Vùng thung lũng Tây Nam về đêm thường hay đổ mưa, văn nhân hay dùng câu "xuân dạ hỉ vũ" *(đêm xuân vui vì có mưa)* để hình dung. Ban đêm nghe tiếng mưa rơi, ai nấy đều gật gù ngâm nga một câu: "Theo gió lẩn vào đêm, thấm nhuần mọi vật mà chẳng vương một tiếng động."
Đinh Mão tuyệt vọng nằm rũ rượi trong Mê Tung trận cách thung lũng hơn một dặm, mưa đêm lạnh lẽo hắt vào mặt. Anh ta hoang mang và bất lực, chẳng thể nào vui lên nổi.
"Không thể nào, rõ ràng là Bát Quái Mê Tung trận, chẳng phải giống y hệt Bát Quái Mê Tung trận ở đạo quán Vân Đài hôm qua sao, mình đã tìm thấy cửa sinh rồi, tại sao vẫn không ra được?"
"Vấn đề nằm ở đâu cơ chứ?"
"Không đúng, mình không có vấn đề, có vấn đề là cái trận pháp này. Cô nàng rắp tâm đen tối Chúc Thập An kia chắc chắn đang chơi xỏ mình."
Hòa thượng Tuệ Tâm, người đi cùng anh ta tới phá trận, nghe không lọt tai nổi nữa: "Đinh đạo trưởng, anh không thấy lạnh sao?"
Đinh Mão ngồi bật dậy, vuốt nước mưa trên mặt: "Tôi không lạnh, giờ tôi đang nóng đến toát mồ hôi đây này, tôi có dự cảm, tôi cảm giác sắp phá được trận mà ra ngoài rồi."
Sắc mặt Tuệ Tâm lúc này xám ngoét như tro tàn, cậu cho rằng Đinh đạo trưởng và mình căn bản không thể ra ngoài được. Suy cho cùng, phá trận kiểu văn đã thử rồi, dùng phương pháp giải trận để tìm lối ra của Mê Tung trận; phá trận kiểu võ cũng thử luôn rồi, dùng bùa chú nổ tung ra một con đường.
Cả hai cách đều không thành công.
Bọn họ đến từ sáng, đến giờ đã bị kẹt ở đây trọn một ngày nửa đêm rồi.
Đinh Mão không tin vào tà môn, người không hiểu trận pháp như Tuệ Tâm cũng chỉ đành liều mạng phụng bồi. Ai bảo cậu cũng muốn xem thử pháp trận do Chúc đại cô nương vá lại chứ? Ai bảo cậu tin lời Đinh đạo trưởng cơ chứ? Giờ rơi vào hoàn cảnh này, coi như cậu đáng đời.
Đinh Mão giẫm lên mắt trận, cẩn thận dò dẫm tìm đường ra. Tuệ Tâm bám sát theo sau anh ta. Hai người lượn lờ trong Mê Tung trận hơn một tiếng đồng hồ nữa, dù chỉ là mưa phùn, cũng khiến cả hai ướt sũng đến mức sắp chịu không thấu.
"A! Chúc Thập An gạt tôi, đây căn bản không phải Bát Quái Mê Tung trận."
"Hắt xì!"
Đinh Mão lại một lần nữa mất kiểm soát ngửa mặt lên trời hét lớn. Nước mưa lạnh buốt rơi thẳng vào cổ họng kích thích khiến anh ta hắt hơi một cái, nổi cả da gà khắp người.
Tuệ Tâm có chút tuyệt vọng: "Liệu có ai đi ngang qua cứu chúng ta ra không?"
Đinh Mão bảo cậu đừng hòng: "Nơi này vốn đã hẻo lánh, giờ lại là đêm hôm khuya khoắt, ngoài ma quỷ ra làm gì có ai tới. Hơn nữa, chúng ta đang ở trong trận pháp người ngoài nhìn không thấy, lấy gì mà cứu chúng ta chứ?"
Quả là càng nói càng thấy tuyệt vọng.
Muốn ra ngoài, trừ phi người bày trận phát hiện có người mắc kẹt bên trong, đích thân tới thả bọn họ ra.
Đinh Mão hoàn toàn bỏ cuộc, ngồi phịch xuống đất, miệng điên cuồng lầm bầm nhắc tới Chúc Thập An: "Nơi này cách ngõ Tam Thanh không xa, nếu cô ta là một trận pháp đại sư lợi hại, chắc chắn cô ta có thể cảm nhận được có người động vào trận pháp của mình."
