"Không có, tiểu hòa thượng cõng anh ta về rồi, mấy hòa thượng đó chắc chắn sẽ cứu anh ."
"Chậc, ta còn tưởng anh ta sẽ đến ngõ Tam Thanh cơ." Suy cho cùng ở huyện Trấn Sơn này, ngoài nhà họ Chúc ra thì anh ta lạ nước lạ cái.
"Đinh Mão ngại ngùng, anh ta ưa sĩ diện mà." Tiểu Bạch toét miệng cười, lưỡi rắn thè ra rõ dài, hận không thể thắt luôn một nút trên cổ.
Chúc Thập An mỉm cười, vươn vai một cái, hờ hững gật đầu: "Được rồi, người còn sống là được."
Huyền Môn hiếm lắm mới có một người hoạt bát thế này, lại coi như có chút bản lĩnh, anh ta sống vẫn có giá trị hơn là c.h.ế.t.
Hôm nay Tống Vi Quốc phải về nhà rồi. Đêm qua Chúc Phúc Giang và Chúc Trường Phong ở lại phòng khách của nhà chính qua đêm, sáng nay hai người cùng ăn sáng với Tống Vi Quốc.
Lúc sắp đi, Tống Vi Quốc đến gặp Chúc Thập An, chẳng vì chuyện gì khác, chỉ muốn xin ba tấm bùa bình an.
"Mẹ chú lớn tuổi rồi, mấy năm nay trên người mang nhiều bệnh tật, uống t.h.u.ố.c cũng không khỏi, chỉ có thể cố gắng c.ắ.n răng chịu đựng. Hai người anh trai đầu của chú t.ử trận trên chiến trường, chỉ có anh ba chú trở về, giờ anh ấy đang làm việc ở cục công an, chú sợ anh ấy ra ngoài bắt trộm cướp sẽ gặp nguy hiểm. Còn cả vợ chú nữa..."
Nhắc đến vợ mình trước mặt một cô gái trẻ, Tống Vi Quốc ít nhiều có chút ngại ngùng: "Vợ chú năm ngoái bị sảy t.h.a.i ngoài ý muốn, sức khỏe cũng không tốt. Chú muốn xin ba tấm bùa bình an cho mẹ chú, anh trai và vợ chú."
Thư Sách
Chúc Thập An kiên nhẫn nghe Tống Vi Quốc nói xong, cô đồng ý, đưa cho ông ba tấm bùa bình an, đồng thời nói: "Bác sĩ mà mọi người tìm có lẽ không mát tay lắm, đợi qua đợt bận rộn vụ xuân, khi nào rảnh rỗi, chú hãy đưa mẹ và vợ chú đến huyện Trấn Sơn, cháu sẽ xem bệnh cho họ."
Câu này của Chúc Thập An nói quá mức thẳng thừng và không chút khách sáo. Nếu là ở bên ngoài, chắc chắn sẽ bị người ta bàn tán là con nít ranh mà ngông cuồng, lớn lối.
Nhưng Tống Vi Quốc không phải người ngoài. Ông biết Chúc Thập An đang suy nghĩ cho mình, ông cũng biết, với mối quan hệ giữa hai nhà Tống - Chúc, Chúc Thập An chẳng có lý do gì để nói khoác về những chuyện thế này.
Tống Vi Quốc vội vàng nói lời cảm ơn: "Mẹ chú sức khỏe không tốt cũng mấy năm rồi. Bà ấy rất tin tưởng y thuật của nhà họ Chúc, vốn định đến nhờ cụ ông nhà cháu khám cho, tiếc là cụ đã tiên du rồi. Nhưng bây giờ có cháu kế thừa nhà họ Chúc, nếu mẹ chú biết được, chắc chắn bà hận không thể lập tức đến huyện Trấn Sơn tìm cháu để chữa trị bệnh tật."
"Chú khách sáo quá rồi."
