Thiên Kim Thật Là Người Giang Hồ

Chương 10



Nghe vậy.

Bùi Dung Xuyên liếc nhìn ta một cái.

Quả nhiên không dám lỗ mãng nữa.

Nhưng dường như hắn đã hạ quyết tâm gì đó.

Nghiến răng hỏi:

“Biểu ca, hôm nay đệ tới tìm huynh là vì có một chuyện rất quan trọng.”

“Năm đó khi đệ tỉnh lại ở Mạc Bắc, huynh từng nói người cùng đệ trốn khỏi ổ sa phỉ là Thanh Oánh.”

“Lời ấy có giả dối hay không?”

Tiêu Vân Dực bình thản đáp:

“Đương nhiên không giả.”

“Lâm cô nương bị thương hôn mê bất tỉnh, còn ngươi trúng độc, hoàn toàn mất ý thức.”

Bùi Dung Xuyên cười lạnh:

“Biểu ca lúc nào cũng nói nửa thật nửa giả như vậy.”

“Đệ chỉ hỏi một câu thôi. Ngày ấy... Trần cô nương... không, biểu tẩu... có phải cũng dưỡng thương trong biệt viện của huynh không?”

“Đệ luôn cảm thấy người cứu đệ hôm đó thật ra là nàng ấy.”

Hóa ra.

Bùi Dung Xuyên đã sớm sinh nghi.

Thì ra giữa hắn và Lâm Thanh Oánh cũng không thật sự tin tưởng nhau như vẻ ngoài.

Ta nghịch nghịch những ngón tay của Tiêu Vân Dực, rồi chỉ thẳng vào Bùi Dung Xuyên:

“Lâm Thanh Oánh nói nàng ấy cứu ngươi, ngươi lại không tin.”

“Nếu người cứu ngươi không phải nàng ấy, vậy ngươi sẽ không cưới nàng ấy nữa sao?”

“Vì hôn sự với ngươi mà nàng ấy đã trở mặt với cả gia đình.”

“Thế mà ngươi còn lén sau lưng nàng ấy nghi thần nghi quỷ.”

Bị ta trách một hồi.

Bùi Dung Xuyên tức đến mặt đỏ bừng:

“Ta đương nhiên tin Thanh Oánh.”

“Nàng ấy sẽ không nói dối.”

“Cho dù thật sự là ngươi cứu ta thì ta cũng không thể cưới ngươi.”

“Hạng người như ngươi, dã tính quá nặng, khó mà chung sống.”

Ta bật cười:

“Trùng hợp thật. Ta cũng chẳng muốn gả cho ngươi.

“Hơn nữa, ta chưa từng nhận nhầm người.”

“Người ta muốn gả là Tiêu Vân Dực.”

Bùi Dung Xuyên tức đến xoay người bỏ đi.

Nhìn theo bóng lưng hắn.

Ta thầm nghĩ.

Hôm nay chỉ vài câu đã khiến hắn sinh lòng áy náy.

Ngày sau khi biết được chân tướng.

Chỉ sợ sẽ nổi trận lôi đình hơn nữa.

Lâm Thanh Oánh à.

Ta thật sự rất mong chờ ngày thành thân của tỷ.

Chắc chắn sẽ vô cùng náo nhiệt.

………….

Sau khi Bùi Dung Xuyên đi khỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tiêu Vân Dực bỗng lên tiếng:

“Tiểu Ngũ. Có phải nàng thích kiểu nam nhân hoạt bát hơn không?”

Ta ngạc nhiên:

“Sao đột nhiên lại hỏi vậy?”

Tiêu Vân Dực nhìn ta rất lâu.

Mãi sau mới chậm rãi nói:

“Khi ở cùng Bùi Dung Xuyên, nàng nói nhiều hơn lúc ở cùng ta.”

Ta nhìn gương mặt đẹp đến mức khiến người ta rung động của hắn.

Mặt bỗng nóng bừng:

“Lúc ở cùng chàng...Miệng của chúng ta bận cả rồi. Làm gì còn thời gian nói chuyện nữa.”

Mặt Tiêu Vân Dực cũng từ từ đỏ lên.

Không hiểu vì sao.

Mỗi lần ở cạnh nhau, ban đầu rõ ràng đều đang nói chuyện nghiêm túc.

Thế nhưng chưa được mấy câu.

