Thập Niên 60: Năm Tháng Được Yêu Thương

Chương 25



Giữa trưa, nhà họ Cố và Dư Dương đang nằm trên giường cùng ba đứa nhỏ, cửa sổ trên tường mở toang, trên giường trải một tấm chiếu.

Mặc dù vẫn có chút ngột ngạt nhưng vẫn có thể chịu được.Dù sao thời nay không có điều hòa, không có quạt điện, nhà nào cũng làm như vậy nên thành thói quen, cũng không cảm thấy khó chịu nữa.Cố An An mặc áo ba lỗ màu bông gòn thấm đẫm mồ hôi và một chiếc quần đùi màu trắng tinh có vài đốm đen, chiếc quần này được làm bằng vải đã qua xử lý của nhà máy dệt, Cố Kiến Nghiệp đã mua nó khi ông đang giúp nhà máy dệt giao hàng.Hàng gia công tại nhà không cần vé vải, chỉ cần tiền mặt là được, bán còn rẻ hơn bên ngoài.

Không có chút quan hệ, thì không lấy được vải như vậy.Cái gọi là vải đã qua xử lý là vải có chút khuyết điểm, nói khuyết điểm nhưng thực ra cũng không lớn.

Giống như chiếc quần mà Cố An An đang mặc lúc này, trong quá trình nhuộm không kỹ, bị ố màu hoặc nhuộm không đều.Căn bản khi mặc vào cũng không có gì đáng ngại, có rất nhiều người đổ xô đi mua loại vải đã qua xử lý như vậy.Bởi vì Cố Kiến Nghiệp và Dư Khôn Thành là những người thông minh lanh lợi, họ thường xuyên trao đổi những sản phẩm khan hiếm do nhà máy Đông Gia xử lý để lấy những sản phẩm khan hiếm của nhà máy Tây Gia.Họ có mối quan hệ tốt với những người trong nhà máy đó, mới có thể thường xuyên nhận được món hời như vậy.Tối qua Cố An An đi ngủ sớm, dậy muộn, hiếm có nửa đêm không bị tỉnh dậy sau khi đi tiểu.

Lúc này cô không hề cảm thấy buồn ngủ chút nào, chỉ là nhắm mắt lại giả vờ ngủ thôi.“Hừm…Ừm…”Bên cạnh truyền đến một tiếng khóc nghẹn ngào, âm lượng rất nhẹ, nếu không nghe kỹ sẽ khó có thể nghe được.

Có thể thấy, chủ nhân của âm thanh này chắc chắn không hề muốn thu hút sự chú ý của bất kỳ ai.Cố An An biết người nằm bên cạnh mình chính là Dư Dương, hiện tại trong phòng này có bốn đứa nhỏ, cũng chỉ có cậu ta có thể sẽ khóc.Hai anh trai của cô chỉ khóc khi cần thiết, chẳng hạn như khi trốn tránh xử phạt hoặc chơi xấu, còn bình thường thì như sét đ.á.n.h không mưa.Một khi muốn khóc, tiếng gào khóc kia có thể làm sập những thanh xà gỗ trong nhà, nên sẽ không bao giờ khóc một cách ‘nhẹ nhàng, dè dặt’ như vậy.Cố An An mở mắt, xoay người, nhìn về phía củ cải đỏ đang ngủ bên cạnh mình.Lúc này Dư Dương đã sớm không còn vẻ kiêu ngạo như lúc mới gặp mặt, nghiêng người ngủ ở trên giường, bàn tay nhỏ bé cầm gối che mặt nức nở, hiển nhiên là gối đầu đã bóp nghẹt giọng nói của cậu ta.“Nhìn cái gì mà nhìn, cái bánh bao trắng to lớn kia.”Dư Dương cảm nhận được động tác của Cố An An, liền mở gối ra, để lộ hai đôi mắt đỏ hoe.

