Bích Tỉ mặt đầy đau khổ:
“Đương gia.”
“Rốt cuộc người muốn tìm kiểu nào đây?”
Ta chống cằm suy nghĩ.
“Vai rộng.”
“Eo thon.”
“Cao ráo.”
“Cơ bắp rắn chắc.”
“Nhìn qua có vẻ hung dữ.”
“Nhưng hôn lên thì môi phải mềm.”
“Mặc đồ rách rưới cũng được.”
“Nhưng phải sạch sẽ.”
“Trên người lúc nào cũng có mùi bồ kết nhàn nhạt.”
Bích Tỉ mặt không cảm xúc, tiếp lời:
“Tốt nhất trên mặt còn có một vết sẹo.”
“Lúc ăn cơm thích lặng lẽ ngồi sát bên cạnh người.”
Ta liếc nàng một cái.
Bích Tỉ thở dài: “Nhưng người ta không chịu bán thân.”
Trên đường hồi kinh, chúng ta gặp phải một ổ cướp.
Ta nghĩ tiện tay dẹp luôn cả bọn.
Đỡ để chúng tiếp tục hại dân chúng qua lại nơi này.
Ai ngờ trong sào huyệt cướp lại trói một nam nhân, vừa nhìn đã đúng gu của ta.
Ta huýt sáo một tiếng, trêu chọc:
“Ta là đầu lĩnh sơn tặc mới tới, thấy ngươi dung mạo không tệ, hôn ta một cái, ta sẽ thả ngươi đi.”
Ai ngờ hắn đứng dậy.
Chụp lấy mặt ta rồi hôn chụt một cái.
Ta lập tức ngây người.
Sau mới biết hắn là một binh sĩ biên quan, đang trên đường hồi kinh mừng thọ mẫu thân mình.
Giữa đường mất hết lộ phí, cố ý để đám cướp bắt về.
Muốn ăn ngược lại tiền của đối phương.
Ta ném cho hắn một túi bạc:
“Ta có tiền. Ở bên ta một thời gian nhé?”
Hắn cầm túi bạc, hỏi:
“Ở bên kiểu gì?”
Ở bên kiểu gì à…
Vậy thì nhiều cách lắm.
Ta chợt nhớ tới trước lúc chia tay.
Trong hồ nước nóng, ta ép hắn xuống hôn đến không thở nổi.
Hắn kéo tay ta nói:
“Ta đã theo nàng rồi.”
“Nàng phải cho ta một lời giải thích.”
“Mẫu thân ta ngày nào cũng giục thành thân.”
“Lần này hồi kinh mừng thọ bà, chắc chắn không dễ đối phó.”
“Hay nàng đi cùng ta luôn đi?”
Ta xua tay:
“Đời này ta sẽ không thành thân.”
“Được rồi.”
“Ngươi cũng ở bên ta đủ lâu rồi.”
“Đến chỗ Bích Tỉ lĩnh năm mươi lượng bạc rồi đi đi.”
Thấy hắn trầm mặt không chịu đi.
Ta ngạc nhiên hỏi:
“Không đủ sao? Ba năm trước ta chuộc thân cho một tiểu quan cũng chỉ tốn sáu mươi lượng thôi mà.”
“Chẳng lẽ giá cả tăng rồi?”
Kết quả.
Hắn bật dậy.
Khoác y phục lên rồi bỏ đi ngay.
Ta còn tưởng sau này sẽ không còn cơ hội gặp lại nữa.
Ai ngờ mười ngày sau.
Đổi sang nghỉ ở một khách điếm khác ta lại gặp hắn.
Hắn nhìn ta, vẻ mặt khó chịu:
“Ta không cố ý đi theo nàng đâu.”
“Ta cũng phải tới kinh thành.”
“Con đường này đâu phải của riêng nàng.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ta chống người trên lan can lầu hai, khó hiểu nhìn hắn:
“Ta có nói ngươi đi theo ta đâu.”
“Ngươi cuống cái gì?”
“À đúng rồi.”
“Hôm qua vị nữ tướng quân áo đỏ đuổi theo ngươi ấy.”
“Có thể giới thiệu cho ta không?”
Hắn đang cúi đầu cho ngựa uống nước, nghe vậy lập tức nổi cáu:
“Không được!”
“Nàng bớt đi hại người khác đi!”
“Còn nữa! Nàng ấy là nữ nhân!”
Ta chỉ định hỏi vị nữ tướng quân áo đỏ kia xem có thể cho ta xem thanh kiếm của nàng ấy hay không.
Chuyện đó liên quan gì đến nam hay nữ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta thuận miệng đáp:
“Nữ nhân cũng không sao mà.”
