Thập Niên 70: Ta Ở Nhân Gian Tích Công Đức P1

Chương 28:



 

Chúc Thập An cười nói: "Chị đừng căng thẳng, chuyện nhỏ thôi."

 

Chị dâu Lưu tận mắt nhìn Đại cô nương nắn bóp vài cái ở cánh tay, chân và eo con trai mình, sau đó liền hạ kim châm, dáng vẻ thành thạo cứ như chuyện ăn cơm uống nước bình thường vậy.

 

Chị dâu Lưu nhìn lướt qua đứa con trai đang nằm ngoan ngoãn không nhúc nhích cũng không khóc lóc, rồi lại nhìn sang Chúc Thập An.

 

Chúc Thập An dọn gọn hộp t.h.u.ố.c, dặn dò: "Chị trông chừng cháu nhé, chốc nữa tôi qua rút kim."

 

Chị dâu Lưu sững lại một chút, vội vàng nói: "Đại cô nương đi thong thả."

 

Tấm rèm vừa vén lên rồi hạ xuống, chị dâu Lưu vội vàng hỏi con trai: "Có đau không con? Con đừng cử động lung tung nhé."

 

"Không lung tung đâu, mẹ ơi, ấm ấm."

 

"Cái gì ấm cơ?"

 

Đứa bé cũng không nói rõ được, chỉ cảm thấy âm ấm. Hai mắt thằng bé chụm lại như mắt lác, nhìn chằm chằm vào cây kim châm trên mũi, chẳng thấy đau chút nào.

 

Căn bản của châm cứu nằm ở "Khí". Tác dụng của châm cứu là điều lý và khơi thông khí trong kinh lạc, thông qua việc kích thích các huyệt vị để đạt được mục đích khí huyết lưu thông, âm dương cân bằng.

 

Tại sao lại nói "mười người tu đạo thì chín người biết y thuật"?

 

Những người đã nhập đạo, sự thấu hiểu của họ về "Khí" vượt xa người bình thường. Chúc Thập An lại càng là người xuất chúng trong giới tu đạo.

 

Chúc Trường Minh được danh y chỉ dạy, nhưng ông không nhập đạo. Chúc Phúc Như có thể truyền thụ thuật châm cứu cho ông đến trình độ hiện tại đã là cực hạn rồi.

 

Thiên phú khác biệt, cho dù học cùng một sư phụ, khoảng cách giữa ông và Chúc Thập An không phải cứ dựa vào sự nỗ lực và tích lũy kinh nghiệm của bản thân là có thể đuổi kịp.

 

Chúc Trường Minh là người nhà họ Chúc, nhà họ Chúc lấy "Đạo y" làm gốc gác truyền gia. Hiển nhiên, ông vô cùng hiểu rõ khoảng cách đó, cũng biết nguyên nhân tạo ra sự khác biệt ấy.

 

Trong lòng Chúc Trường Minh không hẳn là không có chút tiếc nuối, nhưng nghĩ lại cũng tốt, ít nhất trong gia tộc có Chúc Thập An, các bác sĩ nhà họ Chúc cũng có một nhân vật lợi hại đứng ra chống lưng lo liệu mọi việc.

 

Giữa buổi chiều, Chúc Khang Lâm và Chu Vĩnh Văn tan học liền vội vã chạy đến bệnh viện huyện.

 

Từ khi theo Chúc Trường Minh học y, hai người họ cứ chạy tới chạy lui giữa trường học và bệnh viện. Trừ phi vào kỳ nghỉ không phải lên lớp, họ mới không cần đến trường, chỉ cần từ sáng đến tối theo sát Chúc Trường Minh để học hỏi.

 

Chúc Khang Lâm và Chu Vĩnh Văn thật sự yêu thích nghề y nên cũng không hề cảm thấy những ngày tháng này vất vả.

