Thập Niên 70: Ta Ở Nhân Gian Tích Công Đức P1

Chương 21:



 

 

 

  "Chứ sao nữa, mua năm cân về, lột vỏ xong chỗ b.úp non còn lại chỉ đủ xào một đĩa. Sáng sớm mai dì ra trạm thực phẩm mua thịt, mua được thịt tươi thì xào bằng thịt tươi cho con, không mua được thì đành dùng thịt hun khói vậy."

 

  "Dạ được ạ."

 

  "Đúng rồi, dì gặp Lữ Văn ở phố Bắc. Cô ấy thuê một căn phòng trong viện Tỳ Bà ở phố Bắc, đang nóng lòng chuyển nhà. Gặp dì, cô ấy bảo sáng sớm mai sẽ đến tận nhà cảm ơn."

 

  Chúc Phượng Cầm đắc ý nói: "Dì nói con nghe, dì bảo nhà mình khó mua thịt, cô ấy liền bảo sẽ tặng nhà mình tem thịt coi như quà cảm tạ."

 

  "Dì chủ động nói ạ?"

 

  "Dì đang nói chuyện phiếm với Khang Xuyên, vô tình để cô ấy nghe thấy thôi."

 

  "Trùng hợp vậy sao?"

 

  "Trùng hợp vậy đấy. Cũng may, đỡ mất công dì phải tìm cớ đòi thẳng họ."

Thư Sách

 

  Hà Tái Minh là người làm việc chu toàn. Thực ra không cần Chúc Phượng Cầm phải chủ động mở lời, anh cũng sẽ chuẩn bị sẵn những nhu yếu phẩm đắt giá và khan hiếm như gạo, mì, lương thực, dầu ăn.

 

  Lữ Văn nghe thấy người nhà họ Chúc muốn có tem thịt, liền về kể lại với Hà Tái Minh. Anh bèn bỏ thêm năm cân tem thịt vào phần quà cảm tạ đã chuẩn bị sẵn.

 

  Vợ chồng Hà Tái Minh dẫn theo con cái chuyển đến phố Bắc. Hai vợ chồng ở trong nhà bàn chuyện quà cáp, Hà Tái Minh nói: "Thời gian gấp gáp cũng chẳng đổi được món gì ngon, đợi hai tháng nữa đến Tết Đoan Ngọ chúng ta về thành phố, chuẩn bị ít quà rồi mang biếu nhà họ Chúc sau."

 

  "Nghe anh cả." Lữ Văn nói: "Không chỉ Tết Đoan Ngọ mới biếu quà, sau này lễ Tết nào nhà mình cũng biếu, cứ xem như bạn bè thân thiết mà qua lại. Dù cho là chúng ta đơn phương lấy lòng thì cũng đừng để đứt liên lạc."

 

  Hà Tái Minh cũng có ý này.

 

  Lữ Văn nắn nắn bàn tay nhỏ xíu của con trai, nói: "Trước đây em từng nghĩ, hay là giới thiệu công việc cho Chúc đại sư. Nhưng cô ấy chưa từng được đến trường lớp học hành đàng hoàng, không có bằng cấp, chuyện này chúng ta cũng chẳng giúp được gì."

 

  Hà Tái Minh xua tay: "Chuyện này đành bỏ qua vậy, nhìn Chúc đại sư cũng chẳng giống người sẽ chịu gò bó làm việc ở cơ quan đâu."

 

  Ở huyện, không có bằng cấp đúng là khó tìm được cơ quan làm việc tốt. Nhưng chỉ cần có tay nghề, thiếu gì nơi cầu cạnh xin người.

 

  Viện trưởng Lý đang nói chuyện với Chúc Trường Minh: "Mấy ngày nay cậu cũng thấy rồi đấy, cứ đến lúc chuyển mùa là bệnh viện lại bận tối mắt tối mũi. Không tìm cách tuyển thêm vài bác sĩ giỏi để san sẻ công việc thì sao được?"

 

  Chúc Trường Minh vừa nghe đã hiểu ý viện trưởng Lý. Anh lắc đầu, Đại cô nương tuy không đi làm nhưng cô cũng có công việc riêng bận rộn.

 

  Viện trưởng Lý bám theo Chúc Trường Minh nài nỉ: "Cô ấy là đệ t.ử chân truyền do chính tay sư phụ cậu cầm tay chỉ việc dạy dỗ. Cho dù không sánh bằng sư phụ ông, thì chắc cũng xấp xỉ người sư huynh như cậu rồi. Tôi nhớ người nhà cậu từng làm bác sĩ chân đất ở nông thôn, có giấy phép đúng không? Chỉ cần cô ấy có giấy phép là tôi dám nhận vào làm."