Tống Vi Quốc ngồi lại hàn huyên một lúc lâu, bày tỏ sự biết ơn với nhà họ Chúc. Mãi đến khi bên ngoài có tiếng gọi báo thuyền đi huyện Vu Sơn đã cập bến, Chúc Trường Phong mới tiễn Tống Vi Quốc ra về.
Chúc Phúc Giang chưa rời đi, ông cụ hỏi: "Đại cô nương, hôm qua cháu nói biển hiệu y quán nhà ta phải treo lên, việc buôn bán d.ư.ợ.c liệu của nhà họ Chúc cũng phải làm, cháu nói vậy, liệu có ngụ ý gì khác không?"
Hàm ý của Chúc Phúc Giang là, cụ muốn biết ngoài những suy đoán mà Tống Vi Quốc vừa kể, liệu có còn tin tức gì khác nữa không.
Chúc Phúc Giang biết rõ lúc cô về quê lánh nạn, hai ông cháu đã dựa vào y thuật cao minh để chữa khỏi cho rất nhiều người. Trong số bệnh nhân của họ có nông dân, thanh niên trí thức, và cả những cán bộ bị hạ phóng lao động cải tạo.
Một năm trước, những người bị phê đấu đó còn bị mọi người xua đuổi mắng c.h.ử.i, nhưng bây giờ, sau khi được rửa oan phục chức, rất nhiều người đã trở thành cán bộ Đảng và Nhà nước, giữ vị trí cao. Tin tức của những người này chắc chắn rất nhạy bén.
Chúc Thập An cười đáp: "Đêm qua cháu có gieo một quẻ, ông đoán xem thế nào?"
Chúc Phúc Giang hơi vươn người về phía trước, cái lưng còng vì tuổi già sức yếu cũng hơi thẳng lên một chút: "Thế nào rồi?"
Chúc Thập An chỉ tay lên trời: "Quẻ tượng báo rằng, cây lớn chọc trời rồi sẽ có ngày trưởng thành, đến lúc đó, việc đ.â.m chồi nảy lộc, ngày càng phát triển đi lên tự nhiên sẽ là chuyện nước chảy thành sông thôi."
Chúc Phúc Giang thoạt tiên sững sờ, ngay sau đó đã hiểu ra, miệng lẩm nhẩm một câu: "Tổ tiên phù hộ."
Ngay lập tức, Chúc Phúc Giang kích động vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái: "Tốt, tốt, tốt lắm! Lão già này cả đời chịu khổ, không ngờ vẫn còn sống để nghe được tin tốt lành thế này. Tốt quá!"
Ông cụ ấy à, sinh ra vào đầu thế kỷ này, dưới thời Quang Tự nhà Thanh, đã vượt qua những năm tháng nước mất nhà tan, thời dân quốc chiến tranh loạn lạc, ngoại bang xâm lược, biết bao nhiêu người đã c.h.ế.t. Năm xưa cụ dẫn dắt người nhà họ Chúc vận chuyển t.h.u.ố.c men ra tiền tuyến, dọc đường đi có t.h.ả.m cảnh nào mà chưa từng chứng kiến?
Cắn răng chống đỡ qua mười mấy năm, khói lửa chiến tranh cuối cùng cũng kết thúc. Vất vả bám trụ đến lúc nước Trung Hoa mới được thành lập, chuỗi ngày yên bình trôi qua chưa được bao lâu, thiên tai nhân họa lại nối tiếp nhau ập tới, chẳng cho người ta lấy một giây phút thở dốc.
Còn nay, hiện nay... Chúc Phúc Giang già nua nước mắt tuôn rơi, cụ thế mà lại được nghe nói mọi chuyện đã qua cả rồi, những tháng ngày tốt đẹp hơn đang chờ đợi ở phía trước, đúng thật là, tổ tiên phù hộ mà.