 

Lúc hai người đến, trong phòng khám không có bệnh nhân, Chúc Trường Minh vẫy tay gọi: "Lại đây xem hai tờ đơn t.h.u.ố.c này đi. Hai bệnh nhân này mắc cùng một chứng bệnh, nhưng cách dùng t.h.u.ố.c lại khác nhau, các cháu thử xem sự khác biệt nằm ở đâu."

 

"Dạ, thưa sư phụ."

 

Vừa là người trong tộc, vừa là đệ t.ử chân truyền, Chúc Trường Minh dốc hết lòng dạ truyền thụ cho hai người, không hề giấu giếm chút gì. Ông thường dùng phương pháp đối chiếu này để dạy hai đệ t.ử cách biện chứng phương t.h.u.ố.c, cách này không chỉ hữu dụng mà còn mang lại hiệu quả rất cao.

 

Ba thầy trò nghiên cứu hai tờ đơn t.h.u.ố.c hồi lâu. Đến khi Chúc Trường Minh chắc chắn hai đệ t.ử đều đã nghe hiểu và biết cách áp dụng, ông mới cất đơn t.h.u.ố.c đi.

 

Lúc Chúc Khang Lâm phụ dọn dẹp, cậu thấy một tờ đơn t.h.u.ố.c chỉ ghi triệu chứng chứ không có chẩn đoán bệnh, liền cầm đưa cho sư phụ xem: "Tờ này viết hỏng ạ? Có cần giữ lại không thưa sư phụ?"

 

"Không hỏng đâu, cứ giữ lại đi."

 

Chu Vĩnh Văn cũng ghé đầu vào xem, cậu gãi gãi đầu: "Bệnh nhân này sao thế ạ? Chuyển cho bác sĩ khác rồi sao?"

 

Chúc Trường Minh cười gật đầu: "Chuyển cho Đại cô nương rồi, chứng bệnh này Đại cô nương trị giỏi hơn thầy."

 

"Cộc cộc cộc!"

 

Ba thầy trò cùng ngoảnh đầu lại.

 

Viện trưởng Lý sa sầm mặt mày: "Bác sĩ Chúc, tôi nhắc nhở anh lần cuối cùng, chỉ lần này thôi, không có ngoại lệ lần sau đâu đấy."

 

Chúc Trường Minh thật sự không dám đảm bảo chuyện này.

 

Chúc Khang Lâm và Chu Vĩnh Văn ngơ ngác không hiểu gì, viện trưởng và sư phụ đang nói chuyện gì vậy?

 

Viện trưởng Lý bước vào, hừ lạnh tức giận: "Thế nào, anh còn định chuyển giới thiệu bệnh nhân của bệnh viện chúng ta cho Đại cô nương nhà anh nữa hả? Có tin tôi lập tức đi tố giác cô ta tội hành nghề y không phép không?"

 

Chúc Trường Minh mỉm cười: "Viện trưởng sẽ không làm thế đâu."

 

"Tôi làm đấy!" Viện trưởng Lý gằn từng chữ, giọng điệu đanh thép.

 

Chúc Trường Minh giải thích: "Đại cô nương nhà chúng tôi bận rộn lắm, vốn dĩ không khám bệnh cho người ngoài. Cùng lắm là vì không nỡ nhìn bệnh nhân chịu khổ nên mới giúp tôi một tay, cũng chẳng thu đồng phí khám nào, sao có thể coi là mở phòng khám tư được. Lùi một vạn bước mà nói, Đại cô nương nhà tôi có chứng chỉ bác sĩ chân đất, cũng không thể khép vào tội hành nghề không phép."

 

Viện trưởng Lý không thèm nghe ông ngụy biện: "Anh đừng hòng lách luật, vô ích thôi."

 

Viện trưởng Lý dò xét Chúc Trường Minh từ trên xuống dưới: "Tôi nói nhà họ Chúc các người bảo thủ xem ra là nói sai rồi, tôi thấy lá gan nhà các người lớn lắm mới đúng."

 

Cả hai đều không ai thuyết phục được ai. Viện trưởng Lý chốt lại một câu, Chúc Thập An muốn hành nghề đúng quy định thì bắt buộc phải đến làm việc tại bệnh viện huyện.