 

  Chúc Trường Minh đáp: "Bắt mạch kê đơn thì tôi không rõ, nhưng riêng về khoản châm cứu, Đại cô nương giỏi hơn tôi nhiều."

 

  Viện trưởng Lý kích động nói: "Thuật châm cứu của cậu trong bệnh viện mình đã là độc nhất vô nhị rồi. Giỏi hơn cả cậu thì đúng là xuất chúng! Người tài năng như vậy mà không đến bệnh viện làm việc, ở nhà rảnh rỗi làm gì chứ?"

 

  Chúc Trường Minh vẫn từ chối: "Không phải vậy, Đại cô nương nhà tôi thật sự không có thời gian rảnh đâu."

 

  Viện trưởng Lý không nghe, quyết tâm phải mời bằng được Chúc Thập An đến: "Chúc Trường Minh này, tôi nói cho cậu biết, hiện tại nhà nước không cho phép mở phòng khám tư nhân. Nếu Đại cô nương nhà cậu hành nghề y ở nhà mà bị người ta tố giác, là sẽ bị phạt đấy."

 

  "Viện trưởng ông lo xa quá, nhà chúng tôi không làm mấy chuyện đó đâu."

 

  Chúc Trường Minh đẩy viện trưởng Lý ra: "Mệt mỏi cả ngày rồi, ông đừng có kéo tôi lải nhải nữa, mau về đi."

 

  "Ây ây ây, cậu chạy cái gì mà chạy? Chúc Trường Minh!" Viện trưởng Lý gào lớn: "Cậu về nói chuyện với Đại cô nương nhà cậu xem, biết đâu chính cô ấy lại muốn đến thì sao."

 

  Chúc Trường Minh hoàn toàn bỏ ngoài tai lời viện trưởng Lý, không thèm ngoảnh đầu lại mà chạy thẳng.

 

  Khi Chúc Trường Minh về đến nhà thì trời đã tối. Cả gia đình đang đợi anh ăn cơm, Chúc Trường Minh rửa tay xong liền ngồi vào bàn.

 

  Trương Huệ hỏi: "Hôm nay sao anh về muộn thế? Bệnh viện bận lắm à?"

 

  "Cũng hơi bận. Bệnh viện huyện nhà mình có hai bác sĩ thi đỗ đại học nên rời đi rồi. Đã thiếu người, dạo này trời lại mưa gió lạnh lẽo, người già và trẻ nhỏ ốm đau nhiều, đ.â.m ra bận không xoay xở kịp."

 

  Quên lấy đũa, Chúc Trường Minh cất bước vào bếp, vừa đi vừa nói: "Viện trưởng Lý túng quá hóa liều, lúc tan làm cứ kéo tôi không cho về, nằng nặc đòi để Đại cô nương nhà mình vào bệnh viện làm việc, tôi từ chối luôn rồi."

 

  "Sao lại từ chối? Tôi thấy ý đó hay mà. Đại cô nương đã nhận được chân truyền của sư phụ ông, không làm bác sĩ thì phí phạm quá."

 

  "Phí phạm gì chứ? Em quên lúc cúng bái tổ tiên, mấy vị trưởng bối trong họ đã dặn gì rồi sao? Đại cô nương là con một của nhánh nhà họ Chúc ở ngõ Tam Thanh. So với việc làm bác sĩ, thì để Đại cô nương kế thừa gia nghiệp mới là chuyện hệ trọng."

 

  Trương Huệ ngẫm nghĩ, cũng phải. Nói đi nói lại, Đại cô nương không làm bác sĩ thì có thể hơi uổng phí thật, nhưng đối với cả gia tộc họ Chúc, nhà họ không thiếu bác sĩ, cái họ thiếu là người đủ khả năng gánh vác cơ nghiệp.

 

  Dẫu vậy, Trương Huệ vẫn dặn: "Lát nữa ăn cơm xong anh sang nhà chính một chuyến. Chuyện của Đại cô nương cứ để con bé tự quyết, chúng ta sao làm chủ thay con bé được."

 

  "Ừ, tí nữa tôi qua đó."

 

  Lúc Chúc Trường Minh đi sang, Chúc Thập An cũng vừa ăn tối xong. Đang rảnh rỗi, cô ngồi trong phòng đọc mấy phương t.h.u.ố.c bí truyền của đạo y để g.i.ế.c thời gian.

