Thập Niên 70: Ta Ở Nhân Gian Tích Công Đức P1

Chương 20:



 

Tào Tĩnh nói: "Chúng ta cứ làm tốt công việc của mình là được, những chuyện khác cũng chẳng quản nổi."

 

Tiểu Trương tán thành: "Đúng vậy, hồi em phụ trách bên đó, bố mẹ chồng em cũng dặn dò như thế."

 

Nhà Tiểu Trương là người bản địa ở huyện Trấn Sơn. Nếu nói về mức độ am hiểu những hộ gia đình lâu năm trong huyện, cô chắc chắn hiểu rõ hơn hẳn một nàng dâu từ nơi khác gả đến như Tào Tĩnh.

 

Tiểu Trương nhớ lại trước đây Tào Tĩnh từng hỏi cô về chuyện khu nhà họ Chúc. Tào Tĩnh đã giúp cô san sẻ công việc nên cô rất biết ơn, không ngại phiền mà nhắc nhở thêm: "Chuyện nhà họ Chúc có nhà trống, những hộ dân lâu năm trong huyện đều biết, người ngoài đến chỉ cần dò hỏi một chút là rõ ngay. Chị Tào, hiện tại chị phụ trách ngõ Tam Thanh, sau này chắc chắn sẽ có người đến hỏi thăm chị chuyện này, chị ngàn vạn lần phải từ chối bọn họ. Quy củ của nhà họ Chúc là thế, nhà của họ là tài sản tổ tiên để lại, không bán cũng không cho thuê."

 

"Nói thật lòng, những gia đình bình thường như chúng ta, cả đời không ốm đau bệnh tật gì đã là tốt lắm rồi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đời người nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, ai mà dám đảm bảo điều gì?" Phó chủ nhiệm cổ vũ Tào Tĩnh: "Tiểu Tào cứ cố gắng làm việc nhé, người nhà họ Chúc không khó sống chung đâu, sau này cô sẽ biết được cái lợi khi qua lại với họ."

 

Tào Tĩnh hiểu những hàm ý mà lãnh đạo chưa nói hết, trong lòng cũng đã tự có tính toán.

 

Tiểu Trương ôm bụng bầu thở dài: "Công việc thường ngày của ủy ban phường thì dễ xử lý, nhưng đám thanh niên trí thức không chịu về nông thôn thì phải làm sao đây, chúng ta đâu thể báo công an, bảo họ bắt người đưa về quê được."

 

Tào Tĩnh cũng rầu rĩ. Con phố cô quản lý có bảy tám thanh niên không chịu về quê. Sắp sang xuân đến nơi rồi, nếu không về e là không kịp kỳ gieo hạt mùa xuân, đến lúc đó văn phòng thanh niên trí thức bên kia lại gửi công văn đến giục.

 

Phó chủ nhiệm nói: "Đi làm công tác tư tưởng thêm lần nữa xem sao. Bọn họ ở lại đây không có việc làm, không có hộ khẩu lương thực, ở nhà cũng không có chỗ ở, cái ăn cái mặc đều không giải quyết được, đến lúc đó cả nhà lại chẳng cãi vã ầm ĩ lên sao?"

 

"Nói thì nói vậy, nhưng có ai lại cam tâm tình nguyện về nông thôn trồng trọt cơ chứ?"

 

Mọi người trong ủy ban phường đều thở vắn than dài. Thanh niên trí thức muốn về thành phố đã khó, công việc của ủy ban phường bọn họ lại càng khó hơn.

 

Những người có hộ khẩu lương thực ở thành phố như Chúc Phượng Cầm, dù có đến nông thôn sống một thời gian, muốn về thành phố lúc nào thì về, vốn dĩ chỉ là thiểu số. Xét cho cùng, không phải ai cũng giống nhà họ Chúc, được cả gia tộc cung cấp đồ ăn thức uống cho nhà chính, chẳng thiếu chút lương thực này.

 

Bây giờ đã về rồi, Chúc Thập An đã bàn bạc ổn thỏa với Chúc Phượng Cầm, một già một trẻ hai người họ sẽ không cần người trong họ phải chu cấp nữa.

 

Gia sản mà tổ tiên nhà họ Chúc ở ngõ Tam Thanh tích cóp qua bao đời đủ cho hai người tiêu xài. Dẫu cho khẩu phần lương thực hàng tháng không đủ ăn, chỉ cần có thể bỏ giá cao ra mua được thì đều không thành vấn đề.