 

Sau khi viện trưởng Lý rời đi, Chúc Khang Lâm nói: "Sư phụ, lời viện trưởng nói cũng có lý, sau này tốt nhất đừng dẫn bệnh nhân sang bên chỗ gia chủ nữa ạ."

 

"Yên tâm, việc gì có thể làm, việc gì không thể làm, Đại cô nương trong lòng tự khắc có chừng mực."

 

Một là, người thông minh như Đại cô nương sẽ không bao giờ để lại nhược điểm cho người khác nắm thóp. Hai là, vẫn còn huyện trưởng Hà ở đó. Chuyện huyện trưởng Hà đội mưa trong đêm đến cầu y mới trôi qua được bao lâu chứ? Với thái độ của huyện trưởng Hà dành cho Đại cô nương, chắc chắn ông ấy sẽ đứng ra bao che, thu xếp ổn thỏa.

 

Chu Vĩnh Văn đứng cạnh sư phụ, vẻ mặt bất mãn nói: "Sao viện trưởng Lý không ra ngoài mà xem thử? Trước cửa rạp chiếu phim, ngoài bến xe buýt, từ sau tết đến giờ thiếu gì người bán rong hạt dưa, bánh bao, cá khô các loại? Ngay trước cổng bệnh viện huyện nhà mình đây này, những người xách theo gà mái tơ giả vờ đi thăm người ốm, nhưng thực chất là mang đi bán chẳng phải nhan nhản ra đấy sao? Mấy chuyện rành rành đó chẳng ai quản, cớ sao nhà ta vì muốn tốt cho bệnh nhân, trị bệnh cứu người lại bị coi là tội tày đình cơ chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

"Cũng không thể nói như vậy. Viện trưởng Lý không có ác ý gì đâu, chỉ là bản tính ông ấy vốn cẩn trọng quen rồi. Ông ấy nhiều lần tìm thầy để khuyên nhủ cũng là vì muốn tốt cho chúng ta thôi."

 

Gia đình viện trưởng Lý ngày trước cũng từng mở y quán, xét về thành phần gia đình thì ông ấy cũng chẳng phải bần nông hay bần trung nông gì. Nhờ vào tính cách thận trọng, biết lo xa tính kỹ nên ông ấy mới thoát được một kiếp nạn, giữ vững được chiếc ghế viện trưởng bệnh viện huyện cho đến tận bây giờ.

 

"Thôi không nhắc chuyện này nữa, về nhà nào."

 

Cùng lúc đó, tại ngõ Tam Thanh.

 

Lưu Hân tan làm về nhà mới biết tin chị dâu đưa cháu trai đến tìm Đại cô nương khám bệnh, cô liền vội vã chạy sang nhà chính xem tình hình ra sao.

 

Chúc Phượng Cầm vừa thấy cô đã kéo tay bảo: "Cháu đến đúng lúc lắm, đưa chị dâu về nhà cháu ngủ lại một đêm đi. Chứ để cháu nó bế con chạy tới chạy lui mệt nhọc lắm."

 

Trong nhà có sẵn phòng trống, đương nhiên Lưu Hân đồng ý ngay. Không thấy bóng dáng chị dâu đâu, cô vội hỏi: "Dì Phượng, chị dâu và cháu trai cháu đâu rồi ạ? Bệnh tình thằng bé sao rồi? Trước đó không phải bảo chỉ cảm mạo nhẹ thôi sao, cớ gì nay lại trở nặng vậy?"

 

"Thực ra cũng không nghiêm trọng lắm, chỉ là đứa cháu nhà cháu không chịu uống t.h.u.ố.c nên bệnh mới kéo dài đến tận bây giờ. Đại cô nương đang dùng châm cứu để chữa cho nó rồi."

 

Hai người đang dở câu chuyện thì chị dâu Lưu bế đứa bé bước tới. Thấy Lưu Hân, chị dâu Lưu cười tươi: "Hân Hân tan làm rồi à em."