Chúc Thập An dịu dàng khuyên nhủ: "Những người cùng thế hệ với ông nội cháu sống được đến ngày nay không nhiều. Ông cụ nhà mình xương cốt vẫn còn cứng cáp lắm, cháu thấy ông sống đến tám chín mươi tuổi cũng chẳng thành vấn đề. Đến lúc đó ông hãy tự mình tận mắt chứng kiến xem cái cây lớn chọc trời ấy sẽ phát triển như thế nào nhé."
Chúc Phúc Giang liên tục gật đầu: "Phải sống thật tốt chứ, đợi ta xem thử thế đạo sau này ra sao, lúc nào ta nhắm mắt xuôi tay rồi sẽ xuống dưới kia kể cho tổ tiên nghe."
Chúc Thập An bật cười: "Vậy thì tốt quá. Đến lúc đó, phiền ông nhắn giúp cháu một câu, bảo rằng nhà họ Chúc trong tay cháu đã hưng thịnh rồi, bảo họ không cần phải lo lắng, cứ an tâm đi đầu t.h.a.i sống những ngày tháng tốt lành của mình đi."
Chúc Phúc Giang cười ha hả, để lộ cả chiếc răng hàm sau đã bị mẻ một lỗ.
"Ông Phúc Giang đang cười gì thế nhỉ? Cười lớn thế, cách ba lớp cửa hai cái sân mà tụi mình vẫn còn nghe thấy, ai ở bên trong thế?"
"Không có ai đâu, ch Trường Phong ra bến tàu tiễn khách rồi, dì Phượng đi chợ mua thức ăn rồi, lúc này ở đại sảnh viện trước chắc chỉ có ông Phúc Giang và Đại cô nương thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Đại cô nương nhà ta cũng biết kể chuyện cười sao? Ngày nào chúng ta cũng đến mà sao chưa từng được nghe nhỉ?"
"Hahaha, lát nữa vào hỏi Đại cô nương thử xem."
Hai ngày nay nhà chính có khách từ xa đến, những người phụ nữ rảnh rỗi trong ngõ Tam Thanh đều không qua đây. Sáng nay nghe nói khách đã về, những người như Chúc Trường Phương, Trương Huệ mới bắt đầu đi sang.
Lúc này, hai người họ đang ở trong căn bếp của khoảng sân nhỏ bên tay phải bức bình phong ngoài cổng để nhóm lửa nấu canh khoai lang. Nấu xong thì cứ để thêm chút củi ủ ấm, chờ lũ trẻ buổi chiều tan học về thì múc cho uống.
Hai người vừa nói cười vừa nấu xong nồi canh, dọn dẹp lại nhà bếp sạch sẽ tươm tất rồi mới ra về. Vừa bước ra khỏi cổng viện đã nhìn thấy ông Phúc Giang từ trong đại sảnh đi ra, hai người liền vội vàng chào hỏi.
Chúc Phúc Giang cười đáp lời: "Đang nấu canh đấy à, khoai lang trong nhà vẫn còn đủ dùng chứ?"
"Đủ dùng lắm ạ, ông không cần phải bận tâm cho chúng cháu đâu."
"Đủ dùng là tốt rồi. Nếu có thiếu cũng đừng ra ngoài mua làm gì, cứ nhờ người đ.á.n.h tiếng một câu, qua bên trong tộc mà khiêng hai sọt về."
"Dạ vâng, lời ông căn dặn cháu nhớ kỹ rồi ạ."
Bên ngõ Tam Thanh này ngày ngày đều nấu canh cho lũ trẻ uống, người trong tộc họ Chúc ở bờ bên kia sông cũng không hề bị bỏ quên. Ngày nào cũng có người sang nhà chính gánh hai thùng nước về, đun sôi lên cho những người lớn sức khỏe yếu và trẻ con uống. Mới qua hơn nửa tháng, mùa xuân năm nay số người ốm đau trong tộc đã giảm đi rõ rệt.
Nhà họ Chúc có được một vị gia chủ tài cán, coi như đã có rường cột vững chắc, nhìn thấy rõ cuộc sống ngày càng tốt lên trông thấy.
