Thập Niên 70: Ta Ở Nhân Gian Tích Công Đức P1

Chương 23:



 

Chúc Thập An lại không nghĩ nhiều như vậy, kiếp trước cô là đệ t.ử có thiên phú và được sư phụ sủng ái nhất của Thái Nhất Môn, đồ tốt đã thấy qua không biết bao nhiêu mà kể, chút đồ ăn thức uống này cô chưa từng để trong lòng.

 

Buổi trưa ăn một bữa gan lợn xào ớt ngâm, măng mùa đông xào thịt vô cùng no nê thỏa mãn, buổi chiều Chúc Thập An dặn dò dì Phượng rằng cô sẽ đến đạo quán Vân Đài ở vài ngày, sau đó liền rời đi.

 

Lúc đi, Chúc Thập An mang theo bài vị Thái Nhất Môn do chính tay mình điêu khắc. Cô đến đạo quán Vân Đài chính là để đưa bài vị này vào trong quán thờ cúng, cô còn muốn tự mình lập đàn cúng Cửu Thiên (chín ngày) cho cả sư môn.

 

Chúc Thập An đi đạo quán rồi, nhà chính ngày nào cũng vẫn náo nhiệt như thường. Tiểu Bạch đọc xong hết đống tiểu thuyết tích cóp được, cả ngày bắt nạt con thủy quỷ ở hoa viên phía sau cũng thấy chán, liền trườn lên núi Vân Đài tìm Chúc Thập An.

 

Lúc Tiểu Bạch lên núi đúng vào ngày làm đạo tràng cuối cùng, nó lắc lư cái đầu chạy ngoằn ngoèo khắp núi. Đến khi tới trước đạo quán Vân Đài, có một đạo sĩ lạ mặt cứ chằm chằm nhìn nó, làm nó sợ hãi phóng cái vèo trốn vào bụi cỏ.

 

"Tiểu hòa thượng, xà yêu chạy mất rồi."

 

"Không phải xà yêu đâu, nếu thật sự là xà yêu sao dám chạy đến đạo quán Vân Đài chứ."

 

"Vật nuôi trong nhà à?"

 

Tuệ Tâm gật đầu: "Chắc là vị giữ nhà do nhà họ Chúc dưới chân núi nuôi đấy."

 

Đinh Mão cười nói: "Cũng lạ thật, vùng Tây Nam này mà lại nuôi Liễu tiên (tiên rắn). Tôi còn tưởng chỉ có vùng phía bắc Sơn Hải Quan mới thờ phụng Tứ Đại Môn chứ."

 

Đinh Mão là đệ t.ử phái Thượng Thanh Mao Sơn, nhưng cậu ta không phải đệ t.ử trong môn phái, nhà cậu ta cũng giống nhà họ Chúc, được coi là có nghề gia truyền.

 

Đinh Mão là hậu bối gánh vác việc nhà của đời này nhà họ Đinh, mới ngoài hai mươi tuổi đã có thể ra ngoài làm việc.

 

Cuối năm ngoái, Đinh Mão được mời vào tổ hành động 3672 cấp quốc gia. Cậu ta được phân công đến khu vực Tây Nam, liên tiếp xử lý được vài sự kiện huyền học, trở thành thành viên cốt cán trong tổ hành động Tây Nam.

 

Mấy ngày trước chùa Vọng Vân báo cáo trận pháp Tam Thanh Thái Cực bị phá. Chuyện này rất nan giải, lại liên quan đến trận pháp, trong gia truyền của nhà họ Đinh lại có môn trận pháp này nên tổ trưởng đã cử cậu đi xử lý.

 

Đinh Mão nhận nhiệm vụ còn chưa kịp xuất phát thì chùa Vọng Vân lại truyền đến tin tức nói rằng chuyện đã được dẹp yên. Người giải quyết không phải vị đại sư nổi danh nào, mà là hậu nhân nhà họ Chúc ở ngay huyện Trấn Sơn - Chúc Thập An.

 

Nhà họ Chúc thì Đinh Mão quen thuộc quá rồi.

 

Trong thủ b.út của tiền bối nhà họ Đinh có ghi chép, việc xây dựng đạo quán Vân Đài từng có sự góp sức của phái Thượng Thanh Mao Sơn. Tính toán kỹ ra, tuy người góp sức không phải tổ tiên nhà họ Đinh, nhưng cũng coi như có chút dây dưa dính líu, thế nên đời nào nhà họ Đinh và nhà họ Chúc cũng có qua lại.

