Sau khi ta trở về phủ.
Nàng cũng từng dành cho ta vài phần thiện ý.
Vì thế ta nghĩ.
Chỉ là một nam nhân thôi.
Nhường cho nàng cũng chẳng sao.
Ai ngờ sự thiện lương của ta.
Lại khiến nàng cho rằng ta là quả hồng mềm có thể tùy ý bóp nắn.
Ta thật muốn xem.
Một cuộc hôn nhân được chống đỡ bằng lời dối trá.
Rốt cuộc có thể kéo dài được bao lâu.
Mẫu thân nghe xong liền cau mày:
“Khang Vương nhận nhầm ân tình, không biết rốt cuộc có ý đồ gì?”
“Còn con nữa. Đã biết người mình cứu không phải Khang Vương, vì sao ở Từ An Đường lại còn cố ý dò hỏi?”
Ta đưa tay sờ vành tai đang nóng lên.
Cười hì hì:
“Con là thấy sắc nổi lòng tham thôi.”
“Con chỉ tiện tay thả một cái mồi. Ai ngờ câu thẳng như thế mà hắn cũng c.ắ.n.”
Mẫu thân bật cười.
Bà đưa tay chạm nhẹ vào vết rách nơi khóe môi ta.
“Con đó...”
“Thật chẳng biết bảo mẫu thân phải nói gì mới được.”
7
Vốn dĩ ta nghĩ Tiêu Vân Dực là hoàng thân quốc thích, quy củ rườm rà, chuyện đính thân hẳn phải mất thêm một thời gian nữa.
Ai ngờ sáng hôm sau, vừa dùng xong bữa sáng thì trong cung đã có người tới.
Thái giám mang theo ban thưởng, chất đầy cả một sân viện.
Chỉ riêng việc đọc danh sách lễ vật thôi cũng mất trọn một khắc đồng hồ.
Tên thái giám cười tươi, cung kính nói:
“Nô tài thỉnh an Nhị cô nương. Đây đều là những thứ Thái hậu nương nương sai người đưa tới cho cô nương dùng hằng ngày. Nương nương có dặn, Khang Vương điện hạ thúc giục rất gấp, nhưng lễ nghi thì không thể thiếu. Ngày mai sẽ chính thức sai người đến hạ sính.”
Phụ thân và mẫu thân liên tục gật đầu đáp phải.
Đợi người trong cung rời đi.
Ta thấy đệ đệ cứ nhìn chằm chằm vào một cây cung, liền tiện tay cầm lên đưa cho nó.
Đệ đệ vui mừng khôn xiết:
“Đa tạ Nhị tỷ!”
Mẫu thân nhìn đống lễ vật, thần sắc có phần phức tạp:
“Con quen biết Khang Vương ở Mạc Bắc, hắn biết con xuất thân giang hồ. Trong những sính lễ này có danh cung quý giá, có linh d.ư.ợ.c chữa thương, xem ra đều là những thứ điện hạ cố ý chuẩn bị cho con.”
Ta nhìn đống t.h.u.ố.c kia.
Đa phần đều là t.h.u.ố.c trị sẹo và dưỡng da.
Khi ta hôn mê trong biệt viện của Khang Vương, hẳn hắn đã biết trên người ta có rất nhiều vết thương.
Phụ thân cũng không khỏi cảm thán:
“Điện hạ quả là người có lòng. Hiểu rõ nhau trước cũng tốt, sau này Tinh Chiếu gả qua đó, đỡ phải chịu nhiều gò bó.”
Một nhà bốn người ngồi cùng nhau xem danh sách sính lễ.
Bỗng phụ thân thở dài:
“Vài ngày nữa... nó cũng phải xuất giá rồi.”
Mẫu thân nhàn nhạt đáp:
“Sính lễ Bùi gia đưa tới đều nằm trong tay nó cả. Nó sợ ta thiếp xén mất phần của mình hay sao ấy, còn cố ý đối chiếu từng món với Bùi Dung Xuyên.”
Đệ đệ hơi buồn, nhưng không nói gì.
Ta thầm nghĩ.
Lâm Thanh Oánh nắm rất rõ tính tình người Trần gia.
Biết người Trần gia coi trọng thể diện.