"Làm sao mà cảm nhận được?" Tuệ Tâm không hiểu.
Đinh Mão hừ lạnh: "Chúng ta hiện giờ giống như những con bướm đêm lao vào mạng nhện. Lúc tôi phá trận đã dùng bùa nổ ầm ĩ nửa ngày trời, động tĩnh lớn như thế, cô ta sao có thể không biết?"
Đinh Mão suy đoán, người phụ nữ nhẫn tâm kia chính là muốn mặc kệ bọn họ, nhìn bọn họ vùng vẫy hết sạch sức lực như bướm đêm dính mạng nhện, rồi mới tới lôi bọn họ ra, cốt để anh ta phải tâm phục khẩu phục cúi đầu trước cô.
Tuệ Tâm đề nghị: "Hay là dùng bùa nổ thêm chút nữa đi, nhỡ đâu Chúc đại cô nương không cảm nhận được động tĩnh, lại tưởng chúng ta ra ngoài rồi thì sao."
Đinh Mão cũng lo chuyện này. Anh ta lôi ra tấm bùa Ngũ Lôi phòng thân cuối cùng, ném thẳng về phía cửa t.ử. "Bùm" một tiếng nổ trầm đục vang lên, âm thanh nghe hệt như pháo tịt ngòi vì ẩm ướt hoặc thiếu t.h.u.ố.c s.ú.n.g, miễn cưỡng nổ được một tiếng, có còn hơn không vậy.
"Đinh đạo trưởng, bùa Ngũ Lôi của anh do ai vẽ vậy?"
Đinh Mão rất nhạy cảm, lập tức vặn lại: "Cậu có ý gì? Chê bùa Ngũ Lôi tôi vẽ không tốt à?"
"Đinh đạo trưởng hiểu lầm rồi, tôi không có ý đó. Tôi chỉ muốn hỏi ngài còn tấm bùa Ngũ Lôi nào khác không, hay là nổ thêm một tiếng nữa đi, tôi sợ động tĩnh nhỏ quá Chúc đại sư không phát hiện ra."
"Chỉ còn mỗi tấm này thôi, dùng hết là hết sạch." Đinh Mão ngồi xổm cuộn người trên mặt đất, cười gằn: "Nếu cô ta còn không đến cứu tôi ra, tôi mà cảm lạnh sốt cao c.h.ế.t ở đây, tôi xem cô ta phải làm sao."
Tuệ Tâm: "..."
Đinh Mão hầm hầm bồi thêm một câu: "Tôi có làm ma cũng không tha cho cô ta."
Tuệ Tâm nhắc nhở anh ta: "Sư phụ tôi bảo, Chúc đại cô nương quen biết quỷ sai quản lý khu vực này. Nếu anh có c.h.ế.t thì chắc cô ấy cũng không xuất hiện đâu, chỉ việc phái quỷ sai đến câu hồn anh đi là xong."
"Hừ! Mấy người làm hòa thượng nói chuyện thật là khó nghe."
"Đinh đạo trưởng!"
"Cậu ngậm miệng lại đi, hắt xì! Hắt... hắt xì!"
Hắt hơi liên tục hết cái này đến cái khác, khịt khịt mũi, Đinh Mão phát hiện mình thực sự bị cảm rồi.
Hu hu~ Liệt tổ liệt tông nhà họ Đinh ơi, con cháu bất hiếu, còn chưa làm nên cơ đồ gì mà không ngờ đã phải bỏ mạng tại nơi này rồi. Tổ tông ơi!
Đúng lúc Đinh Mão đang gào thét gọi tổ tông, trong màn đêm đen kịt đột nhiên xuất hiện một điểm trắng. Điểm trắng ấy hệt như một viên ngọc thạch tỏa ra ánh sáng dịu êm. Điểm sáng ngày càng tiến lại gần, ngày một lớn hơn, thậm chí lờ đi cả trận pháp, xông thẳng về phía bọn họ.
"Đệt, tôi còn chưa c.h.ế.t mà kẻ câu hồn đã tới rồi sao?" Đinh Mão bật dậy đ.á.n.h thót một cái.
"Ơ... Đinh đạo trưởng, anh nhìn kỹ lại xem."
Điểm sáng ấy lại gần hơn chút nữa. Với ánh mắt sáng quắc lúc này, Đinh Mão nhìn vô cùng rõ ràng, cái thứ đang phát ra vầng sáng nhè nhẹ kia, rành rành là một chữ "Chúc".