 

Trong lòng Đinh Mão, tuy hai nhà có qua lại, cả hai đều có truyền thừa, nhưng nhà họ Đinh được phái Thượng Thanh Mao Sơn hậu thuẫn, còn nhà họ Chúc từ lâu đã không còn chỗ dựa. Nhà họ Đinh hưng thịnh hơn nhà họ Chúc là điều chắc chắn.

 

"Vẫn không cho vào à? Làm đạo tràng gì chứ?" Đinh Mão đợi đến mất kiên nhẫn, lại hỏi Trương Huyền Thanh đang canh cửa: "Lão đạo trưởng, ngài vào trong hỏi thử xem, cứ nói là truyền nhân nhà họ Đinh đến, xin được gặp Chúc đại cô nương một lát."

 

Trương Huyền Thanh nhắm mắt ngồi thiền, giống như đã ngủ say. Đinh Mão tiến sát lại gần xem thử thì Trương Huyền Thanh chợt trừng mắt nhìn cậu: "Lùi lại, không được qua đây."

 

"Ây, tôi lùi lại ngay đây, ngài đừng tức giận."

 

Thư Sách

Đinh Mão lại lùi về bên cạnh tiểu hòa thượng Tuệ Tâm, lúc lùi không chú ý nên dẫm phải chân Tuệ Tâm một cái, vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi."

 

Tuệ Tâm bất đắc dĩ: "Đinh đạo trưởng, anh nghỉ ngơi chút đi."

 

"Tôi cũng muốn nghỉ chứ, tôi muốn nằm trên giường nghỉ cơ. Chẳng qua là không có giường, có cái ghế dựa cũng được mà."

 

Tuệ Tâm vờ như không nghe thấy, cúi đầu lẩm nhẩm niệm kinh.

 

Trước đây Đinh Mão chưa từng đến huyện Trấn Sơn. Sau khi đến nơi, cậu đi thẳng tới chùa Vọng Vân, Tuệ Tâm - đệ t.ử nhỏ của Minh Giác đại sư liền đưa cậu đến đạo quán Vân Đài tìm người.

 

Hai người đến cũng được nửa ngày rồi, mắt thấy trời sắp tối, vị lão đạo sĩ ở đạo quán Vân Đài vẫn không cho họ vào. Lão nói Chúc đại cô nương đang làm đạo tràng bên trong, hôm nay là ngày cuối cùng, đã dặn dò không cho ai vào quấy rầy.

 

Đinh Mão chê đứng mệt, ngồi phịch xuống bậc thềm. Cậu ta thân thiện vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh: "Tiểu hòa thượng, cậu cũng ngồi đi."

 

Tuệ Tâm không ngồi.

 

"Đứng không mệt à? Ngồi đi. Sao lại không ngồi? Ồ, cậu sợ đá lạnh, sợ ngồi rồi lạnh m.ô.n.g hả? Tiêu chảy à?"

 

Tuệ Tâm phá vỡ định lực, nhịn không được nói: "Đinh đạo trưởng, anh là người tu đạo, phải biết giữ mồm giữ miệng."

 

"Chuyện này thì có gì phải kiêng kỵ? Người tu đạo cũng là người, ai mà tránh được chuyện ăn uống tiêu tiểu chứ."

 

Tuệ Tâm không nói nữa.

 

Đinh Mão ây da một tiếng, vô vị, thật vô vị, đạo sĩ và hòa thượng quả nhiên không thể ở cùng một chỗ được.

 

"Boong!"

 

Bên trong gõ chuông rồi, đạo tràng đã làm xong.

 

Đinh Mão lập tức đứng bật dậy hỏi lão đạo sĩ: "Vào được rồi chứ?"

 

"Khoan..."

 

Chưa đợi Trương Huyền Thanh nói xong, Đinh Mão đã lao thẳng vào trong, và rồi, cậu ta gặp rắc rối.

 

"Xong đời, đây là trận pháp gì thế này? Bố tôi chưa từng dạy qua!"

 

Đinh Mão đ.â.m ngang đ.á.n.h dọc trong trận pháp, nửa tiếng đồng hồ trôi qua vẫn chưa thoát ra được, cậu ta dứt khoát bỏ cuộc buông xuôi.

 

"Chúc đại sư! Chúc đại cô nương!"

 

"Tôi là Đinh Mão, truyền nhân nhà họ Đinh phái Mao Sơn đây."

 

"Nhà tôi và nhà cô có giao tình đấy nhé, lúc cô ra đời nhà họ Đinh chúng tôi còn gửi quà mừng cơ mà."

