Một con quái vật tinh thần chạy trong con hẻm nhỏ mà đến cả mạng nhện hình người cũng không bao phủ đến đang bắt giữ một người đang hoảng hốt thì bỗng nhiên cái bóng màu đen tràn đến, còn không kịp kêu rên một tiếng là đã biến mất không thấy dấu vết.
Thế giới tinh thần của mọi người trong thành Hỏa Chủng đều đóng lại trong khoảnh khắc rồi lại mở ra...
Sau đó trong bóng tối vô tận trước mắt, đột nhiên xuất hiện một đôi mắt đỏ như máu.
Có người thì ngã xuống đất, co ro cuộn người lại.
Có người thì giống như con cá mắc cạn, nằm trên sàn nhà mở to miệng hít thở, mồ hôi đổ đầm đìa.
Trước đây, cả thành phố đều điên cuồng.
Vô số năng lực và nghi lễ đều phát huy sức ảnh hưởng của chính mình và đối đầu nhau trong thế giới tinh thần của người dân Hỏa Chủng.
Sự đối lập trong thế giới tinh thần ảnh hưởng đến đủ loại hành vi điên cuồng và bất thường của họ.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, cả thành phố liền lập tức bình tĩnh trở lại.
"Ha ha, lâu lắm rồi không có cảm giác thế này..."
Những tín đồ cuồng đạo trong sân vận động nhìn thấy sức mạnh của ba Lục Tân bị đẩy ra xa rồi lại trở về. Ảo giác thính giác mơ hồ cùng với điệu cười hoang dại thoạt đầu như rất xa vời nhưng bất chợt lại nhanh chóng vang vọng trở về cùng với sức mạnh ngày càng đáng sợ.
Cái bóng càng lúc càng thâm trầm, bao phủ lên toàn bộ sân vận động.
Cuối cùng những người ngồi trong sân vận động cũng trụ không nổi nữa, từng người từng người nhanh chóng gục ngã rồi kêu rên run rẩy.
Hơn nữa tốc độ suy sụp càng lúc càng nhanh, thoáng chốc đã vượt qua một nửa số người.
"Họ cũng mạnh đấy...
Lục Tân đứng trên đỉnh sân vận động, thấp giọng đánh giá.
Trong tình huống không có ai cản trở hay trói buộc thì ba Lục Tân gần như có thể lập tức ô nhiễm cả một thành phố.
Nhưng ở đây còn không đến mười ngàn người mà quá trình ô nhiễm của ông ấy lại bị kéo dài... tận mấy phút.
Chậc chậc!
"Đó là quái vật gì vậy?"
Cùng lúc này, mọi người trong phòng họp ở căn cứ ngầm vừa mới hoàn hồn lại một chút thì nhịp tim lại như hãng đi một nhịp.
Tuy là đang ở dưới lòng đất - nơi an toàn nhất Hỏa Chủng.
Nhưng họ lại cảm giác bản thân như đang ngồi trên tàu lượn siêu tốc, hoàn toàn không ổn định.
Cứ chớp mắt là trên màn hình lại có một loại ô nhiễm tinh thần kỳ dị bao trùm cả thành phố.
Ngay cả số liệu từ thiết bị kiểm tra cũng nhảy loạn xa.
Chắc hẳn sức mạnh ô nhiễm nào đó trong khoảnh khắc đã vượt qua giới hạn của máy đo lường.
Đây vốn dĩ là một chuyện vô cùng khó tin, càng vô lý hơn chính là từ camera quan sát ở sân vận động, họ lại nhìn thấy một bóng người đang đứng ở trên đỉnh.
"Rắc... rắc... rắc..."
Hệ thống máy tính tự động nhận dạng rồi nhanh chóng cắt thành hình ảnh.
Khi tiếng màn trập vang lên, hình ảnh liền được phóng lớn, bóng người trên hình cũng từ từ hiện rõ. Hắn đang đứng trên đỉnh của sân vận động, vừa ngẩng đầu nhìn về phía ống kính vừa nở một nụ cười thật tươi.
Nụ cười ấy như nhìn thấu lòng người khiến trái tìm người ta hãng một nhịp.
"Xoảng... ' Cốc nước của nhà thiết kế Địa Ngục rơi xuống đất. Hắn còn không kịp lau dọn liền đứng bật dậy, giọng nói cũng thay đổi:
"Thì ra là hắn..."
"Hắn thoát khỏi Thần Ác Mộng rồi ư?"
Hắn như phát điên lên rồi chợt bừng tỉnh:
"Ta nói mà, sao ở đây lại xuất hiện mạng nhện như vậy được..."
"Sao mà có cuộc tập kích toàn diện như vậy được....
"Thì ra là hắn, căn bản hắn không hề tiến vào Thần Ác Mộng mà vẫn luôn âm thầm đứng phía sau chỉ đạo....
Dường như các lãnh đạo cấp cao chung quanh cũng không thể bắt kịp lời nói của hắn.
Họ chỉ lắp bắp kinh hãi hỏi:
"Nên làm sao bây giờ?"
"Làm sao làm sao, các ngươi chỉ biết hỏi ta nhiêu đó thôi à?"
Nhà thiết kế Địa Ngục tức giận đến nổi cả gân xanh, nhưng lại có một chuyện nghĩ mãi không hiểu:
"Thân Ác Mộng...
"Rốt cuộc là hắn không hề vào Thần Ác Mộng hay là... đã đi ra ngoài rồi?"
"Nhà thiết kế...."
Còn chưa kịp nghĩ ra thì bỗng có tiếng người gọi.
Nhà thiết kế Địa Ngục bực dọc xoay người lại liền thấy tất cả mọi người đang ngơ ngác nhìn màn hình. Trên màn hình chiếu người ban nãy đứng trên sân vận động, mỉm cười nhìn về phía ống kính đang xoay người, chậm rãi vươn tay về phía sân vận động. Có thể kiểm tra được tinh thần ở vị trí sân vận động đang dao động kịch liệt đến đỉnh điểm.
"Hắn định...
Đến cả nhà thiết kế Địa Ngục cũng lạnh sống lưng khi nhìn thấy cảnh tượng này.
Đứng ở sân vận động, hắn cảm giác ba đã ô nhiễm hơn một nửa các tín đồ cuồng đạo. Sau khi tích tụ đủ sức mạnh, Lục Tân liền hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi vươn tay về phía trái tim to lớn lơ lửng trên sân vận động.
Thuận theo động tác của hắn, cái bóng phía dưới cũng lập tức dâng lên.
Một bàn tay to lớn chầm chậm bắt lấy sau đó bóp chặt trái tim đó...
"Thình thịch....."
Trái tim đập mạnh dữ dội, nhưng màu sắc của nó bỗng bắt đầu thay đổi, không còn là màu trắng tinh khiết nữa.
Ánh mắt Lục Tân lúc này lộ rõ vẻ kinh ngạc lạ thường.