Con chuột mảnh mai nhìn thấy người khổng lồ đang ôm đứa trẻ mập mạp dường như đang nhìn về phía mình, liền nhanh ch.óng đá vào con chuột béo bên cạnh.
“Cậu để cho tôi thong thả một chút?”Con chuột béo quăng hạt thóc vào cái hang bên cạnh cây khô, sau đó dán đầu vào bên trong, đáng tiếc là nó béo quá, cái bụng bị kẹt lại ở miệng hang.
Con chuột mảnh khảnh phía sau duỗi chân, đá móng vuốt một cách điên cuồng, cuối cùng ngồi lên cái bụng mập mạp, cũng coi như nhét được nó vào trong rồi, sau đó cảnh giác nhìn xung quanh rồi cũng chui vào trong hang.
“Mẹ nó, cậu lại kẹt rồi, đi về không cho cậu ăn lương thực nữa.
”Sau khi biến mất một lúc, thì truyền đến tiếng gầm thét gần như không thể nghe thấy.
Cố An An đã có thể tưởng tượng, có lẽ là ở một góc nào đó của cái hang, con chuột béo đó lại bị kẹt.
Nghĩ đến cảnh tượng này, Cố An An liền không nhịn được cười lớn.
“Yo yo yo, An An của chúng ta cười rồi, thật là dễ thương, để bà nội hôn một cái.
Cố An An vẫn chưa hoàn hồn, liền bị bà nội mạnh mẽ hôn một trận.
“Nhìn thấy tinh thần của nó không tệ, chắc là không sao đâu, lúc nãy là mấy người chúng ta tự hù dọa mình.
” Trẻ con biết cười thì có thể xảy ra chuyện lớn gì chứ.
Miêu Thúy Hoa cảm thấy là bản thân thiếu hiểu biết, nên đã quá lo lắng.
Tiếp đó chơi với cháu trai cháu gái một hồi, uống thêm mấy ngụm nước mát, rồi trở ra đồng làm việc.
Cố An An nép vào trong lòng của mẹ, nhắm mắt giả vờ mệt rồi.
Thực ra, là đang suy nghĩ về những chuyện kỳ lạ vừa xảy ra.
Bởi vì cảnh vừa rồi, Cố An An tập trung chú ý vào những vật nhỏ mà trước giờ không chú ý.
Nhưng cho dù là bản thân tập trung tinh thần như thế nào, cũng không xảy ra tình huống nghe thấy hai con chuột nói chuyện với nhau giống như vừa nãy.
hằng nguyễn
Tiếng ve kêu, tiếng chim hót ríu rít, tất cả những động vật khác đều vô cùng bình thường, điều này khiến cho Cố An An nghi ngờ với suy nghĩ rằng mình có thể nghe được tiếng của động vật.
Nếu không phải ký ức vừa nãy còn khắc sâu, cô còn nghi ngờ có phải mình đang nằm mơ hay không.
Trên đồng đang làm việc sôi sục, Cố Nhã Cầm cũng không thể tiếp tục ở một bên nghỉ ngơi, bà phải đi lên đội bếp để phụ nấu cơm, đợi mọi người làm xong thì sẽ bắt đầu ăn cơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bây giờ là ăn nồi lớn, việc phụ nấu nồi cơm lớn chính là công việc béo bở nhất rồi.
Trước tiên không nói đến việc có thể giấu được bao nhiêu đồ ăn, lúc chia cơm chia đồ ăn, có thể chia cho người nhà mình nhiều một chút, đây cũng là một việc có lợi.
Thử nghĩ xem, cùng là một chén mì thịt heo, chén của bạn chỉ có một miếng thịt nạc, nhưng chén của người khác có thể có ba bốn miếng, còn là miếng thịt mỡ ngon nhất, điều này đều nằm trong sự quản lý của người chia cơm, động tác chỉ cần che giấu một chút, để thịt heo ở dưới lớp mì, thì ai phát hiện ra chứ.
Bởi vậy, những người phụ nữ trong thôn tranh muốn bể đầu cũng muốn tranh vào phòng bếp, nấu nồi cơm lớn nhẹ nhàng hơn nhiều so với làm công việc đồng áng, còn có thể nhân lúc nấu ăn lén ăn vụng vài miếng ngon, đây là công việc vàng nha.