Có lẽ vì bị gối che nên mặt cậu cũng đỏ bừng vì ngột ngạt, nhất là ch.óp mũi, trông giống như củ cà rốt.Sáng sớm nhìn thấy đứa bé mà cha cậu nói muốn làm vợ của cậu, mặc dù biết nó mới hơn một tuổi chưa hiểu gì, nhưng Dư Dương vẫn cảm thấy có chút thẹn quá hóa giận, cảm thấy trái tim thiếu nam của mình bị tổn thương, ngoài mạnh trong yếu, hạ giọng đe dọa Cố An An."Lại nhìn nữa, coi chừng tôi!" Dư Dương siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, khoa tay múa chân với Cố An An một cái.Nhưng nhìn thân hình trắng trẻo mập mạp và đôi mắt nhỏ ngây thơ của cô, nhất thời không biết phải làm sao, bàn tay đơ cứng ở giữa không trung, phải rất lâu mới buông xuống, nhẹ nhàng ấn một cái vào gò má nhỏ nhắn của Cố An An.Quả nhiên là bánh bao trắng, cảm giác này, mềm mại giống như bánh bao làm từ bột mì trắng mà mẹ thường cho cậu ăn sau khi cơm xong, chỉ là không biết ăn vào có ngon miệng như vậy hay không.Dư Dương l.i.ế.m môi, từ bỏ ý tưởng không đáng tin cậy này.

Nhưng cậu lại nghiện lấy ngón tay chọc chọc khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố An An, sau đó lại chọc vào chuột nhỏ trên cánh tay cô, đem những chuyện phiền lòng kia vứt ra sau, chơi một cách hứng thú.Cố An An nhìn hành vi khóc lén lút của cậu, trong lòng mơ hồ có chút đáng thương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Dù sao thì với tâm lý tuổi hai mươi của cô, đứa trẻ trước mặt chỉ là một nhóc đáng thương mà thôi.Cậu bé dễ thương, tuy ngoài mặt tỏ ra t.ử tế nhưng thực ra trong lòng cậu ta chắc chắn có rất nhiều ủy khuất.Cố An An nghĩ về câu chuyện cô nghe được từ cha mình, trong lòng thở dài, tốt bụng hào phóng và bao dung trước sự nghịch ngợm của Dư Dương..

hằng nguyễn

“Kẹo, ăn đi.”Cố An An nhớ lại mình còn có một viên kẹo lén lút giấu đi không ai biết, vốn dĩ muốn dùng nó để dụ dỗ Hắc Bàn và Hắc Nữu.

Nhưng bây giờ xem ra, cậu bé đáng yêu đang đau lòng trước mắt càng cần kẹo ngọt chữa lành hơn.Dư Dương đang chọc ghẹo vui vẻ, liền thấy đứa bé mập kia duỗi cánh tay mập mạp giống như ngó sen, giữa lòng bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm của nó có một viên kẹo, còn ra sức đưa đến trước mặt cậu.“Ăn đi, ngọt lắm.” Cố An An nghĩ trẻ con đều thích ăn kẹo, giống như cô khi còn bé cũng rất thích, đáng tiếc bây giờ cô không thể ăn được.Cái tay đang muốn chọc vào gương mặt béo của Cố An An khựng lại, nhìn chăm chú tay cô đang lại gần.

Vì một người mẹ như vậy mà cậu suốt ngày phải ngồi trong chiếc xe tải lớn của cha mình, cho nên gần như không có bạn bè cùng tuổi.

Ngoại trừ cha và chú Cố thì đây là lần đầu tiên có người tặng đồ cho cậu.Dư Dương không biết trong lòng mình cảm thấy thế nào, chỉ cảm thấy bé bánh bao nhỏ trước mắt này thật sự quá khiến người ta yêu thích, càng nhìn càng làm cho người ta muốn c.ắ.n một miếng.Cậu ta thô lỗ nhận viên kẹo từ Cố An An, bóc lớp đường bên ngoài ra, bỏ vào trong miệng dưới ánh mắt thèm thuồng của Cố An An.Đó là một loại kẹo cứng trái cây có vị quả việt quất, rất ngọt ngào.

