Thiên Kim Thật Chỉ Muốn Làm Giàu

Chương 4



 

Đầu trâm khẽ dùng lực.

 

Trên mặt Lý Dung lập tức xuất hiện một vệt m.á.u.

 

Nàng ta thét lên:

 

“Là ta!”

 

“Là ta làm!”

 

“Đừng hủy khuôn mặt của ta!”

 

“Ta sai nha hoàn lén trộm chữ mẫu của ngươi.”

 

“Rồi tìm người bắt chước nét chữ, viết thư tình đưa cho Triệu công t.ử.”

 

“Ta lại cố ý xúi giục hắn.”

 

“Hắn mới đến bôi nhọ thanh danh của ngươi!”

 

Hai chân mẫu thân mềm nhũn, bà ngã phịch xuống đất.

 

Nha hoàn vội vàng đỡ bà dậy.

 

Mẫu thân rưng rưng nước mắt:

 

“A Đường, là mẫu thân…”

 

Ta ngắt lời:

 

“Lý phu nhân, nếu thật sự thấy có lỗi với ta chi bằng bồi thường cho ta thêm ít bạc.”

 

Nói xong, tay ta lại động một cái.

 

Trên mặt Lý Dung xuất hiện thêm một vệt m.á.u nữa.

 

Nàng ta ôm mặt khóc:

 

“Vì sao ngươi vẫn làm mặt ta bị thương!”

 

Ta thổi nhẹ lên cây trâm.

 

Cười híp mắt đáp:

 

“Ta có nói ngươi khai thật rồi thì ta sẽ tha cho ngươi đâu.”

 

Ta chắp tay với mọi người xung quanh:

 

“Bản lĩnh của ta chư vị cũng đã thấy rồi.”

 

“Hoan nghênh đến tìm ta bất cứ lúc nào.”

 

Ta đi được vài bước bỗng nhớ ra còn một người.

 

Thế là quay lại.

 

Nhét một viên t.h.u.ố.c vào miệng Triệu Vinh Sâm.

 

Ngay lập tức hắn mặt đỏ tai hồng, thần trí mê loạn.

 

Vừa cởi y phục vừa ôm cột đình làm đủ trò không đứng đắn.

 

Các quý nữ trợn tròn mắt.

 

Ai nấy xem đến mức vô cùng nhập tâm.

 

Ta cười một tiếng rồi xoay người rời đi.

 



 

Ra khỏi phủ, ta vươn vai một cái rồi không khỏi cảm thán trong lòng.

 

Làm thiên kim thật cũng đã ba tháng rồi.

 

Chớp mắt một cái, tiết trời đã từ đầu xuân chuyển sang giữa hạ.

 

Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời mây đen dày đặc, đoán chừng sắp có một trận mưa lớn.

 

Không được.

 

Phải mau tìm một khách điếm nghỉ chân mới được.

 

Nếu không lát nữa sẽ bị dầm thành chuột lột mất.

 

Người ta vẫn nói sống ở kinh thành không hề dễ dàng.

 

May mà mấy tháng nay ta cũng dành dụm được ít bạc.

 

Ta vẫn chưa nỡ rời khỏi tòa đô thành phồn hoa này.

 

Cứ đi rồi tính tiếp vậy.

 

Nếu có thể ở lại thì càng tốt.

 

Nếu không ở lại được, trời đất bao la, Lý Đường ta tiếp tục phiêu bạt là được.

 

Nhưng mới đi được nửa đường, xe ngựa của mẫu thân đã đuổi theo.

 

Bà chặn ta lại, lo lắng nói:

 

“Sắp có mưa to rồi.”

 

“Con một thân một mình còn có thể đi đâu?”

 

“Có chuyện gì thì về nhà rồi từ từ nói.”

 

Ta liếc bà một cái:

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

“Đó là nhà của Lý Dung, không phải nhà của ta.”

 

“Chút tình cảm giữa chúng ta cũng bị một cái tát của người đ.á.n.h tan rồi.”

 

Bích Tỉ đỏ mắt khuyên nhủ:

 

“Tiểu thư.”

 

“Rượu ngon người chôn dưới gốc hải đường vẫn chưa tặng cho phu nhân đâu.”

 

“Người chẳng phải nói đó là quà mừng sinh thần chuẩn bị cho phu nhân sao?”

 

Ồ.

 

Nàng không nhắc thì ta cũng quên mất.

 

Phải quay về uống hết mới được, không thể để người khác hưởng lợi!

 

Đúng lúc ta chuẩn bị lên xe ngựa, phía sau bỗng vang lên một tiếng kinh hô:

 

“Phu nhân!”

 

“Phu nhân!”

 

“Tam tiểu thư ngất rồi! Người mau tới xem đi!”

 

Mẫu thân do dự một chút rồi xoay người quay về.

 

Bà vội vàng nói:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“A Đường, con về trước đi.”

