Vị hôn phu của Lý Dung mà chỉ cần nhìn thôi đã thấy đáng đ.á.n.h chính là xuất hiện vào lúc ấy.
Hắn là đích t.ử của nhị phòng phủ Thừa Ân Hầu.
Hình như tên là Triệu Vinh Sâm.
Ngoại hình cũng coi như sáng sủa.
Nhưng thời buổi này, người ta không mở miệng thì ngươi thật chẳng biết đó là người hay là ch.ó.
Trước đây ta từng gặp hắn vài lần.
Lần đầu gặp, hắn nhìn ta đầy kinh diễm rồi nói:
“Thì ra người có hôn ước với ta là nàng.”
Ta chẳng có hứng dây dưa với nam nhân của Lý Dung.
Không thèm để ý hắn, quay người bỏ đi.
Nào ngờ sau đó hắn còn tìm cách quấn lấy ta mấy lần.
Hắn nói:
“Nếu nàng bằng lòng, ta có thể bẩm báo với Lý gia, đổi sang cưới nàng.”
Ta mất kiên nhẫn đáp:
“Ta không bằng lòng.”
Hắn kinh ngạc:
“Ta không chê nàng xuất thân thôn dã, ngu dốt thô tục.”
“Nàng dựa vào đâu mà không muốn gả cho ta?”
Nghe đến đây ta liền thấy khó chịu.
Ngươi đã chê ta, còn muốn cưới ta.
Chẳng phải là chỉ nhìn trúng gương mặt này thôi sao?
Ta đ.á.n.h giá hắn từ trên xuống dưới một lượt rồi khinh thường nói:
“Ngươi thấy ta đẹp nên muốn cưới ta.”
“Còn ta thấy ngươi xấu nên không muốn gả.”
“Chuyện này chẳng phải rất bình thường sao?”
“Ngươi được quyền nhìn mặt người khác, ta thì không được nhìn à?”
Nói xong ta vẫn chưa hả giận.
Ta cười lạnh:
“Quả nhiên người ta nói không sai.”
“Con người ngươi ấy mà…”
Ta cố ý dừng lại không nói tiếp.
Triệu Vinh Sâm lập tức cuống lên:
“Ta làm sao?”
“Ai nói gì về ta?”
Nếu không phải Lý Dung chạy tới, e rằng hắn còn giữ ta lại hỏi cho bằng được.
Chính cái thứ thấy sắc nảy lòng tham, chẳng ra đâu vào đâu ấy.
Lúc này lại cầm một tờ giấy đứng trước mặt mọi người, vẻ mặt chính trực nói:
“Lý nhị cô nương.”
“Ta và Dung cô nương sắp thành thân.”
“Nàng gửi loại thư này cho ta thật không hợp lễ nghĩa.”
“Mong nàng biết tự trọng.”
Trên tờ giấy kia rõ ràng là một bài thơ tình.
Lý Dung kinh ngạc bật khóc:
“Tỷ tỷ!”
“Nếu tỷ thật sự để ý Triệu công t.ử, muội nhường hôn sự này cho tỷ là được.”
“Hà tất phải làm ra chuyện riêng tư trao thư nhận thư như vậy để làm gia tộc mất mặt chứ?”
Ta nhìn lá thư.
Thoạt nhìn nét chữ quả thực là của ta.
Nhưng ở phần ký tên cuối thư lại có một vài chỗ khác biệt rất nhỏ.
Mẫu thân bước tới.
Không nói một lời đã tát ta một cái.
Bà thất vọng nói:
“Lý Đường!”
“Vì sao con mãi không sửa được cái tính toán chi li ấy?”
“Con tranh hơn thua với Dung Dung từ y phục trang sức đến tiền tiêu vặt mỗi tháng.”
“Phụ mẫu đều dung túng cho con.”
“Không ngờ giờ con lại làm ra chuyện hủy hoại thanh danh thế này.”
Bà thậm chí còn chẳng hỏi lấy một câu đã trực tiếp định tội cho ta.
Thì ra…
Mẫu thân ruột thịt của ta từ đầu đến cuối vẫn luôn xem thường ta.
Ta đưa tay sờ bên má.
Sau đó túm lấy Triệu Vinh Sâm.
Đấm thật mạnh một quyền vào mặt hắn.
Hai chiếc răng lập tức bay ra ngoài.
Trong tiếng thét ch.ói tai của Lý Dung, ta lại tát nàng ta hai cái liên tiếp.
Đánh đến mức nàng ta xoay vòng tại chỗ.