Hai người lại tự nhiên dính lấy nhau.

Rùa

Thật sự khiến người ta đau đầu mà.



Ngày tháng nói dài không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn.

Cuối cùng cũng đến ngày Lâm Thanh Oánh xuất giá.

Cả nhà chúng ta đến phủ Định Bắc Hầu dự hôn yến, sắc mặt phu thê Định Bắc Hầu đều không được tốt lắm.

Chuyện Lâm Thanh Oánh đoạn tuyệt với nhà ta, cả kinh thành đều đã biết.

Hầu phu nhân nắm tay mẫu thân ta, thở dài:

“Để Tinh Chiếu chịu ấm ức rồi. Nhưng Thanh Oánh dù sao cũng có ơn cứu mạng Dung Xuyên, chúng ta không thể làm kẻ vong ân phụ nghĩa.”

Bùi Dung Xuyên nhíu mày:

“Mẫu thân.  Thanh Oánh mới là nhi tức của người, người đừng có thiên vị người ngoài.”

Hầu phu nhân tức giận mắng:

“Con đúng là đầu óc hồ đồ rồi. Cả Thanh Oánh nữa, đang yên đang lành lại ầm ĩ với nhà mẹ đẻ đến mức ấy làm gì? Mới thành thân mà lời đồn đã truyền khắp nơi, nói nó vì muốn cướp hôn sự của muội muội nên mới trở mặt với gia đình. Tỷ muội với nhau, có chuyện gì mà không thể ngồi xuống nói t.ử tế?”

Bùi Dung Xuyên lẩm bẩm:

“Trở mặt thì trở mặt thôi, Hầu phủ còn tốt hơn phủ Thượng thư nhiều. Thanh Oánh không cần nhà đẻ ấy.”

Ta thật sự không nhịn được, quan sát Bùi Dung Xuyên một lượt.

Cứ cảm thấy đầu óc người này không được tốt lắm.

Nhưng nhìn vẻ mặt phụ mẫu và đệ đệ, dường như bọn họ chẳng thấy những lời này của Bùi Dung Xuyên có gì đáng kinh ngạc.

Có thể thấy từ nhỏ đến lớn, hắn nói chuyện đều chẳng mấy khi dùng đầu óc.

Ấy vậy mà với mối hôn sự này, mẫu thân ta lại còn từng cảm thấy khá tốt.

Trên tiệc rượu, sắc mặt phụ mẫu lạnh nhạt. Người ngoài đều biết nội tình, cũng chẳng ai vồn vã tới nói lời chúc mừng.

Đệ đệ buồn bã nói:

“Vì sao trưởng tỷ bỗng nhiên lại thay đổi nhiều như vậy chứ?”

Ta vừa c.ắ.n hạt dưa, vừa ung dung nói:

“Cho người một đấu gạo thì thành ơn, cho người một thạch gạo lại thành thù. Lâm Thanh Oánh càng nhận được nhiều, lại càng sợ mất đi. Cho nên trong lúc hoảng loạn bất an, nàng ấy chọn cách tự mình vứt bỏ tất cả trước, rồi nắm lấy thứ mà nàng ấy cho rằng mình có thể nắm được. Ví dụ như tên vô dụng Bùi Dung Xuyên kia.”

Đệ đệ nghe ta đ.á.n.h giá Bùi Dung Xuyên như vậy, không hề phản bác.

Nó thở dài:

“Dung Xuyên ca từ nhỏ đã là tính tình không đáng tin. Huynh ấy có tình với Thanh Oánh tỷ thật, nhưng lại chẳng có trách nhiệm gì. Mấy năm nay Bùi bá phụ, bá mẫu đều nói với huynh ấy rằng nếu Nhị tỷ trở về, huynh ấy phải cưới tỷ. Cho nên trong lòng huynh ấy có Thanh Oánh tỷ, nhưng cũng không dám phản kháng.”

“Đến khi có cái gọi là ơn cứu mạng ấy, huynh ấy mới dũng cảm được một lần.”

“Nhưng theo đệ thấy, tình nghĩa thanh mai trúc mã hơn 10 năm không đủ khiến huynh ấy chống lại lệnh phụ mẫu. Vậy mà ân cứu mạng chỉ mấy canh giờ lại khiến huynh ấy nhất thời xúc động cầu hôn. Dung Xuyên ca coi mạng mình cũng trọng thật đấy.”