Thập Niên 60: Năm Tháng Được Yêu Thương

Chương 26



Thắt lưng buộc bụng và "Bàn tay vàng" lặng lẽ

Tiếng thông báo của Miêu Thiết Ngưu như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt những người dân đang hăng hái quá mức. Cả hội trường đội sản xuất im phăng phắc, sau đó là những tiếng xì xào, bàn tán đầy lo âu bắt đầu bùng nổ như ong vỡ tổ.

Nhà ăn tập thể bị hủy bỏ đồng nghĩa với việc từ nay về sau, "nồi cơm chung" đã vỡ. Mỗi nhà phải tự nhóm bếp, tự cân đối khẩu phần lương thực ít ỏi mà đội sản xuất chia về. Trong bối cảnh hạn hán kéo dài, đây chẳng khác nào một thử thách sinh tồn nghiệt ngã.

Cố Kiến Nghiệp đứng trong đám đông, chân mày nhíu c.h.ặ.t. Anh nhìn sang Miêu Thiết Ngưu, thấy vị đội trưởng già dường như già đi thêm vài tuổi chỉ sau một đêm.

"Kiến Nghiệp, về thôi." Miêu Thiết Ngưu vỗ vai anh, thở dài: "Nhà cậu có Dư Dương ở lại, lương thực phía Dư Khôn Thành gửi tới vẫn còn, nhưng phải cẩn thận. Đừng để người ta nhìn thấy khói bếp nhà mình đỏ lửa quá thường xuyên."

Cố Kiến Nghiệp gật đầu, lòng nặng trĩu. Anh hiểu ý của đội trưởng. Khi cả thiên hạ đang đói đến mức xanh xao vàng vọt, nếu nhà họ Cố vẫn ăn sung mặc sướng, đó không phải là phúc, mà là họa.

Tại nhà họ Cố, không khí cũng không mấy nhẹ nhàng. Bà nội Cố (Lão thái thái) đang cùng mẹ Cố dọn dẹp lại căn bếp cũ đã bỏ hoang từ lâu.

"Mẹ, trong chum chỉ còn hơn chục cân ngô thôi, khoai lang thì cũng bắt đầu mọc mầm cả rồi." Mẹ Cố lo lắng nói.

Cố An An đang ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ, đôi mắt tròn xoe quan sát mọi thứ. Cô bé cảm nhận được sự căng thẳng của người lớn. Dư Dương ngồi bên cạnh, tay cầm viên kẹo việt quất lúc trước An An cho, cậu vẫn chưa nỡ ăn hết, chỉ thỉnh thoảng l.i.ế.m nhẹ một cái để vị ngọt lan tỏa nơi đầu lưỡi.

Thấy An An cứ nhìn trân trân vào cái chum không, Dư Dương tưởng cô bé đói, liền xoa đầu cô: "An An đừng sợ, anh sẽ nhường phần của anh cho em."

Cố An An chớp mắt, trong lòng cảm động nhưng cũng dở khóc dở cười. Cô là người có "không gian" mà, sao có thể để cả nhà c.h.ế.t đói được?

Đợi đến khi đêm xuống, khi cả nhà đã chìm vào giấc ngủ vì mệt mỏi, Cố An An mới khẽ cựa mình. Cô bé dùng đôi tay mũm mĩm giống như ngó sen của mình, lặng lẽ vận dụng ý niệm.

Trong không gian của cô, những bao gạo trắng tinh, những túi bột mì mịn màng và thịt khô treo lủng lẳng đang chờ đợi. An An biết mình không thể đột ngột lấy ra một bao gạo lớn, như vậy sẽ làm cha mẹ hoảng sợ.

Cô bé khéo léo lấy ra một nắm gạo nhỏ, sau đó là hai củ khoai tây mập mạp, âm thầm nhét vào góc khuất trong tủ bếp. Chưa hết, cô còn "lén" đổ thêm một ít dầu ăn vào cái chai đã cạn đáy của bà nội.