Dư Dương cười cười, cộng với đôi mắt đỏ hoe trông thật buồn cười và đáng yêu.Có lẽ có một cô vợ nhỏ như vậy cũng không tệ lắm, Dư Dương vừa nghĩ vừa nhìn Cố An An đã ngủ say bên cạnh mình, lại chọc vào gương mặt nhỏ nhắn của cô.Những ngày tiếp theo trôi qua êm đềm, không có chuyện gì xảy ra, Dư Dương dường như đã bén duyên với nhà họ Cố, Dư Khôn Thành chỉ cần rảnh rỗi sẽ cùng Cố Kiến Nghiệp trở về.Mỗi lần đến đều mang theo vài thứ, có thể là đồ ăn hay là vải vóc đồ chơi, mỗi tháng còn đúng giờ đưa khẩu phần ăn của Dư Dương tới, nhưng lại không đề cập tới chuyện đón người trở về.May mắn thay, trong thời gian ở nhà họ Cố, hai anh em Cố Hướng Văn và Dư Dương đã phát triển tình bạn rất bền c.h.ặ.t, đối xử với nhau giống như anh em ruột, cho nên trong nhà cũng không ai có ý kiến gì.Nhưng theo thời gian trôi qua, vấn đề lương thực này càng lúc càng lớn, mâu thuẫn lương thực khan hiếm, có thể sẽ gia tăng bất cứ lúc nào.Từ khi bước vào năm 58, ông trời dường như đã quên mất chuyện mưa, toàn quốc đều thiếu nước, nhất là những tỉnh sản xuất lương thực lớn đã gặp phải hạn hán nghiêm trọng, sản lượng lương thực nhanh ch.óng giảm bớt, ngay cả người dân địa phương cũng không thể no bụng.Chưa kể phải điều động đi các tỉnh, thành phố khác ở vùng thượng nguồn không sản xuất lương thực.Hạn hán ở huyện Liên Dương không nghiêm trọng lắm, nhưng từ đầu mùa hè cho đến vụ thu hoạch mùa thu, tổng cộng cũng chỉ có hai trận mưa.Mặc dù không tới địa phương khác, nhưng nghe đồn cũng chẳng khá hơn là bao.Không ít thôn còn xảy ra tranh chấp về việc sở hữu nguồn nước trong sông, thậm chí còn đến mức hai thôn đ.á.n.h nhau.Đầu năm nay, ngoại trừ Miêu Thiết Ngưu nhẫn tâm không báo cáo sai sản lượng, các đội sản xuất khác ít nhiều đều phóng đại sản lượng lương thực.Các thành viên trong tổ sản xuất không đủ ăn, đ.á.n.h nhau cũng không có sức, bởi vậy mấy lần tranh chấp kia cũng không xảy ra sự cố gì lớn, không biết là may hay rủi.Lương thực không còn lại bao nhiêu, lương thực trong đất lại có xu thế thất thu, ngay cả số lượng lương thực chỉ tiêu có thể gom đủ hay không cũng là một vấn đề.Càng gần đến vụ thu hoạch mùa thu, càng có loại áp lực vô hình bao phủ ở trong lòng tất cả nông dân.Dù thôn Tiểu Phong cũng chịu ảnh hưởng bởi t.h.ả.m họa, nhưng thứ nhất là lương thực đủ, thứ hai là Miêu Thiết Ngưu đã sớm chuẩn bị, trồng trong đất đều là cây nông nghiệp chịu hạn nên tương đối ít bị ảnh hưởng bởi thiên tai.Tinh thần của người dân trong thôn tốt hơn những người ở thôn khác.Hiện tại, chỉ cần nhắc tới Miêu Thiết Ngưu, trong thôn này sẽ không có một ai không khen ngợi.Trong khoảng thời gian này, Triệu Thanh Sơn đã rụt đuôi lại, không dám tranh cãi với Miêu Thiết Ngưu, sợ bị dư luận dâng cao lấn át.Những năm tháng khó khăn năm 58 cuối cùng cũng qua đi.

Đến năm 59, nạn đói chính thức bùng phát.“Văn kiện cấp trên đã xuống, từ hôm nay trở đi, nhà ăn của chúng ta sẽ bị hủy bỏ.”.