Thiên Kim Thật Là Người Giang Hồ

Chương 11



Ta giơ ngón cái với nó.

Phân tích hay lắm!

Loại nam nhân lớn lên nhờ phụ mẫu nâng đỡ như Bùi Dung Xuyên, chẳng qua chỉ là một kẻ mềm xương.

Lâm Thanh Oánh cũng mù mắt rồi, còn vội vàng muốn gả qua đó.

Bùi Dung Xuyên đi tới mời rượu chúng ta.

Ta cố ý nói:

“Tỷ phu và Khang Vương đúng là có vài phần giống nhau. Hôm ấy ở ổ sa phỉ, tỷ phải triệu huyết hạt ra mới cứu được Khang Vương cùng thoát thân. Nếu không phải ngài ấy đã nhận ân tình ấy rồi, e rằng tỷ cũng sẽ nhận nhầm người mất.”

Bùi Dung Xuyên nghe vậy, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Rượu cũng không kịp mời, xoay người liền bỏ đi.

Đệ đệ khó hiểu hỏi:

“Huynh ấy sao vậy?”

Ta nhấp một ngụm rượu, thảnh thơi đáp:

“Đi cãi nhau chứ sao.”

Bùi Dung Xuyên biết rõ.

Khang Vương căn bản chưa từng bị sa phỉ bắt đi.

Kẻ nói dối là ai, chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao.

………………

Chớp mắt đã đến ngày hồi môn.

Lâm Thanh Oánh vậy mà lại đến một mình.

Phụ mẫu không cho nàng vào cửa.

Nàng đành lẻ loi quay về.

Người ta nói chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm.

Chuyện Lâm Thanh Oánh đêm tân hôn cãi nhau ầm ĩ với Bùi Dung Xuyên đã lan khắp nơi rồi.

À, đúng rồi.

Là ta truyền ra đấy.

Khi ấy ta đang ngồi xổm trên xà nhà của bọn họ.

Lâm Thanh Oánh chất vấn Bùi Dung Xuyên:

“Ơn cứu mạng đối với chàng quan trọng đến vậy sao? Lại có thể thắng cả tình cảm thanh mai trúc mã bao năm giữa chúng ta?”

Bùi Dung Xuyên tức giận nói:

“Điều ta để tâm là nàng lừa ta.”

“Nàng có biết không, năm đó ta tưởng người cứu ta là nàng, lại sợ nàng không bằng lòng, nên mới mập mờ nói với Trần Tinh Chiếu rằng ta nguyện lấy thân báo đáp.”

“Thanh Oánh, ta trân trọng nàng đến thế, sao nàng có thể gạt ta?”

Ta ngồi trên xà nhà, bừng tỉnh đại ngộ.

Thảo nào năm ấy, tên này vừa nhắc đến báo ân đã nói muốn lấy thân báo đáp.

Khi ấy ta còn thầm mắng hắn, sao chỉ cho toàn thứ vô dụng.

Hóa ra hắn nhận nhầm ta thành Lâm Thanh Oánh.

Nói như vậy.

Hắn vẫn còn nợ ta bạc báo ơn cứu mạng đấy.

Ta nghĩ một lát, tiện tay trộm luôn cả số của hồi môn mẫu thân cho Lâm Thanh Oánh ra ngoài.

Ai ngờ vừa ra đến cửa lại gặp Hầu phu nhân.

Hầu phu nhân thấy ta mặc một thân đồ đen, bước tới nhéo tai ta:

“Vẫn ngốc như hồi nhỏ. Chút của hồi môn này mà cũng đáng để con tự mình đi trộm sao? Nếu Lâm Thanh Oánh đã không còn là đích nữ Trần gia, vậy số của hồi môn  mẫu thân của con đưa tới, ta vốn cũng định trả lại.”

Ta gãi đầu, ngượng ngùng cười.

Hầu phu nhân trừng ta một cái:

“Đi lối phía nam. Chỗ đó không có thị vệ canh.”

Về đến nhà, ta đem chuyện ấy kể lại cho mẫu thân nghe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mẫu thân vừa đếm ngân phiếu, vừa hờ hững nói:

“Ta từng nói Hầu phủ là một mối hôn sự tốt, đó là đối với con.”