 

Chúc Phượng Cầm về nhà lấy túi đựng lương thực rồi đến trạm lương thực lấy tem mua gạo. Vừa hay bắt gặp Chúc Khang Xuyên đang trực ở đó, bà liền đưa sổ lương thực cho anh: "Mau xem giúp dì với, dì và Đại cô nương được lãnh bao nhiêu lương thực."

 

Chúc Khang Xuyên thuận miệng đáp ngay: "Khẩu phần hàng tháng của dì và Đại cô nương là như nhau, lương thực phụ trộn lẫn lương thực hoa màu tổng cộng là hai mươi bảy cân."

 

"Lương thực phụ có những gì vậy?"

 

"Khoai lang, ngô, có gì thì phân cái nấy, không được chọn đâu ạ." Chúc Khang Xuyên cân xong lương thực rồi để sang một bên: "Dì Phượng về trước đi, chiều tan làm cháu sẽ mang qua cho dì."

 

"Thế cũng được, tiện thể dì qua trạm thực phẩm một chuyến."

 

Chúc Khang Xuyên cười nói: "Giờ này đi thì hơi muộn rồi, hàng hiếm đã bán hết từ lâu."

 

"Nghe nói trạm thực phẩm chuyển chỗ rồi, dì đi xem thử nó ở đâu, sáng mai dậy sớm qua đó tranh mua ít thịt. Ây dô, ở nhà có thịt hun khói mà con bé không thích, cứ bảo muốn ăn đồ tươi cơ, đứa nhỏ này đúng là khó hầu hạ."

 

"Dì thiếu tem thịt ạ? Nhà cháu có, để hôm nào cháu mang qua biếu dì một ít, xem như quà cảm tạ của nhà cháu."

 

Lúc ăn trưa vẫn còn nhắc đến người nhà họ Hà, thế mà Chúc Phượng Cầm không ngờ lại gặp Lữ Văn ở đây, liền lên tiếng chào hỏi: "Đại viện ủy ban huyện chẳng phải nằm trên phố chính sao, sao cô lại chạy đến phố Bắc này?"

 

"Cháu đi xem nhà, vừa vặn đi ngang qua đây ạ."

 

Vợ chồng Hà Tái Minh và Lữ Văn đều cảm thấy lấn cấn trong lòng với căn nhà được cơ quan phân cho ở ủy ban huyện. Cho dù Chúc đại sư đã nói không có vấn đề gì, có thể ở được, nhưng hai vợ chồng vẫn không muốn ở. Họ đi khắp nơi dò hỏi, dựa vào thể diện của huyện trưởng, dẫu anh là người mới đến, họ vẫn nhanh ch.óng tìm được vài khu nhà trong thời gian ngắn.

 

Chúc Phượng Cầm thấy cô đang bế đứa trẻ, liền hỏi: "Gấp gáp thế sao? Đã tìm được nhà chưa?"

 

"Bác biết đấy, chúng cháu cũng hết cách rồi." Lữ Văn vỗ nhẹ lên lưng đứa bé trong lòng, nói: "Đã tìm được rồi ạ, nằm ngay trong viện Tỳ Bà ở phố Bắc. Sương phòng phía Đông có một căn nhà trống cho thuê, hai vợ chồng cháu mang theo một đứa trẻ ở là vừa vặn."

 

"Ây da, vậy thì chắc chắn không rộng rãi bằng đại viện của ủy ban huyện rồi."

 

Chúc Phượng Cầm từng nghe Lưu Hân làm việc trong ủy ban huyện kể lại, trong đại viện ủy ban, nhà của huyện trưởng có ba gian phòng kèm theo một nhà bếp. Vị huyện trưởng trước bị xử b.ắ.n thậm chí còn xây thêm một cái nhà vệ sinh ở góc tường, vô cùng tiện lợi.

 

"Tiện thì tiện thật, nhưng sống thoải mái mới là điều quan trọng nhất, bác thấy có đúng không?"

 

"Nói cũng phải."

 

Nhà đã xem xong, Lữ Văn đang nóng lòng muốn chuyển nhà, liền nói với Chúc Phượng Cầm: "Ngày mai là ngày nghỉ, vị kia nhà bác có ở nhà không ạ? Ngày mai vợ chồng cháu muốn dẫn đứa nhỏ đến thăm, không biết cô ấy có rảnh rỗi để gặp chúng cháu không."

 

"Mọi người cứ đến đi, con bé ở nhà đấy."

 

"Vậy thì tốt quá, cảm ơn bác." Lữ Văn nắm lấy tay cậu con trai nhỏ lắc lắc: "Mau chào tạm biệt bà đi con."