 

"Chị dâu, thằng bé sao rồi chị?"

 

"Haha, tốt hơn nhiều rồi. Sáng châm một lần, vừa nãy châm thêm một lần nữa. Đại cô nương bảo sáng mai châm thêm lần cuối, nếu tình trạng tiến triển tốt thì hai mẹ con có thể về."

 

Thấy tình hình đứa nhỏ không có gì đáng lo, Lưu Hân mới thở phào nhẹ nhõm. Cô mỉm cười: "Chị dâu sang nhà em ngủ lại một đêm đi. Để em nhờ người đ.á.n.h tiếng báo cho anh cả một tiếng, mọi người ở nhà khỏi lo."

 

"Ừ, vậy đành làm phiền em nhé."

 

Lưu Hân cảm ơn dì Phượng rồi dẫn chị dâu và cháu trai về nhà mình.

Thư Sách

 

Chị dâu em chồng Lưu Hân vừa đi khỏi được một chốc, trời cũng nhá nhem tối. Chúc Phượng Cầm định bụng ra khép cửa lại thì bắt gặp thầy trò Chúc Trường Minh vừa về tới. Chúc Phượng Cầm cất tiếng chào: "Hôm nay bận rộn lắm hả?"

 

Chúc Trường Minh cười đáp: "Cũng không bận lắm đâu dì. Chị dâu của Lưu Hân có dẫn đứa nhỏ tới ngõ Tam Thanh chưa ạ?"

 

"Tới rồi, Đại cô nương châm cứu cho xong rồi, tiến triển khá tốt đấy."

 

"Vậy thì tốt." Chúc Trường Minh cũng không hỏi cặn kẽ thêm, đáp: "Dì làm việc tiếp đi nhé, cháu xin phép về trước đây."

 

"Ừ, về đi cháu."

 

Chúc Trường Minh dẫn hai đệ t.ử sang nhà Lưu Hân, sau khi bắt mạch cho đứa bé, ông cười nói: "Đại cô nương chữa trị rất tốt."

 

Chị dâu Lưu cũng cười theo: "Cháu thấy thằng bé tươi tỉnh hơn lúc sáng nhiều."

 

Thấy đứa trẻ không còn phải chịu giày vò đau đớn nữa, Chúc Trường Minh lại càng vững tin hơn vào quyết định của mình là hoàn toàn đúng đắn.

 

Trị mấy căn bệnh lặt vặt kiểu này đối với Chúc Thập An mà nói quả thực là dễ như trở bàn tay. Sáng hôm sau, sau khi châm cứu cho đứa nhỏ thêm một lần cuối, cô dặn dò hai mẹ con có thể ra về, nhớ giữ ấm cẩn thận đừng để thằng bé bị cảm lạnh, chịu khó tĩnh dưỡng thêm vài ngày là khỏi hẳn.

 

Chị dâu Lưu mặt mày hớn hở bế con ra về, không quên hẹn khi nào thằng bé khỏe hẳn sẽ quay lại tạ ơn.

 

Về đến nhà, chị dâu Lưu đụng mặt mấy bà hàng xóm. Có người hiếu sự tò mò hỏi, chẳng phải bảo bế con đi khám bệnh sao, cớ gì hôm nay mới vác mặt về.

 

Chị dâu Lưu liền viện cớ là bế con qua thăm cô em chồng, mẹ chồng nhà bên ấy hiếu khách nên giữ hai mẹ con ở lại chơi một đêm. Nghe xong, hàng xóm láng giềng ai nấy đều xuýt xoa khen ngợi nhà họ Chúc đối nhân xử thế t.ử tế, hiếu khách vô cùng.

 

Về phần người nhà họ Chúc, người trong tộc vốn rất biết ý, hiếm khi mang rắc rối đến phiền nhiễu gia chủ. Việc gì có thể tự giải quyết, họ tuyệt nhiên không hé răng nói trước mặt Chúc Thập An nửa lời.