Hiện tại ở nhà bếp nấu ăn có tổng cộng năm người, một người là Hoàng Thúy Hoa, cô vợ trẻ của đại đội trưởng đội sản xuất của bọn họ.
Một người là Triệu Thanh Thủy, em gái của phó đội trưởng Triệu Thanh Sơn.
Một người là Lâm Ngọc Hồng con gái của kế toán Lâm trong đội.
Còn có Cố Nhã Cầm, và cuối cùng là nhà Vương Tam nổi danh là hộ khó khăn trong đội.
Vương Tam vốn là một hộ săn ở trong thôn, lúc ở trên núi gặp phải con gấu nên c.h.ế.t rồi, để lại cha mẹ già, người vợ trẻ và bốn đứa con đang tuổi ăn.
Chồng xảy ra chuyện không bao lâu thì người vợ chạy mất, hai vợ chồng già kéo theo bốn đứa trẻ, ngày tháng trải qua thực sự rất là khổ cực.
Vậy nên, đứa lớn nhất trong bốn người là Vương Đại Muội được mọi người đặc cách cho đến phòng ăn giúp đỡ, để cho ngày tháng của bọn họ thoải mái một chút.
Mặc dù Vương Đại Muội nhỏ tuổi, nhưng làm việc chăm chỉ, công việc bẩn thỉu, mệt nhọc nào cũng giành làm, mấy phụ nữ vốn dĩ không tranh lại cô bé, bị giành mất công việc béo bở cũng không còn gì để nói.
“Dẫn trẻ con vào nhà bếp, cũng không biết là đến để làm việc, hay là để thêm phiền phức nữa?”Cố An An còn nhỏ, người nhà lại đang đi làm đồng, Cố Nhã Cầm lại không yên tâm giao con cho hai nhà anh trông hộ, chỉ có thể dùng dây vải buộc con ở sau lưng, để rảnh hai tay làm việc.
Thời đại này, nhà nhà đều trải qua như vậy, đứa lớn trông đứa nhỏ, nếu không có đứa lớn giúp đỡ thì tự mình địu con trên lưng làm việc, không có cuộc sống của nhà nào là dễ dàng.Vừa mở miệng nói chuyện là Triệu Thanh Thủy, cô lớn lên không xinh đẹp, nước da hơi ngăm, gương mặt chữ điền vuông, đầu còn hơi to, nhìn qua không khác nào hán t.ử ở trong thôn.Anh trai của Triệu Thanh Thủy là phó đội trưởng của đội sản xuất, thèm muốn vị trí đội trưởng rất lâu rồi, ngấm ngầm không hợp với Miêu Thiết Ngưu.Miêu Thúy Hoa là em gái của Miêu Thiết Ngưu, lúc đầu khi Cố Nhã Cầm vào phòng bếp, ngoại trừ uy vọng của ông Cố ở trong thôn, còn có phần lớn nguyên nhân là do người cậu Miêu Thiết Ngưu giúp đỡ.Triệu Thanh Thủy nhìn không vừa mắt những phụ nữ xinh đẹp quyến rũ, cộng thêm chút tính toán riêng tư, chỉ cần tìm được cớ thì sẽ chế nhạo Cố Nhã Cầm một trận.“Triệu Thanh Thủy, cô cũng là cô gái sắp lấy chồng, không lẽ sẽ không sinh con sao? Bây giờ đang là vụ gặt, có nhà nào có dư người để trông con? Lời vừa rồi của cô, có bản lĩnh thì đi nói trước mặt toàn thôn dân đi, cũng không sợ bị nước bọt dìm c.h.ế.t sao.”Hoàng Tú Hoa là vợ của Miêu Thiết Ngưu, tất nhiên cũng là mợ của Cố Nhã Cầm.