"He he, con bạch xà nhỏ, mày làm yêu quái hoang dã tự do không muốn, lại để cho Chúc Thập An đóng ấn ký lên người mày, đời mày thế là tàn rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chữ "Chúc" đó chính là hiện lên trên đầu Tiểu Bạch. Đinh Mão vừa nhìn là hiểu ngay chuyện gì, không kìm được chỉ trỏ con rắn nhỏ.
Tiểu Bạch khinh bỉ liếc xéo anh ta một cái, một tên vô dụng ngay cả trận pháp cũng không thoát ra nổi như anh mà cũng dám chỉ trỏ tôi sao? Tiểu Bạch quay ngoắt đầu bỏ đi.
"Ây ây, Tiểu Bạch đại gia, đợi tôi với, cầu xin ngài đại phát từ bi dẫn tôi ra ngoài với!"
Tiểu Bạch quăng cho anh ta một cái nhìn trắng dã, gọi ai là đại gia cơ? Bà đây rõ ràng là bà nội của anh!
Chẳng ưa gì anh ta, cũng chẳng thèm cứu, Tiểu Bạch trườn đi càng nhanh hơn.
"A, khoan đã!" Đinh Mão là người biết co biết duỗi, lập tức lao tới tóm lấy đuôi Tiểu Bạch, lết theo Tiểu Bạch ra khỏi pháp trận.
Cuối cùng cũng thoát, Tuệ Tâm thở phào nhẹ nhõm, cảm kích nói: "Đa tạ thí chủ."
Nói về khoản khéo mồm thì vẫn phải là hòa thượng. Tiểu Bạch giật đuôi khỏi tay Đinh Mão, giơ đuôi lên lắc lắc với hòa thượng Tuệ Tâm, rồi bò đi mất.
Gió lạnh kẹp mưa buốt, Đinh Mão lại rùng mình một cái: "Đi thôi, đi thôi, chúng ta mau tìm chỗ nào ấm áp chút đi."
Đinh Mão cũng chẳng hó hé gì đến mấy lời dõng dạc kiểu như phá trận nữa. Lúc này anh ta chỉ muốn rời khỏi cái chốn khiến bản thân xấu hổ này. Nếu biết bay, chắc chắn lúc này anh ta sẽ ra sức vỗ cánh bay một lèo khỏi huyện Trấn Sơn, sau này khỏi thèm quay lại nữa, hứ.
Nửa đêm nửa hôm hai người biết đi đâu bây giờ?
Thư Sách
Đến ngõ Tam Thanh là gần nhất. Đều là người trong Huyền Môn, lại có giao tình từ trước, cho dù rạng sáng đến gõ cửa, người nhà họ Chúc chắc cũng chẳng đến mức đuổi họ ra đường đâu.
"Thôi không đến ngõ Tam Thanh đâu." Lúc này Đinh Mão lại cảm thấy mình vẫn còn chút sĩ diện.
"Đội mưa về chùa Vọng Vân sao?"
"Tôi thấy được đấy."
Tuệ Tâm lại thấy Đinh Mão không ổn chút nào. Đinh Mão chắc chắn ốm rồi, cậu chỉ sợ anh ta còn chưa kịp leo lên đến núi Vọng Vân thì đã sốt cao ngất xỉu bên đường, lúc ấy thì biết làm sao?
"Yên tâm đi, tôi trụ được." Đinh Mão trịnh trọng cam đoan.
Tuệ Tâm bán tín bán nghi, đành phải dẫn Đinh Mão về chùa Vọng Vân.
Bốn năm giờ sáng cuốc bộ giữa rừng núi, cả hai đều là người tu đạo nên chẳng sợ gì quỷ thần. Có khi lúc này với cái bộ dạng t.h.ả.m hại của hai người, ma quỷ nhìn thấy cũng phải đi đường vòng mà tránh xa.
"Đinh đạo trưởng, anh đừng ngất nhé, trèo qua con dốc kia rồi đi thêm một đoạn nữa là tới chùa Vọng Vân rồi. Đinh đạo trưởng, Đinh đạo trưởng anh tỉnh lại đi."
Đinh Mão không cầm cự nổi nữa, phát sốt rồi ngất đi đâu phải chuyện anh ta có thể khống chế được. Mặt đỏ bừng bừng vì sốt, Đinh Mão gắng gượng giơ cánh tay nặng trĩu vỗ vỗ Tuệ Tâm. *Tiểu hòa thượng, cái mạng nhỏ của tôi giao phó cho cậu đấy.*
"Nguy rồi."