Trong phút chốc, cả khu đình viện lặng ngắt như tờ.
Ta tháo ngọc bội bên hông.
Gỡ cây trâm ngọc trên đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Kéo phăng dải lụa choàng trên người xuống.
Lập tức cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Ta cầm lá thư lên, chỉ vào phần ký tên cuối cùng.
“Nét chữ ‘Đường’ trong tên ta, ta vẫn luôn viết chưa đẹp.”
“Trước đây còn đặc biệt thỉnh giáo cô nương Tướng phủ.”
“Lúc thu b.út phải dừng nhẹ đầu b.út một chút.”
“Như vậy mực sẽ đều hơn, cũng không bị sắc nhọn hay kéo dài quá mức.”
Phó cô nương của Tướng phủ là đệ t.ử của danh gia thư họa, không ai có tư cách lên tiếng hơn nàng.
Nàng bước tới xem kỹ rồi nghiêm mặt nói:
“Quả thật.”
“Bức thư này là giả mạo.”
“Triệu công t.ử, ngài xuất thân danh môn.”
“Vì sao lại công khai vu khống làm ảnh hưởng thanh danh người khác như vậy?”
“Nếu hôm nay ngài không nói rõ, ta nhất định sẽ bẩm báo phụ thân, hỏi thử Thừa Ân Hầu quản dạy con cháu thế nào.”
Triệu Vinh Sâm vô thức nhìn sang Lý Dung.
Sắc mặt mẫu thân lập tức trắng bệch.
Bà siết c.h.ặ.t t.a.y Lý Dung.
Mẫu thân nhìn ta nói:
“Lý Đường.”
“Lý gia nuôi dưỡng con trong nhung lụa.”
“Con nên hiểu đạo lý một người vinh thì cả nhà cùng vinh, một người nhục thì cả nhà cùng nhục.”
“Nếu con sai thì hãy nhận lỗi.”
“Đừng làm ảnh hưởng đến thanh danh của muội muội.”
Ta hiểu rồi.
Ý của bà là…
Dù sao thanh danh của ta cũng đã hỏng.
Chi bằng nhận luôn chuyện tư thông trao nhận riêng tư.
Gánh hết mọi chuyện lên đầu mình.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Để Lý Dung được toàn thân rút lui, thuận lợi xuất giá.
Ta bật cười.
Rồi hỏi ngược lại:
“Mẫu thân.”
“Người thấy ta giống loại người hy sinh bản thân để thành toàn cho người khác sao?”
“Không.”
“Từ nay về sau ta nên gọi người là Lý phu nhân mới đúng.”
“Ta từ nhỏ lăn lộn giang hồ.”
“Thứ học được là bản lĩnh của tam giáo cửu lưu, là những trò lừa gạt, gian trá.”
“Chuyện bỏ đá xuống giếng…ta thích nhất đấy.”
Nói tới đây ta quay sang các quý nữ, cao giọng cười:
“Các vị! Các vị!”
“Hôm nay ta tự quảng bá cho mình một chút!”
“Ta là Lý Đường.”
“Người giang hồ gọi là Kịp Thời Vũ!”
“Chỉ cần các vị chịu bỏ tiền, ta sẽ là chiếc ô trong ngày mưa, là than sưởi giữa trời tuyết của các vị!”
“Nhận đủ mọi loại việc!”
“Đánh tra nam, xé trà xanh, tát kế mẫu, trị tra phụ!”
“Chuyện gì ta cũng làm được!”
“Hôm nay tiện thể biểu diễn cho mọi người xem một màn, kiếm chút danh tiếng!”
Các quý nữ lập tức tò mò nhìn ta.
Các vị phu nhân thì dùng khăn che mặt.
Rõ ràng muốn xem lắm nhưng lại ngại thể hiện ra.
Mẫu thân tức giận quát:
“Lý Đường! Con điên rồi sao!”
Lý Dung ôm mặt khóc:
“Nhị tỷ tỷ…”
“Dù tỷ có tư thông trao nhận riêng tư làm hỏng thanh danh đi nữa…”
Ta túm tóc nàng ta.
Rút cây trâm trên đầu xuống.
Kề thẳng lên mặt nàng.
Mẫu thân sợ đến mức giật mình.
Ta cười híp mắt:
“Hảo muội muội.”
“Nói rõ từng chuyện ngươi hãm hại ta cho mọi người nghe.”
“Ta đếm đến ba.”
“Nếu ngươi còn không mở miệng thì cái mặt này đừng giữ nữa.”
“Một…”
“Hai…”
“Ba…”