 

  Chúc Trường Minh lựa lời hỏi: "Đại cô nương, em có cân nhắc chuyện tới bệnh viện huyện làm bác sĩ không?"

 

  Chúc Thập An lắc đầu: "Em không có thời gian rảnh đâu ạ. Ít nhất trong vài năm tới là không rảnh rồi."

 

  Chúc Trường Minh đã hiểu. Anh kể lại với Chúc Thập An chuyện viện trưởng Lý tha thiết mời cô tới bệnh viện, nói xong lại tiếp: "Ngày mai anh sẽ đi tìm viện trưởng Lý để từ chối dứt khoát."

 

  Chúc Thập An hỏi lại: "Dạo gần đây bệnh nhân trong viện đông lắm sao ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

  "Ừm."

 

  "Nhiều hơn mọi năm vào thời điểm này hả chú?"

 

  Chúc Trường Minh khẽ hồi tưởng lại: "Đúng là có nhiều hơn đôi chút."

 

  Chúc Thập An thầm nghĩ, có lẽ là do ảnh hưởng của âm khí. Người già và trẻ nhỏ vốn đã có thể trạng yếu nên không chịu nổi, đ.â.m ra càng dễ đổ bệnh.

 

  "Không có ai c.h.ế.t chứ ạ."

 

  "Mấy ngày nay thì không."

 

  "Vậy thì tốt."

 

  Chúc Trường Minh nhận ra câu hỏi của cô ẩn chứa hàm ý khác. Tuy nhiên, nếu Đại cô nương đã không chủ động nói rõ, anh cũng chẳng tiện gặng hỏi.

 

  "Vậy anh về trước nhé."

 

  "Vâng, anh về đi ạ."

 

  Trải qua một ngày trời quang mây tạnh, hơi ẩm lạnh lẽo dưới thung lũng bốc hơi tan đi không ít. Cư dân trong huyện lúc đi ngủ vào ban đêm đắp chăn cũng cảm thấy chăn khô ráo, ấm áp hơn hẳn.

 

  "Bà đây nhân lúc trời hửng nắng, sáng sớm đã dậy thay giặt vỏ chăn, đem chăn đệm ra sân phơi khô, đập cho tơi xốp, tối đến lại bọc vỏ chăn sạch sẽ vào, lúc ngủ đắp lên người thì sao mà không ấm cho được?"

 

  Không biết cô vợ nhà ai lại to giọng đến thế, đứng cạnh cửa sổ nói chuyện mà người dân cả khu viện đều nghe thấy hết. Thậm chí cả người qua đường bên ngoài cũng bập bõm nghe lọt tai, không kìm được bật cười.

 

  Cuộc sống của người dân huyện Trấn Sơn vẫn diễn ra như thường lệ. Trong khi đó, những người nhận được bồ câu đưa thư từ chùa Vọng Vân đều không dám tin: Hậu nhân của một gia tộc Huyền môn sắp đứt đoạn truyền thừa, lại có thể đơn thương độc mã vá lại toàn vẹn trận pháp Tam Thanh Thái Cực đã bị phá vỡ sao?

 

  Bất kỳ ai thu xếp được thời gian rảnh rỗi đều nhất định phải đến huyện Trấn Sơn một chuyến để mở mang tầm mắt. 

 

  Một ngày nghỉ hiếm hoi, lại là một ngày đẹp trời.

 

  Sáng nay Chúc Thập An không ngủ nướng, mới hơn bảy giờ đã thức dậy. Ăn sáng xong chưa tới tám giờ, sảnh trước của nhà chính đã chật kín người. Nào là những người phụ nữ nhà họ Chúc vừa thoăn thoắt làm việc vừa tám chuyện, nào là đám trẻ con chạy nhảy nô đùa ầm ĩ. Khắp sảnh đường ồn ào đến mức ngay cả Tiểu Bạch - con rắn thích cuộn mình trên xà nhà nhất - cũng không chịu nổi phải bò đi trốn.

 

  Lúc Chúc Thập An bước ra tiền viện, vừa vặn nhìn thấy Tiểu Bạch đang men theo chân tường bò đi, cái đuôi nó còn cuộn lấy một quyển sách. Cảnh tượng này cũng xem như kỳ lạ hiếm thấy.

 

  "Gia chủ ăn sáng xong rồi à."

 

  "Đại cô nương nhà ta đến rồi, mau lại đây ngồi đi!"

 

  "Ây da, mau ôm lấy Đại cô nương nhà mình để hưởng ké chút phúc khí nào." Thím Năm vừa nói vừa nhét luôn cô cháu gái nhỏ vào tay Chúc Thập An.