Nhưng tình hình bên bệnh viện huyện lại chẳng được như vậy. Kể từ sau tết, bệnh viện có vài vị bác sĩ nghỉ việc đã đủ khiến viện trưởng Lý phiền lòng. Vừa nãy lại chứng kiến cảnh người nhà mình đi "ăn cây táo rào cây sung", viện trưởng Lý tức đến xây xẩm mặt mày.
Mấy ngày nay thời tiết đã dần ấm áp lên, người già và trẻ nhỏ bị ốm cũng giảm bớt, bệnh viện huyện không còn bận rộn như dạo trước. Viện trưởng Lý có thời gian rảnh, bèn chắp tay sau lưng đi tuần tra từng phòng khám.
Kết quả thì sao, ông đã nhìn thấy cái gì thế này? Ông nhìn thấy Chúc Trường Minh đang đùn đẩy bệnh nhân của bệnh viện ra ngoài.
"Bác sĩ Chúc à, đứa nhỏ tuổi còn bé quá, thật sự không nuốt trôi nổi t.h.u.ố.c, bất kể là t.h.u.ố.c Đông y hay Tây y, cứ nếm phải chút xíu vị đắng là nhè ra ngay. Có lúc nghiêm trọng còn nôn khan đến đỏ ửng cả mặt mũi. Chúng tôi thật sự không dám ép nó uống t.h.u.ố.c nữa, chỉ sợ nó nôn đến mức nghẹt thở thôi."
"Bác sĩ Chúc, hay là dùng châm cứu đi. Tôi nghe cô em chồng kể y thuật châm cứu của anh giỏi lắm, tôi sẽ ôm c.h.ặ.t đứa nhỏ không cho nó cựa quậy, anh cứ thoải mái châm."
Người đưa đứa nhỏ đến khám bệnh hôm nay chính là chị dâu cả của Lưu Hân. Từ sau khi Lưu Hân gả vào nhà họ Chúc, người nhà họ Lưu hễ có nhức đầu sổ mũi đều không thèm đi tìm bác sĩ nào khác, chỉ đến tìm Chúc Trường Minh khám bệnh.
Lý do đi tìm Chúc Trường Minh rất dễ hiểu. Thứ nhất là vì Chúc Trường Minh y thuật cao minh; thứ hai là hai nhà vốn là thông gia, người nhà họ Lưu tin rằng, nếu gặp phải căn bệnh mà Chúc Trường Minh không rành, nể tình thông gia, cho dù ông có giới thiệu họ sang bác sĩ khác cũng sẽ không dám làm bừa.
Đứa cháu trai nhỏ bên nhà đẻ của Lưu Hân năm nay ba tuổi rưỡi. Nửa tháng trước gặp trận mưa lạnh kéo dài làm nhiệt độ giảm sâu nên bị bệnh. Ban đầu chỉ là cảm mạo, sốt, sổ mũi, chưa đến mức phải tiêm t.h.u.ố.c hạ sốt, thành thử cứ uống t.h.u.ố.c suốt.
Việc uống t.h.u.ố.c thì đúng như lời chị dâu Lưu đã nói, nôn ra thì nhiều mà nuốt vào chẳng được bao nhiêu, hành hạ cả nhà náo loạn. Đứa nhỏ tuy đã hết sốt, nhưng vẫn ho và sổ mũi ròng ròng không dứt.
Cứ kéo dài mãi thế này cũng không ổn. Lau mũi nhiều quá làm rách cả da, đứa nhỏ đau đớn khóc lóc rỉ rả suốt cả ngày. Trong người khó chịu, ban đêm đứa bé ngủ không yên giấc, người lớn cũng mệt mỏi theo.
