Thập Niên 70: Ta Ở Nhân Gian Tích Công Đức P1

Chương 22:



 

 

 

  "Mẹ chồng cháu nói đúng đấy, mình cứ sống tốt là được."

 

  Lưu Hân cười đáp: "Cháu thấy không có gì là không tốt cả, hơn nữa, về già vẫn còn được hưởng phúc mà."

 

  Chúc Phượng Cầm xách một xô nước mía vừa nấu xong đi tới: "Lũ khỉ con kia, lại đây uống nước nào."

 

  Chúc Phượng Cầm vừa gọi một tiếng, đám trẻ con ngày nào cũng đến uống nước đã tự giác xếp hàng. Đứa thì lấy cốc tráng men hứng uống ngay, đứa thì mở bình nước tróc sơn đeo chéo trên vai ra, rót đầy để dành lúc nào khát thì uống. Những đứa quá nhỏ thì được người lớn bưng nước mía đút cho từng ngụm từ từ.

 

  Chúc Phượng Cầm vừa chia nước mía cho bọn trẻ vừa nói: "Chỗ mía Kim Tú mang đến dùng hết rồi. Hôm qua dì ra trạm lương thực mua gạo, trong phần lương thực phụ được độn thêm hơn chục cân khoai lang, ngày mai chúng ta nấu canh khoai lang chia nhau uống nhé."

 

  Chúc Trường Phương lên tiếng: "Nhà cháu còn nửa sọt khoai lang, lát cháu lựa nửa giỏ mang sang."

 

  Mấy người Trương Huệ, Lưu Hân cũng bảo nhà họ sẽ góp một ít, không thể để dì Phượng vừa cất công nấu nước lại vừa tốn lương thực được.

 

  Chúc Phượng Cầm cũng không khách sáo với họ: "Mỗi nhà góp một ít mang tới là đủ dùng rồi. Một hai tháng này cứ nấu canh khoai lang trước, đợi trời nóng lên thì mình nấu chè đậu xanh, nước ô mai đổi vị."

 

  Chúc Trường Phương vội nói: "Nhà cháu ở gần, nằm ngay chếch đối diện nhà chính, sau này việc nấu nước cứ để cháu lo, sao có thể để dì Phượng vất vả một mình được."

 

  Lưu Hân tiếp lời: "Cháu chỉ rảnh vào ngày nghỉ, vào ngày nghỉ thì để cháu làm."

 

  Thím Năm gật gù: "Vậy dứt khoát chúng ta xếp lịch trực theo tuần đi, ai cũng có thể phụ giúp một tay."

 

  "Cháu làm cho, cháu rảnh rỗi mà." Chúc Trường Phương nhận lấy công việc này.

 

  Chúc Phượng Cầm còn chưa kịp chen lời, một đám phụ nữ đã sắp xếp đâu ra đấy chuyện nấu nước mỗi ngày. Việc bọn trẻ nhà họ Chúc mỗi ngày tới nhà chính uống nước từ hôm nay coi như đã thành thông lệ.

 

  Nước trong bể chứa ở hoa viên phía sau tuy không nhiều, nhưng ngày nào cũng rỉ ra từ khe đá, không dùng cũng phí. Dùng "dưỡng hồn thủy" cho lũ trẻ nhà họ Chúc, người làm gia chủ như Chúc Thập An tất nhiên là tán thành.

 

  "Dì Phượng, sáng sớm nay dì ra trạm thực phẩm có tranh mua được thịt không?"

 

  Chúc Phượng Cầm "ôi chao" một tiếng: "Nhắc tới cái này là dì lại bực. Vốn dĩ sắp xếp hàng đến lượt dì rồi, ai ngờ đến người đứng trước dì hai hàng thì bán hết nhẵn. Tới lượt dì chỉ còn lại chút nội tạng. Hết cách, dì thấy gan lợn cũng tươi nên đành mua gan lợn về."

 

  "Gan lợn cũng ngon mà dì. Trong hũ dưa muối nhà cháu đang ngâm nửa bình ớt, lát cháu vớt nửa bát mang sang cho dì, gan lợn xào ớt ngâm ăn đưa cơm lắm."

 

  "Thế thì tốt quá, cảm ơn cháu nhé. Dì cũng có muối một hũ ớt ngâm, ngặt nỗi mới ngâm chưa được nửa tháng, vẫn chưa ăn được."

 

  "Có chút ớt ngâm thôi, dì khách sáo làm gì ạ."