 

"Hôm nay đặc biệt đến cửa bái phỏng! Mau thả tôi ra với! Chúc đại sư!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Đinh Mão kêu gào không ngừng trong trận pháp. Đúng lúc này, một con rắn trắng nhỏ trườn vào, nó ngước đôi mắt tròn xoe lên khinh khỉnh liếc nhìn cậu ta một cái, rồi thong thả trườn đi mất.

 

Đinh Mão vội vã bám theo.

 

"Tam Thanh Tổ Sư gia của tôi ơi, cuối cùng cũng ra được rồi."

 

Trong lúc Đinh Mão đang cảm thán, ở bàn trà cạnh cửa sổ, ba người Chúc Thập An, Trương Huyền Thanh và tiểu hòa thượng Tuệ Tâm đã uống cạn một ấm trà.

 

Chúc Thập An cười tủm tỉm nhìn Đinh Mão: "Tôi nhớ phái Thượng Thanh Mao Sơn chủ tu bùa chú và trận pháp. Nhà các anh, bây giờ ngay cả Bát Quái Mê Tung Trận cũng không nhận ra nữa sao?"

 

Kẻ tự phong là đệ nhất nhân thế hệ trẻ của phái Mao Sơn, tự nhận thiên tư hơn người không ai sánh bằng như Đinh Mão, lập tức mặt đỏ tai hồng, xấu hổ đến mức ngón chân bám c.h.ặ.t lấy mặt đất.

 

Á!!! Mình làm mất mặt Mao Sơn và nhà họ Đinh rồi! Muốn độn thổ quá đi mất!

 

Hiệp này, truyền nhân nhà họ Chúc thắng!

 

*

 

Cảm giác xấu hổ đỏ mặt chỉ diễn ra trong giây lát, chớp mắt một cái bản tính của Đinh Mão lại bộc lộ. Mặt cậu ta dày, chẳng sợ người ta chê cười, ngược lại còn quay sang bắt bẻ Chúc Thập An.

 

Đinh Mão ngồi phịch xuống bên cạnh Tuệ Tâm, làm bộ làm tịch thở dài: "Đợi bên ngoài đạo quán đến lúc trời tối đen, khát c.h.ế.t tôi rồi, chủ nhà cũng chẳng cho được ngụm nước, haizz."

 

Chúc Thập An rót trà cho cậu ta, cũng không vạch trần khuyết điểm của cậu ta mà mỉm cười hỏi thăm người nhà: "Nhà họ Đinh các anh cũng là gia truyền, thế hệ của anh có bao nhiêu con em nhập đạo rồi?"

 

"Anh em họ hàng chi thứ cộng lại, chắc cũng cỡ chục người."

 

Lúc Đinh Mão bưng chén trà lên thì lại bắt đầu đắc ý. Cậu ta sớm đã nghe tiểu hòa thượng Tuệ Tâm kể rằng thế hệ này của nhà họ Chúc chỉ có duy nhất một mình Chúc Thập An.

 

Cậu ta đã bảo rồi mà, nhà họ Đinh vẫn mạnh hơn nhà họ Chúc vài phần.

 

Chúc Thập An lại hỏi: "Nhà họ Đinh các anh sư thừa phái Thượng Thanh Mao Sơn, vậy lấy bùa chú hay trận pháp làm chủ?"

 

Vừa mới bị vả mặt nên lúc này Đinh Mão trả lời cẩn trọng hơn hẳn: "Lấy bùa chú làm chủ, trận pháp không phải môn tu chính."

 

Thực ra trận pháp cũng là môn tu chính của nhà họ Đinh, có điều nhà họ Đinh mấy đời liên tiếp đều không giỏi mảng này. Trải qua vài thế hệ, sự truyền thừa về trận pháp đã bị đứt đoạn, hậu bối toàn dựa vào việc nửa đoán nửa mò. Đến đời ông nội Đinh Mão thì trận pháp đã chẳng thể đem ra thể hiện được nữa rồi. Tới đời Đinh Mão, so với việc bày trận, cậu ta lại rành việc phá trận hơn.

 

Chúc Thập An khẽ mỉm cười, không nói một lời.

 

Đinh Mão tự biện minh cho mình, nói: "Vừa nãy không phải tôi không phá được trận, mà tôi sợ thủ pháp phá trận quá mạnh bạo sẽ làm hỏng mất nhà cửa đạo quán Vân Đài nhà cô thôi."

 

"Ồ, phá thế nào? Dùng bùa mở đường à? Không tìm thấy đường thì dùng bùa nổ tung ra một con đường sao?"

 

Đinh Mão cười nói: "Đúng thế, nhà cô dạy phá trận cũng dạy như vậy hả?"