“Bá phụ bá mẫu của con thích con, đương nhiên nhìn con thế nào cũng tốt.”

“Tính tình con phóng khoáng, không hiếu thắng tranh giành, có thể chơi cùng Bùi Dung Xuyên.”

“Nhưng đối với Lâm Thanh Oánh thì chưa chắc.”

“Bùi bá mẫu của con là người trong mắt không chứa nổi hạt cát. Những năm qua vẫn không chịu nhả lời để Lâm Thanh Oánh gả qua, chính là vì cảm thấy nó trong ngoài bất nhất.”

Rùa

Quả thật lại bị mẫu thân nói trúng rồi.

Lâm Thanh Oánh gả vào phủ được nửa tháng, nghe nói còn chưa có cơ hội viên phòng với Bùi Dung Xuyên.

Ngày nào cũng khóc lóc cãi nhau với hắn.

Con người Lâm Thanh Oánh ấy mà, chút tâm cơ thủ đoạn cũng có.

Nhưng ở phủ Định Bắc Hầu thì hoàn toàn không dùng được.

Mẫu thân từng nâng niu nàng như châu như ngọc.

Nàng cũng chưa từng thật sự phải đi tranh giành thứ gì.

Bùi Dung Xuyên không có trách nhiệm, phu thê Định Bắc Hầu lại không thích nàng.

Rời khỏi nhà mới phát hiện bên ngoài toàn là mưa gió, mà nàng thì căn bản chẳng chống đỡ nổi.

Nàng đến nhà cầu xin mấy lần, nhưng không ai mở cửa cho nàng.

Ngược lại, đệ đệ lén gặp nàng vài lần.

Sau khi trở về, nó thở dài với ta:

“Sớm biết có ngày hôm nay, hà tất khi xưa lại làm vậy.”

“Bá mẫu cắt bạc của Dung Xuyên ca, vậy là đã nắm thóp được huynh ấy.”

“Huynh ấy ham chơi, cũng chẳng màng Thanh Oánh tỷ là tân phụ, vậy mà chạy đến Thanh Châu du học cùng người khác.”

“Bùi bá mẫu chỉ bảo Thanh Oánh tỷ sớm tối thỉnh an, học nấu nướng một chút, tỷ ấy đã cảm thấy tủi thân đến không chịu nổi.”

“Haiz, thật chẳng biết phải nói sao nữa.”

Lại qua nửa tháng.

Mẫu thân dẫn ta đi dự tiệc.

Từ xa nhìn thấy Lâm Thanh Oánh đi tới, nàng tiều tụy đến mức như biến thành người khác.

Lâm Thanh Oánh bước tới trước mặt ta, oán hận nói:

“Trần Tinh Chiếu, cướp đi mọi thứ của ta, muội hài lòng rồi chứ?”

Ta vui vẻ đáp:

“Hài lòng chứ.”

“Có phụ mẫu, có nhà, được ăn no mặc ấm.”

“Không giống tỷ, hai bàn tay trắng.”

“Ôi chao, không còn của hồi môn, ngay cả bạc mua trâm mới cũng chẳng có sao? Ăn mặc đúng là nghèo túng quá.”

Lâm Thanh Oánh tức đến cười lạnh:

“Quả nhiên, muội căn bản không hiền hòa, không tranh không đoạt như vẻ bề ngoài.”

“Muội mới là người có tâm cơ thật sự, lấy lui làm tiến, lừa gạt tất cả mọi người.”

Ta thoáng thấy Tiêu Vân Dực và Bùi Dung Xuyên đang sóng vai đi tới.

Liền mỉm cười, hạ giọng nói:

“Để ta cho tỷ xem thế nào mới gọi là tâm cơ.”

Đợi bọn họ đến gần.

Ta bật khóc nói:

“Trưởng tỷ, là ta nhận nhầm người nên mới khiến tỷ và Thế t.ử sinh hiềm khích. Tỷ oán ta là điều nên làm.”

“Nhưng tỷ muốn ta nhường hôn sự với Khang Vương cho tỷ, muốn đổi lại với tỷ, chuyện này thật sự quá ép người rồi.”

“Hôn sự của ta, ta đã từng nhường một lần.”

“Nhất định không thể nhường lần thứ hai nữa.”

Lâm Thanh Oánh nhìn ta, tức đến cả người run rẩy.