 

  Bên này mọi người đang nói chuyện phiếm thì cậu con trai Khang Khang nhà Trương Huệ bước lon ton chạy vào báo tin, dáng vẻ oai phong lẫm liệt cứ làm như mình là một đại tướng quân: "Báo! Gia chủ đại nhân, có khách tới!"

 

  "Hahaha, đứa nhỏ này đúng là hài hước, chẳng giống bố nó chút nào, y như ông cụ non."

 

  Trương Huệ cũng hùa theo mọi người bật cười, mắng yêu cậu bé: "Khách tới thì mời vào đi chứ."

 

  "Tiểu nhân tuân lệnh!"

 

  Năm nay Khang Khang mới bảy tuổi, được người lớn giao cho trọng trách to lớn thế này, cậu nhóc làm như mình đã là người lớn có thể tự làm chủ, lại bình bịch chạy ra ngoài.

 

  Hôm nay khách tới nhà chính chỉ có người nhà họ Hà. Mọi người sáng sớm chạy tới hóng chuyện, mục đích chính là muốn xem nhà họ Hà mang quà tạ lễ gì tới.

 

  Hà Tái Minh bước vào. Anh cõng một chiếc gùi tre cao đến nửa người, bên trong chất đầy ắp, chẳng rõ là thứ gì. Sau khi đặt gùi xuống, mọi người mới nhìn thấy phần trên là những sấp vải xếp chồng lên nhau, có đủ màu xanh lam, xanh lục, điểm xuyết vài mẫu vải hoa vụn.

 

  Đi theo sau Hà Tái Minh là một thanh niên ngoài hai mươi tuổi, cũng cõng một chiếc gùi trên lưng. Miệng gùi được che kín mít bằng một chiếc bao tải gai, chẳng nhìn thấy gì bên trong.

 

  Hà Tái Minh lên tiếng chào hỏi Chúc Thập An, sau đó cùng cậu em vợ Lữ Hướng Tiền lấy đồ tạ lễ từ trong gùi ra. Hà Tái Minh cười nói: "Gấp gáp quá nên nhất thời cũng không tìm được món gì quý giá. Mấy hôm trước mẹ vợ tôi có nhờ người mang lên ít kê, ngoài hạt kê ra thì toàn là chút đồ ăn đồ dùng lặt vặt."

 

  Quà nhà họ Hà mang tới ngoài vải vóc ra thì toàn là đồ ăn: hạt kê, gạo tẻ, sữa bột, đào hộp nước đường, cùng với một dải thịt ba chỉ to bằng bàn tay, trông tươi rói, vừa nhìn là biết mới đi trạm thực phẩm mua sáng nay.

 

  Lữ Văn quả thực đã để bụng lời nói của Chúc Phượng Cầm, không những mua thịt tươi mang đến mà còn tặng thêm mười cân tem thịt. Nhìn xem, chỗ đồ này đâu phải là quà mọn.

 

  Chúc Thập An nhìn hộp sữa bột, rồi lại nhìn đứa nhỏ Lữ Văn đang bế trong lòng, thầm nghĩ, hộp sữa này không phải là đồ ăn của con cô ấy sao, lại mang đi biếu thế này à?

 

  Cậu con trai út của Hà Tái Minh và Lữ Văn tên là Hà Triển Hy, tên cúng cơm là Hy Hy. Lữ Văn bế đứa trẻ đưa ra trước mặt Chúc Thập An: "Đại sư xem này, hôm nay Hy Hy nhà tôi có phải trông tỉnh táo hơn hôm qua rồi không."

 

  Chúc Thập An ừ một tiếng: "Chuyện đã qua rồi, cô không cần phải lo bóng lo gió như vậy."

 

  Lữ Văn cũng biết mình quá căng thẳng, nhưng đứa trẻ được Chúc đại sư xem qua cô mới yên tâm. Cô cười gật đầu, giờ miệng nói biết rồi đấy, nhưng lần sau gặp Chúc đại sư, chắc chắn cô vẫn sẽ không kìm được mà hỏi tiếp.

 

  Chúc Phượng Cầm thấy thịt thì vui mừng ra mặt, bà hào phóng nói với Lữ Văn: "Cô đến đúng lúc lắm, vẫn còn một bát nước mía đây, đút cho thằng bé uống đi."

 

  "Vâng, dạ được, cảm ơn bác ạ."