 

  Bé gái có đôi má tròn phúng phính, hồng hào hệt như một quả táo đỏ lớn. Chúc Thập An không nhịn được đưa tay bẹo má cô bé, mỉm cười hỏi Thím Năm: "Mấy hôm nay Phúc Phúc ngủ ngon không thím?"

 

  Thím Năm cười tít mắt đáp ba chữ "tốt" liên tiếp: "Ngủ rất tốt, ăn rất ngon, đỡ lo lắng đi nhiều lắm."

 

  Chúc Thập An bế đứa bé một lát rồi trả lại cho Thím Năm. Cô kéo ghế ngồi xuống, cười hỏi: "Hôm nay sao nhộn nhịp thế ạ?"

 

  "Chao ôi, chẳng phải đến để xem kịch vui sao. Có đúng không, Lưu Hân?" Chúc Trường Phương dùng vai huých nhẹ vào người Lưu Hân, nháy mắt ra hiệu.

 

  Hôm nay là ngày nghỉ, Lưu Hân ăn sáng xong liền bế con gái Phúc Phúc chạy sang hóng chuyện cùng mẹ chồng. Chẳng phải là tới để xem náo nhiệt thì là gì, nếu không cô đã chẳng hăng hái đến thế.

 

  Trương Huệ nói với Lưu Hân: "Em nên đến. Nhà họ Chúc chúng ta lấy đức báo oán, nhà họ Hà chắc chắn sẽ ghi lòng tạc dạ ân tình này. Về sau hễ có cơ hội, họ lại chẳng cất nhắc em một phen sao?"

 

  "Chà chà, vợ Trường Minh nói chí phải, nhà họ Chúc chúng ta chính là lấy đức báo oán."

 

  Lưu Hân liếc nhìn Đại cô nương, bật cười: "Chị không nghĩ xa đến thế đâu ạ. Chị là người nhận lương nhà nước, cấp trên phân công việc gì thì cứ cố gắng làm tốt là được."

 

  Thím Năm quay sang khuyên con dâu: "Để lãnh đạo biết mặt biết tên thì kiểu gì cũng có lợi. Con đừng có ngại, có quan hệ thì phải dùng chứ."

 

  Người làm mẹ chồng như Thím Năm vốn nói năng thẳng thắn, nhưng bản thân Lưu Hân thực sự không có ý định đó.

 

  Cô chỉ là một người tốt nghiệp cấp ba, năng lực làm việc cũng bình thường. Sau này biết bao sinh viên đại học tốt nghiệp ra trường, đâu đến lượt cô được thăng chức tăng lương?

 

  Lưu Hân chỉ mong làm tốt công việc của mình, sống những ngày tháng bình yên, ổn định để nuôi con khôn lớn.

 

  Chúc Thập An hỏi Lưu Hân: "Chị sinh vào ngày tháng năm nào?"

 

  Thím Năm lập tức hiểu ngay ý của Chúc Thập An, vội vã đỡ lời thay: "Con bé sinh vào mùng hai tháng Bảy năm năm mươi sáu."

 

  Bấm đốt tay tính toán bát tự của Lưu Hân, trong lá số t.ử vi của cô có Chính Quan, nhưng ngôi sao Quan lại cách xa Nhật Trụ. Mệnh cách này rất có lợi cho đường tình duyên, vợ chồng hòa thuận, gia đạo khá bình yên ổn định. Còn về mặt sự nghiệp, vận may công danh của cô đến tương đối muộn, thuộc kiểu người đại khí vãn thành.

 

  Kết hợp bát tự cùng nhân tướng và tính cách của Lưu Hân, Chúc Thập An bảo: "Bình đạm là chân lý, chị sớm hiểu được đạo lý này cũng là một chuyện tốt. Chị là người có hậu phúc về già."

 

  Trong mắt Lưu Hân thoáng xẹt qua một tia thất vọng, nhưng sau đó lại nhanh ch.óng chuyển sang vẻ nhẹ nhõm.

 

  Thím Năm lúc nãy còn rất tích cực muốn con dâu ló mặt lộ diện trước Hà Tái Minh, lúc này vội vàng lên tiếng an ủi: "Người xưa nói rồi, hồi trẻ gặp may là nhờ tổ tiên phù hộ, chẳng tính là bản lĩnh; về già gặp may mới chứng tỏ bản thân tu nhân tích đức tốt. Cái số mệnh tốt thế này thì con còn gì để không vừa lòng nữa chứ."