 

Đứa trẻ nói còn chưa sõi, chỉ toét miệng cười với Chúc Phượng Cầm.

 

Lữ Văn dẫn con rời đi, Chúc Phượng Cầm mới cảm thán: "May mà đứa trẻ này được cứu sống, cũng nhờ mạng thằng bé lớn, gặp được Đại cô nương nhà ta."

 

Chúc Khang Xuyên đi làm từ sáng sớm, vẫn chưa nghe được tin đồn ở ngõ Tam Thanh tối hôm qua, bèn hỏi: "Gia đình này là ai vậy ạ? Họ quen Đại cô nương sao?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Người vừa nãy là vợ và con trai của huyện trưởng đấy. Vợ cậu là Lưu Hân làm trong ủy ban huyện mà con bé chưa kể cho cậu nghe à?"

 

"Kể thì có kể, nhưng vấn đề là cháu chưa gặp người thật bao giờ."

 

"Cũng đúng, dì lẩm cẩm thật rồi."

 

Chúc Phượng Cầm dặn dò Chúc Khang Xuyên tan làm mang lương thực về giúp bà, còn bà thì đi đến trạm thực phẩm xem thử.

 

Chiều nay Chúc Phượng Cầm đúng là bận rộn, trong khi Chúc Thập An ở nhà lại thong dong nhàn nhã.

 

Nửa buổi chiều ngủ trưa dậy, cô vào thư phòng lật xem những thủ b.út do các bậc tiền bối nhà họ Chúc để lại. Đọc chừng một tiếng đồng hồ, cô đến tủ lấy chu sa và giấy vàng ra, bắt đầu vẽ từng tấm bùa một: bùa Ngũ Lôi, bùa Bình An, bùa Chiêu Tướng... Cho đến khi dùng hết số giấy vàng còn sót lại trong nhà, cô mới chịu dừng b.út.

 

Tự rót cho mình một ly trà nóng, cô thong thả nhâm nhi. Uống xong, cô lấy Chuông Trấn Hồn ra để gọi hồn. Con ma đầu to mà cô vất vả gọi mãi ở trong thung lũng không ra, lúc này vừa rung chuông một tiếng đã lập tức xuất hiện.

 

"Ây dô Thiên sư đại nhân của tôi ơi, tôi chỉ là một con quỷ nhỏ bé bất tài, sao ngài lại dám gọi tôi ra ở cái nơi đó chứ? Ngài xem, ngài làm vậy chẳng phải là muốn hại tôi sao."

 

Chúc Thập An lẳng lặng xem gã quỷ diễn trò.

 

Bạch Hữu Tiền dậm chân: "Tôi có bao nhiêu bản lĩnh ngài còn không rõ sao. Năm đó tôi ở trước mặt Thất gia cũng chỉ là một tiểu quỷ bưng gậy Sát Uy. Ngoài cái miệng dẻo kẹo ra thì tôi chẳng có tài cán gì, mấy âm sai dưới trướng Thất gia tôi chẳng đ.á.n.h lại được ai, điều này ngài rõ hơn ai hết mà."

 

"Hừ, một ngàn năm trôi qua rồi, ta không tin ngươi chẳng tiến bộ chút nào. Không muốn giúp thì cứ nói thẳng, hiện giờ ta cũng chẳng xuống được âm phủ, cũng chẳng biết tìm ai để kiện ngươi đâu." Chúc Thập An đảo mắt.

 

Bạch Hữu Tiền xun xoe tươi cười sáp lại gần Chúc Thập An: "Tôi sao dám so với ngài. Nếu tôi mà tài giỏi, năm xưa nhờ được thơm lây từ ngài thì đáng lý đã phải kiếm được một chức quan dưới âm phủ rồi, chứ đâu phải chạy lên nhân gian làm cái việc câu hồn cực nhọc này."

 

Chúc Thập An không tin, ngoảnh mặt đi chẳng thèm để ý.

 

Bạch Hữu Tiền nhảy nhót đi vòng quanh Chúc Thập An một vòng, lại nói: "Trận pháp Tam Thanh Thái Cực đó là do sư phụ ngài - Thanh Phong đạo trưởng bố trí. Ngài lại là đệ t.ử chân truyền lợi hại nhất của ông ấy, việc vá lại một cái pháp trận nhỏ nhoi sao làm khó được ngài chứ, tôi còn lạ gì nữa."

 

Chúc Thập An đặt tách trà xuống, nhìn chằm chằm người đối diện, nửa đùa nửa thật nói: "Ngươi tự xét lại xem, sao mãi chẳng chịu tiến bộ thế? Ta hiếm hoi lắm mới quen được vài người quen dưới âm phủ, ta còn trông cậy vào việc ngươi thăng quan phát tài, tiện thể nâng đỡ ta một chút cơ đấy."