 

Chúc Thập An không trả lời câu hỏi này, chuyển hướng hỏi: "Đã vậy, vì sao lại gọi anh đến huyện Trấn Sơn? Anh nghĩ mình có thể tu bổ được trận pháp Tam Thanh Thái Cực sao?"

 

Đinh Mão đành nói thật: "Nếu như cô chưa tu bổ pháp trận, sau khi nhận được thư khẩn từ chùa Vọng Vân, lực lượng nòng cốt phụ trách đến sửa trận lẽ ra là Lý Thanh Nguyên - Lý đạo trưởng, ông ấy là tổ trưởng của tổ hành động Tây Nam. Còn tôi ấy à, chỉ đến để phụ việc lặt vặt thôi. Giờ cô đã sửa xong pháp trận rồi, Lý đạo trưởng không cần đến nữa, chỉ bảo tôi qua đây xem xét tình hình."

 

Chúc Thập An nghe sao lại thấy cái tên này hơi quen tai.

 

Tuệ Tâm nói: "Bùa chú trong tay sư phụ tôi - Minh Giác đại sư chính là do Lý đạo trưởng đưa cho."

 

Bỏ qua chuyện trận pháp không nhắc tới, Đinh Mão nói: "Bùa chú tôi vẽ tuy không bằng Lý đạo trưởng, nhưng ông nội tôi thì trình độ ngang ngửa với ngài ấy."

 

Chúc Thập An lại hỏi Đinh Mão: "Tổ hành động mà anh nhắc đến là tổ chức gì? Làm nhiệm vụ gì?"

 

"Tổ hành động ấy à, là đơn vị của nhà nước. Người trong Huyền Môn chúng ta chỉ cần có bản lĩnh thì cũng có thể ăn lương nhà nước. Nếu cô muốn gia nhập, tôi có thể làm người tiến cử cho cô."

 

"Đa tạ, nhưng không cần đâu."

 

"Tôi nghe ông nội kể, truyền nhân nhà họ Chúc các cô xưa nay không thích rời khỏi huyện Trấn Sơn, cũng ít khi tham gia vào những chuyện của Huyền Môn?"

 

"Đúng là như vậy."

 

"Nhà họ Chúc các cô thực ra cũng đâu có tệ, nhưng các cô không chịu ra khỏi huyện Trấn Sơn nên nội bộ Huyền Môn đều cho rằng nhà họ Chúc thực lực kém cỏi, không dám lộ diện. Theo tôi thấy, với bản lĩnh của cô thì nên gia nhập tổ hành động, cho mấy kẻ coi thường người khác kia mở mang tầm mắt, cho họ thấy nhà họ Chúc vẫn còn hưng thịnh lắm, y như nhà họ Đinh chúng tôi vậy."

 

Chúc Thập An căn bản sẽ không bị những lời nói này của Đinh Mão kích động. Sau khi nghe được những thông tin mình muốn biết, cô đứng dậy rời đi: "Trời tối rồi không tiện xuống núi, hai người cứ ở lại một đêm đi, sáng mai hẵng về."

 

"Ây, cô khoan đã, tôi tìm đến đây là muốn xem thử pháp trận cô tu bổ. Xem xong tôi về mới dễ ăn nói báo cáo chứ." Đinh Mão đuổi theo ra ngoài.

 

"Pháp trận cứ đặt ở đó, muốn xem thì tự mình đi xem đi, tôi cũng có cản anh đâu."

 

"Chúc đại cô nương! Chúc đại sư! Không phải chứ, xin cô đấy, cô lại thiết lập thêm một trận pháp bên ngoài để ngăn cản, cô không dẫn đường thì tôi vào thế nào được?"

 

"Đến cái trận pháp đơn giản như vậy mà anh còn không qua được thì cũng khỏi cần xem pháp trận kia làm gì, xem cũng chẳng hiểu được đâu."

 

Đinh Mão còn muốn đuổi theo tiếp thì con rắn trắng nhỏ nhà họ Chúc nuôi đã cuộn tròn trên ngưỡng cửa cản đường cậu ta. Nó ngóc đầu dậy, miệng phát ra tiếng "xuy xuy" đe dọa.

 

Đinh Mão trừng mắt nhìn nó: "Tránh ra."

 

"Xuy xuy xuy!" Không tránh!

 

Đánh ch.ó cũng phải ngó mặt chủ, Đinh Mão biết mình không thể đấu lại Chúc Thập An nên đành hậm hực quay đầu. Thôi bỏ đi, cậu so đo với một con vật nhỏ chưa khai trí làm gì cơ chứ.