"Làm ít thôi, từ từ mới không bị phát hiện." An An tự nhủ, gương mặt bánh bao nhỏ lộ ra vẻ đắc ý.

Sáng hôm sau, bà nội Cố vào bếp để chuẩn bị bữa sáng với tâm thế "nấu loãng hết mức có thể". Nhưng khi bà mở tủ ra, đôi mắt già nua bỗng nheo lại.

"Ơ, sao chỗ này lại có mấy củ khoai tây to thế này? Hôm qua mình nhớ là đã hết rồi mà?" Bà lẩm bẩm, rồi lại nhìn cái chai dầu dường như nặng hơn một chút.

Bà nội Cố là người tinh tường, bà liếc nhìn về phía phòng trong, nơi Cố An An đang ngáp ngắn ngáp dài bước ra, rồi lại nhìn Dư Dương đang chăm chỉ quét sân. Bà không nói gì, chỉ lặng lẽ mỉm cười, trong mắt hiện lên một tia sáng kỳ lạ. Bà tin rằng, ông trời có mắt, đứa cháu gái này của bà chính là phúc tinh của nhà họ Cố.

Trong khi đó, ở ngoài kia, nạn đói năm 59 chính thức nới rộng nanh vuốt. Những tiếng kêu đói bắt đầu vang lên từ những thôn xóm lân cận, nhưng tại một góc nhỏ của thôn Tiểu Phong, dưới sự che chở thầm lặng của một cô bé "xuyên không" và sự bao bọc của gia đình, hơi ấm của sự "nuôi chiều" vẫn đang lặng lẽ tỏa sáng.

 

Việc hủy bỏ nhà ăn công xã như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai. Trong cái năm đói kém 1959, miếng ăn trở thành thước đo của mạng sống. Khắp thôn Tiểu Phong, ai nấy đều bận rộn với việc chia tách nồi niêu, tính toán từng bát cháo sao cho qua ngày đoạn tháng.

Trong khi nhà họ Cố đang lặng lẽ xoay xở nhờ "bàn tay vàng" của Cố An An, thì ở một góc tối tăm khác của thôn, Triệu Thanh Sơn đang ngồi thẫn thờ nhìn cái hũ gạo trống trơn. Đã ba ngày nay, gia đình hắn chỉ ăn rau dại trộn chút cám, bụng đói cồn cào khiến tâm trí hắn trở nên vặn vẹo.

Hắn vốn luôn ghen tị với Miêu Thiết Ngưu. Tại sao gã đó lại được cả thôn tin phục? Tại sao nhà họ Cố – vốn là thành phần bị hắn coi thường – lại lúc nào cũng có mùi khói bếp thơm phức, lũ trẻ thì mặt mày hồng hào, thậm chí con bé An An kia còn có kẹo ăn?

"Chắc chắn chúng nó giấu lương thực!" Triệu Thanh Sơn đập tay xuống bàn, đôi mắt vằn tia m.á.u.

Hắn nhớ lại những lần Cố Kiến Nghiệp thong dong đi về từ hướng rừng, nhớ lại việc Dư Dương – thiếu gia thành phố – được gửi đến đây vẫn giữ được vẻ trắng trẻo. Một ý nghĩ đen tối nảy sinh: Nếu hắn không thể sống t.ử tế, thì cũng đừng hòng để kẻ khác được no ấm.

Đêm đó, trời không trăng không sao. Triệu Thanh Sơn rón rén rời khỏi nhà, tay cầm theo một cây gậy gỗ, mục tiêu là kho lương thực tạm thời của thôn mà Miêu Thiết Ngưu vẫn đang canh giữ nghiêm ngặt. Nhưng rồi, bước chân hắn vô thức chệch hướng, tìm về phía căn nhà nhỏ của nhà họ Cố.