 

Cái miệng nứt toác của Bạch Hữu Tiền phát ra tiếng cười ch.ói tai: "Haha, tôi còn đang mong ngài khôi phục tu vi, tích lũy thêm chút công đức, để tiểu quỷ tôi đây được hưởng sái từ ngài nè."

 

Trong vại nước ở hoa viên phía sau, Vương Nhị Trụ nấp dưới chiếc lá sen khô rụt rè run rẩy. Tên quỷ sai câu hồn kia lại tới rồi, đúng là dọa c.h.ế.t ma mà.

 

Chúc Thập An hờ hững hỏi: "Thất gia nhà các người khi nào rảnh? Cho ta gặp một lát được không?"

 

Bạch Hữu Tiền gãi gãi mặt: "Không phải tôi lừa ngài đâu, thật sự không được. Thất gia đang bận rộn lắm, không rời đi được."

 

"Âm phủ bận thế cơ à? Sao không đề bạt thêm vài quỷ sai lên giúp chia sẻ gánh nặng? Cũng là cho những quỷ lại như các ngươi một chút cơ hội thăng tiến."

 

Nhắc đến chuyện này, Bạch Hữu Tiền lại thở dài: "Mấy chục năm nay cũng có vài quỷ lại được đề bạt, ai nấy đều giỏi đ.á.n.h đ.ấ.m cả, lũ ác quỷ trốn thoát đều nhờ bọn họ bắt về."

 

Chúc Thập An gật gù, thì ra là vậy.

 

Bạch Hữu Tiền chợt giật mình hoàn hồn, hốt hoảng nói: "Chúc Thiên sư, chúng ta là người nhà nên tôi mới kể cho ngài nghe, ngài ngàn vạn lần đừng truyền ra ngoài đấy nhé."

 

Chúc Thập An cười trấn an: "Yên tâm, miệng ta kín đáo lắm."

 

Cô biết ngay mà, dưới âm phủ chắc chắn đã xảy ra rắc rối lớn rồi.

 

Bạch Hữu Tiền rất tin tưởng Chúc Thập An, liền cất lời: "Không có việc gì nữa thì tôi đi đây, sắp tối rồi, tôi phải đi làm nhiệm vụ câu hồn."

 

"Đi đi."

 

Bạch Hữu Tiền xoay người một cái, mới đi được hai bước đã biến mất trước mặt Chúc Thập An.

 

Tiểu Bạch bò từ ngưỡng cửa vào, ngóc đầu lên hỏi: "Sao cô lại thích gọi ma quỷ đến nhà thế?"

 

"Mi sợ ma à?"

 

Tiểu Bạch ngẩng cao đầu: "Tôi mới không sợ."

 

Chúc Thập An cười nói: "Quỷ sai yếu bóng vía như Bạch Hữu Tiền chắc không có nhiều, người này ấy à, hiểu rất rõ bản thân mình, đúng là chỉ hợp làm cái việc chạy vặt câu hồn."

 

Chúc Thập An bước ra ngoài cửa. Mặt trời bên ngoài đã ngả về tây, vậy mà vẫn có thể nhìn thấy ráng chiều vấn vít giữa tầng mây đan xen như mộng.

 

Ở huyện Trấn Sơn này, mùa đông mà nhìn thấy hoàng hôn là chuyện không dễ dàng gì. Dẫu cho sương mù trên núi lúc xế chiều có dâng lên che khuất đôi chút, làm cảnh vật trở nên mờ ảo, thì cũng đã là cảnh tượng hiếm có rồi.

 

Chúc Phượng Cầm vừa từ trạm thực phẩm trở về, thấy Chúc Thập An liền tươi cười bảo: "Hôm nay dì gặp may ghê, vốn chỉ định đi xem địa điểm mới ở đâu chứ chẳng định mua gì. Không ngờ lúc tới nơi trạm thực phẩm vẫn còn vài sọt măng mùa đông chưa bán hết, dì liền mua luôn năm cân mang về. Lát nữa dì sẽ lột vỏ, luộc sơ qua nước sôi rồi ngâm nước lạnh để qua đêm, ngày mai xào thịt cho con ăn. Măng mùa đông xào thịt đúng là một món ngon đấy."

 

Chúc Thập An ghé sát lại xem: "Nhỏ xíu à, lột vỏ xong chắc một củ măng chỉ nặng có vài lạng thôi nhỉ."

 

 

 

Thư Sách