Được nuôi dưỡng trong nhung lụa bao năm, nói trở mặt là trở mặt.
Đáng tiếc.
Ta không phải người trọng thể diện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lại còn đặc biệt bao che người nhà.
Nàng lấy đi bao nhiêu.
Sau này nhất định phải nhả ra gấp bội.
Sau khi định xong ngày thành thân của ta.
Phụ mẫu ngày nào cũng bận đến chân không chạm đất, lúc nào cũng cảm thấy còn rất nhiều việc chưa chuẩn bị chu toàn.
Rùa
Đệ đệ cũng bận tối mắt tối mũi.
Bởi phụ mẫu nhìn không nổi bộ dạng nó nhàn rỗi.
Chỉ có ta là người rảnh nhất.
Ngày nào cũng ngủ đến tận khi mặt trời lên cao mới dậy, ăn cơm, luyện võ.
Sau đó thay một bộ y phục khác rồi lén lút chạy sang Khang Vương phủ.
Đi cửa chính phiền lắm.
Quy củ lại nhiều.
Cho nên ta quen luôn chuyện trèo tường.
Hôm nay vừa trèo vào bên trong.
Lại đ.â.m sầm vào Bùi Dung Xuyên.
Hắn trợn mắt há miệng:
“Nam nữ trước khi thành thân không được gặp mặt riêng. Ngươi tới đây làm gì?”
Tên Bùi Dung Xuyên này cũng thú vị thật.
Coi trọng quy củ đến mức ấy.
Rõ ràng biết Lâm Thanh Oánh đã trở mặt với gia đình.
Vậy mà suốt thời gian qua cũng chẳng buồn hỏi thăm xem nàng sống thế nào.
Nếu người Trần gia nhân lúc ấy mà ngược đãi Lâm Thanh Oánh.
Hắn cũng chẳng hề hay biết.
Quả nhiên không phải người đáng để dựa vào.
Ta phủi bụi trên người, nghiêm túc đáp:
“Đi ăn trộm.”
Bùi Dung Xuyên nhìn quanh một vòng, hoảng hốt:
“Ngươi điên rồi à? Dám trộm đồ trong Vương phủ? Nếu bị thị vệ bắt được thì sao?”
Ừm.
Không chỉ không đáng tin.
Mà còn hơi ngốc.
Người khác nói gì cũng tin.
Ta tự tin đáp:
“Ngoài Tiêu Vân Dực ra, không ai biết ta đã trộm thứ gì.”
Bùi Dung Xuyên tò mò hỏi:
“Ngươi định trộm cái gì?”
Đúng lúc nhìn thấy Tiêu Vân Dực đang đi về phía này.
Ta huýt sáo một tiếng, thảnh thơi đáp:
“Trộm tim.”
Gân xanh trên trán Bùi Dung Xuyên nổi lên.
Trông như rất muốn đ.ấ.m c.h.ế..t ta.
Ta chạy tới nắm lấy tay Tiêu Vân Dực, thần thần bí bí nói:
“Tối nay chúng ta đi du thuyền trên sông Vĩnh An nhé. Ta có bất ngờ dành cho chàng.”
Phía sau, Bùi Dung Xuyên đuổi tới, tức giận nói:
“Biểu ca. Không phải đệ muốn nhiều lời, nhưng Trần Tinh Chiếu thật sự quá mức trơn tru khéo miệng. Trước đây nàng ấy lăn lộn giang hồ, thiếu người quản giáo. Sau này biểu ca nhất định phải tìm một ma ma nghiêm khắc dạy nàng ấy quy củ, tránh để nàng ấy mất mặt.”
Tiêu Vân Dực kéo ta ra sau lưng mình.
Nhàn nhạt đáp:
“Nàng ấy thế nào thì liên quan gì tới ngươi?”
“Một nam nhân lại đi bàn tán thị phi sau lưng người khác, ngay cả hôn sự của chính mình còn chưa nghĩ thông, vậy mà cũng có mặt mũi chỉ trích người khác.”
“Còn nữa, sau này gặp nàng ấy nhớ gọi một tiếng biểu tẩu.”
“Nếu còn để ta nghe thấy ngươi gọi thẳng tên nàng, thì cũng đừng cần mấy cái răng kia nữa.”