Hắn nghe thấy tiếng thì thầm phát ra từ sân sau nhà họ Cố. Đó là tiếng Cố Kiến Nghiệp đang bàn với vợ về việc gia cố hàng rào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Dạo này thôn mình bắt đầu có người đói đến mức mắt xanh nanh vàng, phải cẩn thận kho đồ của Dư Dương gửi tới," giọng Cố Kiến Nghiệp trầm thấp đầy lo lắng.

Triệu Thanh Sơn nấp sau bụi cây, tai dỏng lên nghe. Thì ra là vậy! Dư Khôn Thành vẫn gửi đồ tới! Hắn nhếch mép cười lạnh, một kế hoạch ác độc hình thành trong đầu: Hắn sẽ vu khống nhà họ Cố tích trữ lương thực bất hợp pháp, hoặc đơn giản hơn... là đột nhập "mượn" chút đồ cứu đói.

Bên trong nhà, Cố An An đang nằm trong chăn, đôi tai nhỏ khẽ động đậy. Là một đứa trẻ xuyên không với dị năng, cô bé nhạy bén cảm nhận được một luồng "ác ý" đang áp sát. An An không hề sợ hãi, ngược lại, khóe miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch lên.

Cô bé khẽ vận dụng dị năng, từ trong không gian lấy ra một ít hạt tiêu xay mịn và một nhúm t.h.u.ố.c ngứa tự chế – thứ cô từng chuẩn bị để phòng thân.

Khi bóng đen của Triệu Thanh Sơn vừa đặt chân lên hàng rào nhà họ Cố, định bụng sẽ nhảy vào trong, An An – lúc này đang giả vờ ngủ say – đã khẽ phất nhẹ đôi tay mũm mĩm về phía cửa sổ. Một làn khói nhỏ vô hình lan tỏa.

Triệu Thanh Sơn vừa định bước vào, bỗng cảm thấy cổ họng ngứa ngáy dữ dội, tiếp đó là một luồng cay nồng xộc thẳng vào mũi khiến hắn hắt hơi liên hồi.

"Hắt xì! Hắt... hắt xì!"

hằng nguyễn

Tiếng hắt hơi vang vọng giữa đêm khuya tĩnh lặng như tiếng pháo nổ. Cố Kiến Nghiệp vốn là người cảnh giác, anh ngay lập tức bật dậy, tay cầm lấy chiếc thuổng đặt cạnh cửa.

"Ai? Ai ở đó!"

Triệu Thanh Sơn hoảng hồn, định bỏ chạy nhưng lại vấp phải cái chậu nước mẹ Cố để sẵn ngoài sân. "Loảng xoảng!" một tiếng, cả cái sân bừng tỉnh.

Triệu Thanh Sơn lồm cồm bò dậy, chẳng kịp nhìn lại, cắm đầu cắm cổ chạy biến vào bóng đêm, vừa chạy vừa gãi sồn sột khắp người vì dị ứng. Trong phòng, Cố An An cuộn tròn trong chăn, đôi mắt sáng lấp lánh như sao.

"Muốn cướp đồ của nhà An An à? Còn lâu nhé!"

Gậy ông đập lưng ông

Sáng hôm sau, thôn Tiểu Phong dậy sớm hơn mọi khi. Tuy nhiên, tâm điểm của những lời bàn tán không phải là việc nhà ăn bị bãi bỏ, mà là hình ảnh "kỳ dị" của Triệu Thanh Sơn.

Hắn ta lò dò bước ra khỏi cửa, cả người trùm kín mít dù thời tiết không hề lạnh. Khắp cơ thể Triệu Thanh Sơn đỏ rực, nổi lên từng nốt ngứa ngáy đến mức hắn không thể đứng yên quá ba giây. Mỗi khi có người đi ngang qua nhìn, hắn lại vội vã cúi mặt, tay gãi sồn sột, dáng đi xiêu vẹo như c.o.n c.ua.