 

Xe ngựa quay đầu, dần khuất khỏi tầm mắt ta.

 

Đúng vào khoảnh khắc ấy trên trời vang lên một tiếng sấm lớn.

 

Mưa như trút nước đổ xuống.

 

Ta cúi đầu vắt vắt y phục đã ướt sũng, lẩm bẩm:

 

“Lãng phí thời gian của ta.”

 

“Nếu không vừa rồi đã đi tới quán trà phía trước tránh mưa rồi.”

 

Ta tùy tiện lau mặt.

 

Cơn mưa c.h.ế.t tiệt này làm mắt ta đau nhức.

 



 

Xe ngựa của Tướng phủ đi ngang qua.

 

Phó cô nương vội vàng nói:

 

“Lý nhị cô nương, mau lên xe tránh mưa đi.”

 

Ta lên xe ngựa.

 

Nàng đưa khăn tay cho ta lau mặt.

 

Phó cô nương nói:

 

“Ta còn tưởng cô đi xa rồi, đuổi không kịp nữa cơ.”

 

Ta thuận miệng đáp:

 

“Trời nóng quá nên đi chậm một chút.”

 

Nàng mỉm cười, không tiếp tục chủ đề ấy nữa.

 

Sau đó dịu dàng nói: “Nếu Lý nhị cô nương không chê, tối nay hãy đến phủ ta làm khách đi.”

 

Ta nhìn nàng hai cái rồi nhướng mày hỏi:

 

“Có việc cần nhờ?”

 

Nàng bình thản đáp:

 

“Cô nương vừa tới kinh thành nên có lẽ chưa biết.”

 

“Tình hình trong nhà ta khá phức tạp.”

 

“Mẫu thân ta mất sớm, phụ thân lại cưới kế thất.”

 

“Kế mẫu nhìn bề ngoài thì rộng lượng hiền hòa, nhưng thủ đoạn nhỏ thì dùng mãi không hết.”

 

“Ta ứng phó đến mệt mỏi.”

 

“Bên ngoài ai cũng thấy ta phong quang, nhưng ở trong nhà có một số chuyện lại không tiện ra tay.”

 

“Không sợ cô nương chê cười, nói đi nói lại cũng là vì thanh danh.”

 

“Sau này ta còn phải tham gia tuyển chọn Thái t.ử phi, không thể dính vào thị phi được.”

 

Ta vỗ vai nàng một cái:

 

“Ta hiểu rồi! Cứ giao cho ta!”

 

“Đây là đơn hàng đầu tiên ta nhận từ khi tới kinh thành.”

 

“Ta giảm giá cho cô nương.”

 

“Sau này cứ gọi ta là A Đường là được.”

 

Nàng cười ôn hòa:

 

“Khuê danh của ta là Phó Vân Ý.”

 

Ta sảng khoái đáp:

 

“Vậy ta gọi cô nương là A Ý, A Vân hay là A Phó?”

 

Phó Vân Ý bật cười:

 

“Cứ gọi ta là Vân Ý đi.”

 



 

Khi Lý phu nhân nhớ tới Lý Đường thì trời đã tối hẳn.

 

Bà dỗ dành Lý Dung đang khóc sướt mướt đến ngủ thiếp đi.

 

Cả người mệt mỏi rã rời.

 

Trên đường tới viện của Lý Đường, bà vẫn luôn nghĩ xem nên mở lời thế nào.

 

Là bà đã oan uổng con gái.

 

Bà nên xin lỗi.

 

Nhưng vừa bước vào viện bà mới biết Lý Đường vẫn chưa trở về.

 

Bích Tỉ khóc nói:

 

“Nhị cô nương đi cùng Đại tiểu thư Tướng phủ rồi.”

 

“Phu nhân, những ngày qua nhị cô nương chăm chỉ khổ luyện chỉ là muốn người được nở mày nở mặt thôi.”

 

“Ngày nào người cũng luyện chữ tới khuya.”

 

“Ngay cả chữ mẫu dùng để tập viết cũng là chữ của người.”

 

Lý phu nhân nhìn xấp bản thảo dày cộp trên bàn.

 

Tim bà đau nhói.

 

Ánh mắt bà lại rơi lên một chiếc hộp nhỏ đặt trên giá Đa Bảo.

 

Mở ra xem.

 

Bên trong lại là một chiếc vòng anh lạc cũ kỹ.

 

Nhìn thấy chiếc vòng ấy.

 

Nước mắt Lý phu nhân lập tức tuôn rơi như mưa.

 

Lý đại nhân bước vào cửa.

 

Vừa vào đã nhìn thấy cảnh tượng này.

 

Ông đã nghe chuyện xảy ra hôm nay ở tiệc ngắm hoa rồi.

 

Các đồng liêu nhắc tới còn trêu chọc ông:

 

“Ngài xuất thân võ tướng.”

 

“Con gái sinh ra cũng là người có tính tình sảng khoái.”