Hắn ngẩng đầu lên, sắc mặt vô cùng phức tạp:
“Nàng đúng là đa tình.”
Ta nhìn hắn đầy khó hiểu.
Thành thật đáp:
“Cũng bình thường thôi.”
“Ta còn chưa bắt đầu đa tình nữa mà.”
Đợi ta ổn định xong rồi tính tiếp.
Nghe vậy hắn không nói gì nữa.
…
Mắt thấy sắp tới kinh thành.
Sau khi rửa mặt thay y phục xong, ta vừa bước ra ngoài đã thấy hắn ngồi trước đống lửa ăn bánh nướng.
Ta đưa cho hắn một bát thịt kho rồi hỏi:
“Ta thấy thân thủ của ngươi rất tốt.”
“Hay là theo ta đi?”
“Ở hải ngoại ta có chút cơ nghiệp.”
“Đang cần một người đắc lực giúp ta huấn luyện binh sĩ.”
Hắn chậm rãi ăn thịt kho rồi hỏi ngược lại:
“Trong giới thương nhân đi biển của các nàng…”
“Những người có tình cảm với nhau đều gọi là theo sao?”
Mặt ta lập tức đen lại.
Hắn đang nghĩ đi đâu vậy?
Ta thật sự đang nghiêm túc chiêu mộ hắn.
Huống hồ ta còn có nguyên tắc, tuyệt đối không dây dưa chuyện nam nữ với thuộc hạ.
Ta còn chưa kịp giải thích, hắn đã cởi áo ngoài.
Buồn bực nói:
“Được! Ta theo nàng.”
“Nàng đối xử tốt với ta là được.”
“Ít nhất sau này ra ngoài tìm tiểu quan thì đừng để ta nhìn thấy.”
Ta ngày đêm rong ruổi.
Cuối cùng cũng kịp trở về kinh thành trước ngày sinh thần của Thái hậu.
Nhưng vừa vào thành, nhìn thấy binh lính tuần tra ta lập tức nhận ra có điều không ổn.
Xuống ngựa, chạy thẳng tới Vân Đường thương hành.
Chưởng quỹ vừa thấy ta bước vào lập tức đưa ta vào hậu đường.
Ông hạ thấp giọng:
“Đương gia.”
“E rằng Hoàng thượng không ổn rồi.”
Ta cầm chén trà lên uống cạn.
Gật đầu: “Nói tiếp đi.”
Chưởng quỹ tiếp tục:
“Những năm qua chúng ta dựa vào thương hành để kết giao với các quý nhân.”
“Thu thập được không ít tin tức.”
“Nửa tháng trước, việc bố phòng trong kinh đã bắt đầu thay đổi.”
“Hoàng hậu triệu biểu huynh của mình vào kinh.”
“Hiện giờ hắn đang dẫn quân đóng ở ngoại ô kinh thành.”
“Nghe nói Thái hậu và Hoàng thượng đều muốn truyền ngôi cho Túc Vương.”
Ta trầm ngâm một lát.
Gần đây tin tức từ hậu cung bị phong tỏa rất c.h.ặ.t.
Đã lâu rồi ta không nhận được tin của Phó Vân Ý.
Đúng lúc đang suy nghĩ, một nữ t.ử che mạng vội vã bước vào.
Vừa nhìn thấy ta, nàng lập tức nắm lấy tay ta.
Là Đỗ Nhược.
Ba năm không gặp.
Hai người đều có chút kích động.
Nàng lên tiếng trước:
“Chuyện dài nói ngắn.”
“Từ ba ngày trước, sau khi Hoàng thượng hôn mê bất tỉnh.”
“Hoàng hậu đã hạ lệnh phong tỏa các cung môn.”
“Vân Ý và Thái t.ử đang ở điện Thừa Ân hầu bệnh.”
“Không được ra ngoài.”
“Ta nghe được từ phụ thân ta.”
“Thái hậu và Hoàng thượng thật sự muốn truyền ngôi cho Túc Vương.”
“Nếu đúng như vậy…Vân Ý và Thái t.ử e rằng sẽ gặp nguy hiểm.”
Nàng dừng lại rồi hạ giọng:
“Vân Ý đã m.a.n.g t.h.a.i ba tháng.”
“Chuyện này vẫn luôn được giữ kín.”
Ta nhanh ch.óng tính toán toàn bộ cơ nghiệp mình tích lũy suốt những năm qua.
Sau đó lấy lệnh bài đưa cho chưởng quỹ.
Bình tĩnh nói:
“Cầm lệnh bài của ta.”
“Tới ngôi miếu đổ nát ngoài ngoại ô tìm một tên lưu manh tên Trịnh Ninh.”
“Nói với hắn một câu.”
“Trời sắp sáng rồi.”