Tính cách của bà và cô nhỏ Miêu Thúy Hoa giống nhau, đều là những người phụ nữ lợi hại ở trong thôn, họ không để ý đối với một cô gái không có chút cấp bậc nào ở trong thôn như Triệu Thanh Thủy.Cố Nhã Cầm cảm kích nhìn mợ, ánh mắt kính phục đó càng khiến cho Hoàng Tú Hoa tràn đầy tự tin, hướng ánh mắt ra hiệu với Cố Nhã Cầm, ý là mọi thứ đều có bà.Triệu Thanh Thủy không xinh đẹp, nên việc tìm đối tượng cũng khó khăn, bây giờ cũng đã hai mươi sáu rồi.
Ở nông thôn, đó chính là một bà cô già không gả được đi, vậy mà cô ta còn cao ngạo, không để đàn ông bình thường vào mắt, vì nên kéo mãi đến tận bây giờ.Những năm này, tuổi tác càng ngày càng lớn, Triệu Thanh Thủy cũng không kéo dài được nữa, cho dù là anh trai của cô ta không để ý, thì chị dâu cũng không chịu để cho cô nhỏ cứ ở trong nhà mãi.Không còn cách nào, Triệu Thanh Thủy đành tìm một người cùng thôn, gả cho người có nhiều sức lao động, hai bên đã đính hôn với nhau, chỉ đợi xong vụ nông thì sẽ kết hôn.Mặc dù tuổi tác của Triệu Thanh Thủy lớn, lại không xinh đẹp, nhưng mà cơ thể khỏe mạnh, còn có anh trai làm chỗ dựa, chỉ cần yêu cầu không quá cao thì vẫn có người đồng ý lấy.Cuộc hôn nhân này đã định rồi, nhưng mà Triệu Thanh Thủy vẫn có chút không vừa ý người chồng chưa cưới kia, lúc nhìn thấy Cố Nhã Cầm thì sự bất mãn này lên đến đỉnh.Nên biết, năm đó Cố Kiến Nghiệp cũng là ứng cử viên làm chồng của rất nhiều cô gái ở trong thôn, vậy mà lại bị Cố Nhã Cầm giành đi mất.Triệu Thanh Sơn không thích người nhà họ Miêu, Triệu Thanh Thủy có cảm tình với Cố Kiến Nghiệp cũng chỉ đành giấu đi, đây cũng là nguyên nhân lớn nhất mà Triệu Thanh Thủy luôn kiếm chuyện với Cố Nhã Cầm.Cái đẹp hại người, đó cũng không nhất định phải là nữ sắc, có lúc nam sắc cũng sẽ gây phiền phức.“Thím Miêu, lời này của chị Thanh Thủy cũng không phải là cố ý đâu.
Đúng không, chị Thanh Thủy?”Lâm Ngọc Hồng đang ở bên cạnh thái rau bước qua giảng hòa, cô khéo đưa đẩy giống cha của mình vậy, mỗi lần Miêu Thiết Ngưu và Triệu Thanh Sơn có tranh chấp thì đều sẽ bước ra giảng hòa.Không giúp đỡ, cũng không đắc tội với cả hai.
Chính là vì thủ đoạn làm việc khéo léo, nên mọi người đều ghi nhớ cái tốt của ông.“Hừ!” Triệu Thanh Thủy hừ lạnh một tiếng, không phủ nhận cũng không thừa nhận.Hoàng Tú Hoa nghe Lâm Ngọc Hồng mở miệng, cũng không làm khó Triệu Thanh Thủy nữa, cười cười vỗ cánh tay của Lâm Ngọc Hồng, “Thím Miêu biết con là đứa trẻ lương thiện, hiểu chuyện, đâu có giống ai kia.”Trong lời nói đùa của Hoàng Tú Hoa mang theo sự sắc bén, Triệu Thanh Thủy tức giận đến tái mặt.“Cũng không biết sau này người nào may mắn cưới được con về làm vợ.
Nhưng con cũng không cần lo lắng, với dáng vẻ của con, e rằng đến lúc đó còn được may mắn gả vào trong thành phố nữa.”Hoàng Tú Hoa nói đùa với Lâm Ngọc Hồng, vừa khen ngợi cô đồng thời cũng hạ thấp Triệu Thanh Thủy xuống.Dù có thông minh như thế nào, thì cũng là một cô gái chưa chồng, Lâm Ngọc Hồng vẫn chưa học được hết mười phần bản lĩnh của cha cô ta, cúi đầu xấu hổ....