Ở phía đầu thôn, Miêu Thiết Ngưu đang đứng cùng Cố Kiến Nghiệp, ánh mắt sắc lẹm quan sát đám đông. Sau đêm xảy ra vụ "đột nhập hụt" ở nhà họ Cố, Miêu Thiết Ngưu đã nghe phong phanh được sự việc. Với kinh nghiệm làm đội trưởng bao năm, ông thừa biết ai là kẻ có tâm địa bất chính trong thôn này.

"Kiến Nghiệp, đêm qua cậu nói nghe thấy tiếng động?" Miêu Thiết Ngưu trầm giọng hỏi, mắt vẫn không rời khỏi bóng dáng Triệu Thanh Sơn ở đằng xa.

Cố Kiến Nghiệp gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị: "Đúng vậy. Người đó chạy rất nhanh, nhưng có vẻ như đã bị trúng thứ gì đó nên mới gây ra tiếng động lớn như vậy."

Miêu Thiết Ngưu hừ lạnh: "Trong thôn này, kẻ vừa tham lam lại vừa có động cơ xấu chỉ có một vài người. Tôi đã dặn mọi người phải thắt c.h.ặ.t an ninh, đặc biệt là các hộ gia đình có người lạ hoặc lương thực dự trữ. Ai dám 'đục nước béo cò' trong lúc khó khăn này, đừng trách tôi không nể mặt!"

Lúc này, Triệu Thanh Sơn vô tình đi ngang qua. Miêu Thiết Ngưu cố ý cất cao giọng: "Triệu Thanh Sơn, cậu làm sao thế? Sao nhìn bơ phờ thế kia? Hay là đêm qua đi 'làm việc nghĩa' ở đâu mà ra nông nỗi này?"

Câu nói nửa đùa nửa thật của Miêu Thiết Ngưu khiến Triệu Thanh Sơn giật nảy mình. Hắn sợ hãi, vội vàng lắp bắp: "Tôi... tôi bị dị ứng rau dại thôi, đội trưởng không cần quan tâm!" rồi vội vã bỏ chạy, suýt chút nữa đ.â.m sầm vào cột điện.

Dư Dương – lúc này đang đứng gần đó cùng Cố Hướng Văn – nhìn theo bóng lưng gã đàn ông kia, khẽ nhếch mép. Cậu quay sang Cố Hướng Văn thì thầm: "Anh Hướng Văn, xem ra 'phần quà' của An An tối qua hiệu nghiệm thật đấy."

Cố Hướng Văn nhịn cười, gật đầu: "Gã đó xứng đáng. Dám động đến nhà chúng ta, đúng là chán sống."

Sự cảnh giác của Miêu Thiết Ngưu không dừng lại ở đó. Ông lập tức ra lệnh cho đội tuần tra của thôn phải đi tuần quanh các kho lương thực và khu vực nhà dân vào ban đêm. Đồng thời, ông triệu tập một cuộc họp khẩn, nhấn mạnh rằng bất kỳ ai bị bắt gặp lẻn vào nhà người khác sẽ bị đuổi khỏi thôn và cắt khẩu phần lương thực.

Lời đe dọa của Miêu Thiết Ngưu như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào những kẻ đang nung nấu ý định đen tối. Triệu Thanh Sơn ngồi ở nhà, nhìn những vết sưng đỏ khắp người, lòng đầy uất hận nhưng không dám ho he nửa lời. Hắn biết, nếu mình còn tiếp tục hành động, Miêu Thiết Ngưu chắc chắn sẽ không bỏ qua.

Tại nhà họ Cố, Cố An An ngồi trên bậc cửa, tay cầm một củ khoai nướng, đôi mắt cười híp lại. Cô bé biết, cái "bẫy" của mình không chỉ giúp bảo vệ nhà cửa, mà còn khiến kẻ ác phải tự mình nếm trải hậu quả.