 

Hai hôm nay, nghe phong thanh chuyện Đại cô nương đích thân ra tay chữa bệnh cho cháu trai nhà thân thích, những hộ trong gia đình có người ốm dai dẳng mãi không khỏi liền rủ nhau đến tìm Chúc Phượng Cầm lân la hỏi dò xem có thể nhờ Đại cô nương khám bệnh cho người nhà họ được không.

 

Chúc Phượng Cầm sau khi xin ý kiến Chúc Thập An bèn quay lại dặn dò người trong họ: "Mọi người cứ đưa người bệnh qua chỗ Chúc Trường Minh khám trước. Nếu Chúc Trường Minh bảo mang đến cho Đại cô nương xem thì hẵng đưa người tới đây."

 

Chúc Trường Minh tất nhiên không đời nào từ chối người bệnh là họ hàng thân thích. Ông chỉ dặn họ cứ nán lại chờ ở nhà trong ngõ Tam Thanh, đợi ông tan làm về sẽ khám. Ông cũng dặn thêm là tuyệt đối đừng chạy tới bệnh viện tìm ông, tránh làm gai mắt viện trưởng.

 

Viện trưởng Lý chằm chằm theo dõi động tĩnh của Chúc Trường Minh ròng rã suốt nửa tháng trời. Thấy ông chịu khó đi làm đều đặn, yên phận thủ thường, viện trưởng Lý cho rằng ông đã biết rút kinh nghiệm sửa sai, nên tạm thời nới lỏng sự cảnh giác.

 

Chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, Chúc Thập An đã trị khỏi bệnh cho mười mấy người nhà thân thích. Vừa dốc lòng tu hành, vừa hành nghề y cứu người, thời gian thắm thoắt thoi đưa, chớp mắt tiết Thanh Minh đã trôi qua tự lúc nào.

 

Đinh Mão lại thấy thời gian trôi qua dài lê thê. Sau khi dưỡng bệnh xong xuôi ở chùa Vọng Vân, cậu ta cứ mòn mỏi chờ đợi đội trưởng đến đón, sau đó sẽ lẽo đẽo theo đuôi đội trưởng đến xem cái trận pháp Tam Thanh Thái Cực do Chúc Thập An chắp vá lại.

 

Tuệ Tâm thì một mực đinh ninh bệnh tình của Đinh Mão chắc chắn vẫn chưa dứt hẳn, bằng không cậu ta đã chẳng ăn nói lảm nhảm, điên điên khùng khùng như vậy.

 

Bồ câu đưa thư của Lý Thanh Nguyên - Lý đạo trưởng gửi tới rành rành ghi rõ là đến huyện Trấn Sơn mục sở thị trận pháp Tam Thanh Thái Cực, rồi thuận đường ghé ngõ Tam Thanh bái phỏng nhà họ Chúc. Từ đầu đến cuối tuyệt nhiên chẳng đả động nửa lời đến cái tên Đinh Mão.

 

Đinh Mão thầm đắc ý, cố làm ra vẻ lơ đãng như không có chuyện gì mà nói với Tuệ Tâm: "Tôi là trợ thủ đắc lực nhất dưới trướng tổ trưởng nhà tôi đấy. Chắc chắn anh ấy lặn lội tới đây là để chống lưng cho tôi rồi. Cô Chúc Thập An kia có lợi hại đến mấy thì cũng chỉ lừa gạt được tôi thôi, làm sao mà là đối thủ của tổ trưởng tôi được."

 

Tuệ Tâm: "Đinh đạo trưởng, anh lại lên cơn sốt đấy à?"

 

"Đâu có, tôi khỏe re, tiểu hòa thượng cậu đừng có trù ẻo tôi."

 

"Không ốm đau bề gì sao lại ăn nói hàm hồ thế?"

 

Đinh Mão: "..."

 

Á à, cái tên tiểu hòa thượng nhà cậu, có biết lựa lời mà nói không hả? Đinh Mão tức đến mức chẳng thèm hé miệng nói thêm lời nào.