 

  Lữ Văn không ngờ hôm nay tới lại có vận may thế này, rối rít nói lời cảm ơn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

  Hà Tái Minh kéo Lữ Hướng Tiền đến trước mặt Chúc Thập An, giải thích: "Chuyện bên nhà họ Từ cậu ấy đã kể hết với tôi rồi. Cậu ấy không rõ bản chất của nhà họ Từ nên đã truyền đạt sai lời, chuyện mướn nhà mong đại sư rộng lượng bỏ qua cho."

 

  Lữ Hướng Tiền cũng là người thẳng thắn: "Vị đại sư này, đầu đuôi câu chuyện chắc ngài cũng rõ rồi. Những chuyện khác không nói nữa, ở đây tôi xin gửi lời xin lỗi đến ngài, đồng thời cũng cảm ơn ngài đã cứu Hy Hy nhà tôi."

 

  Chúc Trường Phương chằm chằm nhìn Lữ Hướng Tiền. Chuyện nhà họ Từ trước kia là mượn thế lực của cậu ta để chèn ép nhà họ Chúc. Nào ngờ chớp mắt một cái, cả nhà huyện trưởng đã đích thân đến nhà họ Chúc tặng quà tạ lễ rồi.

 

  Giờ phút này, trong lòng Chúc Trường Phương hả dạ vô cùng.

 

  Lữ Hướng Tiền chỉ là một cậu ấm nhát gan nhưng ít ra cũng biết phân biệt đúng sai, không hẳn là người tốt mà cũng chẳng phải kẻ xấu. Chúc Thập An không bận tâm nhiều, chỉ gật đầu biểu thị đã hiểu.

 

  Lữ Hướng Tiền lại rất tò mò về Chúc Thập An. Nghe chị gái và anh rể kể, cô lợi hại hệt như thần tiên sống, không ngờ tuổi tác lại nhỏ thế này. Nếu không phải do chính anh chị mình đích thân trải qua, đổi lại là người khác nói cho cậu nghe có một cô gái trẻ biết bắt ma, chắc chắn cậu sẽ đuổi cổ gã đó đi ngay.

 

  Thái độ của vợ chồng Hà Tái Minh và Lữ Văn rất tốt, thành ý của họ Chúc Thập An cũng đã thấy. Lữ Văn ngập ngừng muốn xin cho đứa nhỏ một lá bùa bình an, Chúc Thập An đồng ý, bảo dì Phượng vào thư phòng lấy.

 

  Lữ Văn cảm tạ rối rít: "Nếu không nhờ ngài cứu Hy Hy một mạng, đứa trẻ này không biết sẽ ra sao. Sau này, năm nào đến ngày này vợ chồng tôi cũng sẽ dẫn Hy Hy tới dập đầu tạ ơn ngài."

 

  Chúc Thập An: "... Chuyện đó thì không cần đâu."

 

  "Cần chứ, cần chứ ạ." Lữ Văn vô cùng hớn hở.

 

  Hà Tái Minh là người biết nhìn sắc mặt. Anh hiểu Chúc Thập An không phải là người thích tiếp khách lâu, quà đã tặng, bùa bình an cũng xin được rồi, cả nhà liền cõng theo chiếc gùi rỗng ra về.

Thư Sách

 

  Người nhà họ Chúc không biết đã cắm rễ ở huyện Trấn Sơn này bao nhiêu năm, trước kia cũng làm kinh doanh mua bán, giờ tuy kín tiếng nhưng thật sự không thiếu thốn gì. Thế nhưng, nhìn thấy nhiều quà cáp tạ lễ như vậy, ai nấy đều phấn khởi.

 

  Khách vừa đi khỏi, đám phụ nữ nhà họ Chúc liền xúm lại bàn tán rôm rả về đống quà nhà họ Hà tặng.

 

  "Nghe nói hạt kê ăn tẩm bổ lắm, tiếc là chỗ chúng ta không trồng kê. Vàng ươm thế này, nhìn là biết loại ngũ cốc hảo hạng."

 

  "Tấm vải hoa này đẹp này, màu hoa cũng không bị tối xỉn, trông sạch sẽ tươi sáng, rất hợp với tuổi của Đại cô nương bây giờ."

 

  "Chậc, nhà họ Hà không phải đem hết vốn liếng trong nhà ra tặng đấy chứ."

 

  "Làm gì đến mức ấy, người làm tới chức huyện trưởng, vốn liếng sao mỏng manh vậy được."

 

  "Miếng thịt này ngon ghê, miếng to thế này chắc phải bốn năm cân ấy chứ. Vừa tặng thịt lại vừa kèm tem thịt, thành ý tạ ơn của họ đúng là đủ đầy, hahaha."

