú Đản “bị” chuyển nhà.

Với Xú Đản, ngủ với anh Mao Đầu chắc chắn tốt hơn nửa đêm tỉnh dậy thấy mình trơ trọi một mình. Nhưng mà mẹ đâu?

Thế là ban ngày Xú Đản không đi chơi với Mao Đầu nữa, cứ ngồi lì trước cửa phòng mình, cào cấu:

“Mẹ ơi! Mẹ... Mẹ mở cửa ra, con là Xú Đản đây, mẹ ơi!”

Xú Đản không hiểu thế nào là buồn, nó chỉ không hiểu tại sao mẹ tự dưng không thèm để ý đến nó nữa? Rõ ràng nó rất ngoan mà!

“Anh ơi.” Ngồi chán chê nửa ngày, nghe tiếng anh chị về, Xú Đản lạch bạch chạy ra, “Anh Mao Đầu.”

“Gì đấy?”

Mao Đầu thuận miệng hỏi.

“Mẹ em không thèm để ý đến em, anh biết tại sao không? Em ngoan lắm mà.”

Xú Đản nhìn anh đầy tủi thân khác hẳn vẻ tươi cười thường ngày.

Mao Đầu không để ý lắm, nó ham chơi, Tết nhất là lúc được xõa, vừa hay Xú Đản không thích ra ngoài nên nó càng rảnh nợ. Nghe em trai hỏi thế, nó suy nghĩ một lúc rồi nghiêm túc phán.

“Anh biết rồi, mày là con nuôi đấy! Chắc chắn không phải mẹ ruột rồi. Nhưng không sao, anh chia cho mày một nửa mẹ anh, từ giờ mẹ anh là mẹ mày.”

Thấy Xú Đản vẫn ngơ ngác, Mao Đầu kéo tuột em trai xuống bếp. Hỉ Bảo thấy thế cũng lon ton chạy theo. Đến nơi, Mao Đầu gọi to với Trương Tú Hòa:

“Mẹ!!”