Tuệ Tâm thật sự sợ Đinh Mão xảy ra chuyện, vội vàng cõng anh ta lên lưng, đạp lên lá rụng và bùn đất lầy lội cắm đầu cắm cổ cõng về chùa. Nhưng cõng một người đàn ông trưởng thành đang ngất lịm đi đường núi, muốn nhanh cũng chẳng nhanh nổi. Tuệ Tâm thở hồng hộc, mồ hôi nhễ nhại chạy về đến chùa thì trời cũng đã sáng bảnh mắt.
Vị tiểu hòa thượng ở chùa Vọng Vân vừa mở cửa đã nhìn thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của sư huynh Tuệ Tâm - đệ t.ử chân truyền của phương trượng, vội vàng cắm đầu chạy vào báo tin.
"Không hay rồi, Tuệ Tâm sư huynh về rồi, mau tới cứu mạng với!"
Một hòn đá ném xuống mặt nước phẳng lặng, khơi dậy cả ngàn con sóng. Ngay cả Minh Giác đại sư cũng bị kinh động, trong chùa lại được một phen nhốn nháo bận rộn.
Chúc Thập An ngủ một mạch đến khi tự tỉnh, vừa mở mắt ra đã thấy Tiểu Bạch đang cuộn mình trên bệ để chân cạnh giường.
Đôi mắt tròn xoe của Tiểu Bạch bỗng sáng rực: "Chủ nhân tỉnh rồi."
Chúc Thập An gật gật đầu: "Mi không về phòng mình đi, túc trực ở chỗ ta làm gì?"
Đêm qua Chúc Thập An gieo quẻ bói toán vận nước, quẻ tượng hiện lên báo hiệu thời đại Nhân đạo đại hưng sắp tới. Một bên trỗi dậy ắt sẽ có một bên lụi tàn, một thế lực mạnh lên chắc chắn sẽ có thế lực khác yếu đi, đây là định số của Thiên đạo.
Tiểu Bạch tuy không tính là thông minh lanh lợi, nhưng trong cõi u minh lại có cảm ứng. Con đường tốt nhất của nó không phải là quay về chốn rừng núi, mà là đi theo bên cạnh Chúc Thập An.
Từ lúc bắt đầu được nhà họ Chúc thờ phụng, trải qua vài đời gia chủ, Chúc Thập An là người mạnh nhất, chắc chắn có thể che chở cho nó trong thời kỳ biến động này.
Trực giác của loài vật hoang dã mạnh hơn con người nhiều, đặc biệt là loại dã tiên đã bước chân vào con đường tu luyện như Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch cứ quấn lấy Chúc Thập An đòi ký khế ước. Từ nay về sau thân phận của nó không còn là Liễu Tiên được nhà họ Chúc phụng dưỡng nữa, mà là linh thú do chính Chúc Thập An nuôi dưỡng.
Trong mắt Chúc Thập An, Tiểu Bạch có tuổi thọ dài hơn cô. Tăng cường mối quan hệ với Tiểu Bạch vào đời cô, cô sẽ che chở cho Tiểu Bạch mấy chục năm. Đợi đến khi cô qua đời, Tiểu Bạch có lẽ sẽ tiếp tục ở lại nhà họ Chúc để bảo vệ con cháu đời sau, tính thế nào cũng không hề lỗ.
Thế là, khế ước linh sủng được thiết lập. Trên người Tiểu Bạch mang khí tức của Chúc Thập An, chỉ duy nhất mình nó mới có thể ra vào tự do trong các loại pháp trận do Chúc Thập An bày ra.
Trừ phi Chúc Thập An cố tình hạ cấm chế không cho nó tới gần.
Tối hôm qua, sau khi lập khế ước linh sủng xong, Tiểu Bạch đã nhận lệnh của Chúc Thập An, đi tới thung lũng đưa cái tên ngốc Đinh Mão kia ra khỏi pháp trận.
Mắt Tiểu Bạch sáng lấp lánh, cả con rắn toát ra một bầu không khí vui vẻ đầy vẻ "hỏi tôi nhanh đi".
Chúc Thập An bước xuống giường mở cửa sổ cho thoáng khí, ngáp một cái rồi hỏi: "Sao thế? Đinh Mão lại dở chứng gì nữa à?"
Tiểu Bạch trườn tới gờ cửa sổ ngay trước mặt Chúc Thập An, cái đuôi tinh nghịch ngoe nguẩy qua lại: "Đinh Mão bị ốm rồi. Anh ta cùng tiểu hòa thượng về chùa Vọng Vân, giữa đường anh ta ngất xỉu luôn."
"Không xảy ra chuyện gì lớn chứ?"