Chúc Trường Minh cẩn thận bắt mạch cho đứa bé. Bắt mạch xong, ông nói: "Châm cứu cho đứa nhỏ thì tôi cũng làm được. Nhưng nếu cô muốn giảm bớt số lần châm cứu và muốn cháu khỏi nhanh hơn thì hãy đưa đứa nhỏ đến ngõ Tam Thanh, vào nhà chính tìm Đại cô nương đi. Con bé từ nhỏ đã theo sư phụ tôi học y, lại có thiên phú hơn tôi, con bé châm cứu giỏi hơn tôi nhiều."
Chị dâu Lưu vội nói: "Hồi tháng Giêng Lưu Hân về thăm nhà đẻ cũng từng kể là Đại cô nương tài giỏi lắm. Chúng tôi vốn định đến tận cửa chào hỏi làm quen, nhưng Lưu Hân lại nói Đại cô nương mới về, trong nhà còn bận nhiều việc, không tiện gặp người ngoài, nên chúng tôi mới thôi."
"Đều là thân thích cả, sao có thể coi là người ngoài được." Chúc Trường Minh cười nói: "Nhưng Lưu Hân nói đúng đấy, Đại cô nương nhà chúng tôi quả thật bận rộn, vừa mới đi ra ngoài về hôm qua, hôm nay đã lại có khách quý từ xa đến chơi phải tiếp đón rồi."
"Vậy bây giờ tôi dẫn đứa nhỏ qua đó thì có gặp được Đại cô nương không?"
"Bây giờ đi thì được, hôm nay Đại cô nương ở nhà có thời gian rảnh."
Chị dâu Lưu rối rít nói: "Được, vậy bác sĩ Chúc à, tôi không làm mất thời gian của anh nữa đâu, tôi đưa cháu đi nhờ Đại cô nương khám giúp vậy."
Chị dâu Lưu bế đứa trẻ mở cửa rời đi, Chúc Trường Minh vừa định gọi bệnh nhân tiếp theo vào thì đã nhìn thấy gương mặt già nua thô ráp của viện trưởng Lý ngoài cửa sổ đang trừng trừng nhìn mình, làm ông giật thót cả tim.
Viện trưởng Lý đá tung cửa xông vào phòng khám, chỉ thẳng tay vào mặt Chúc Trường Minh mà mắng: "Khá khen cho anh, Chúc Trường Minh! Tôi bảo anh mời Đại cô nương nhà anh tới bệnh viện làm việc thì anh không chịu, kết quả anh vừa quay lưng đã đùn đẩy bệnh nhân của bệnh viện chúng ta chạy thẳng đến ngõ Tam Thanh. Rốt cuộc anh muốn làm gì?!"
Bị bắt quả tang tại trận, Chúc Trường Minh mặt không đỏ hơi thở chẳng loạn, thậm chí còn kéo viện trưởng Lý ngồi xuống phân bua: "Viện trưởng, đứa nhỏ đó là trường hợp đặc biệt. Cho dù không phải họ hàng nhà họ Chúc, vì muốn đứa trẻ bớt phải chịu tội, hễ gặp trường hợp này tôi cũng sẽ tìm cách giúp nó giảm bớt đau đớn."
Viện trưởng Lý hừ lạnh: "Chỉ giỏi buông mấy lời đường hoàng, hồi xưa ông cụ nhà anh dạy anh mấy thứ này đấy à? Chúc Trường Minh, nếu đổi lại là ngày trước, cái loại ăn cây táo rào cây sung như anh, chẳng có y quán nào chịu mời anh làm bác sĩ ngồi khám bệnh đâu."
"Viện trưởng, ông không thể nói như vậy được. Trách nhiệm của người làm nghề y chúng ta là giải quyết nỗi đau cho người bệnh. Tôi không thể vì muốn giữ bệnh nhân lại viện mà để người ta phải chịu nhiều khổ sở hơn, đúng không?" Chúc Trường Minh kiên nhẫn giải thích triệu chứng bệnh tình của đứa bé, lại hỏi vặn: "Ông xem tôi làm như vậy có đúng không?"