 

  Chúc Phượng Cầm vui mừng ra mặt, xách ngay miếng thịt vào bếp. Bữa trưa có món măng mùa đông xào thịt rồi đây.

 

  Hôm nay Chúc Trường Minh cũng được nghỉ. Anh ở nhà ôn lại sách y, đợi mãi đến mười một giờ vẫn chưa thấy vợ con về, anh đành tự mình vào bếp nấu cơm.

 

  Nước trong nồi còn chưa kịp sôi thì Trương Huệ dẫn con trai về. Cậu con trai ôm khư khư chiếc cốc tráng men thường dùng để uống nước, bên trong đựng một miếng đào hộp đã bị c.ắ.n dở một nửa.

 

  Khang Khang giơ chiếc cốc tráng men lên, chạy lon ton về phía ông: "Bố ơi, con phần đào hộp cho bố này, bố ăn mau đi."

 

  Chúc Trường Minh ngạc nhiên hỏi: "Đại cô nương cho con hộp đào à?"

 

  Trương Huệ cười bảo: "Trong số quà tạ lễ nhà họ Hà mang tới có vài hộp hoa quả, Đại cô nương khui hết ra chia cho tụi nhỏ ăn. Đây này, con trai anh xót anh , rõ ràng thèm chảy nước miếng mà vẫn cứ nằng nặc đòi giữ lại nửa miếng mang về cho bố đấy."

 

  Chúc Trường Minh đón lấy chút lòng hiếu thảo của con trai, cười hiền từ: "Vậy bố không khách sáo nhé, hôm nay nhờ ơn Khang Khang mà bố được ăn đào hộp đây."

 

  Khang Khang tự hào ngẩng cao đầu, đúng thế, là nhờ ơn cậu bé cả đấy.

 

  Chúc Trường Minh hỏi Trương Huệ: "Người nhà họ Hà về rồi à?"

 

  "Tặng quà xong là về rồi. À phải rồi, cả cậu em vợ của huyện trưởng cũng tới để xin lỗi."

 

  Chúc Trường Minh ăn miếng đào, nói: "Nhà họ Chúc chúng ta tuy không sợ phiền phức, nhưng bớt dính vào rắc rối thì càng tốt. Oan gia nên cởi không nên buộc."

 

  "Hứ, giờ làm gì còn là oan gia nữa, phu nhân huyện trưởng còn đang nài nỉ cầu xin Đại cô nương nhà ta kìa, còn bảo năm nào cũng sẽ tới dập đầu tạ ơn Đại cô nương." Trương Huệ chạy vào bếp xem nồi cơm đang nấu trên bếp, ngoảnh đầu nói một câu: "Thảo nào người ta làm quan được, cái da mặt ấy người bình thường sao sánh nổi."

 

  Đây chính là điểm khác biệt giữa người nhà họ Chúc và người ngoài.

 

  Người họ Chúc ôm giữ gia truyền, buôn bán chút d.ư.ợ.c liệu. Họ không mong trở thành một gia tộc danh tiếng vang dội, cũng chẳng cầu xuất hiện những nhân vật quyền cao chức trọng. Họ chỉ mong gia tộc truyền thừa nối tiếp, đời đời bình an.

 

  Không tranh không giành là tính cách của nhà họ Chúc. Nguyên nhân cốt lõi hình thành nên tính cách này là do có sự truyền thừa của gia tộc làm nền tảng, tạo cho họ một sự tự tin vững chắc, sự thanh cao là điều khó tránh khỏi.

 

  Tóm gọn lại một câu: Nhà họ Chúc tôi dựa vào bản lĩnh để kiếm cơm, các người có thể làm gì được tôi?

 

  Lúc sa sút, nhà họ Chúc dựa vào y thuật cao minh để không phải cầu cạnh ai. Lúc hưng thịnh, thiếu gì những bậc tai to mặt lớn sẵn lòng đi thuyền từ sông Trường Giang lặn lội tới cái huyện Trấn Sơn nhỏ bé hẻo lánh này để quỳ rạp nài nỉ.

 

  Sự xuất hiện của Chúc Thập An khiến cả gia tộc họ Chúc mừng rỡ. Trong mắt họ, việc nhà họ Hà đến tận cửa tặng quà tựa như một sự kiện mang tính bước ngoặt, đ.á.n.h dấu danh tiếng nhà họ Chúc ở ngõ Tam Thanh một lần nữa được lan truyền ra ngoài.