Trưởng tỷ mắt ngấn lệ, không nói một lời mà quỳ xuống.
Trong ánh mắt vẫn là vẻ cố chấp như cũ.
Rõ ràng không hề có ý nhận sai.
Đệ đệ sốt ruột:
“Trưởng tỷ. Dù tỷ thích Thế t.ử đến đâu, cũng không thể vì hạnh phúc của mình mà đem chuyện riêng của Nhị tỷ đi nói với người ngoài được. May mà Bùi bá mẫu không nghĩ nhiều. Nếu làm tổn hại thanh danh của Nhị tỷ thì phải làm sao?”
Trưởng tỷ chỉ thấp giọng đáp:
“Muội ấy vào kinh vốn là vì đại sư huynh của mình. Ta đâu có nói sai.”
Mẫu thân tức đến mức giơ tay lên muốn đ.á.n.h nàng.
Nhưng bàn tay dừng giữa không trung.
Cuối cùng vẫn không nỡ hạ xuống.
Ta bước tới.
Trở tay tát trưởng tỷ một cái thật mạnh.
Gia hòa vạn sự hưng.
Nếu ai cũng hòa hòa khí khí thì đương nhiên là tốt.
Nhưng nếu người ta đã bắt nạt đến tận đầu mình rồi mà vẫn im lặng nhẫn nhịn.
Vậy thì quá hèn nhát.
Trưởng tỷ ôm mặt, không dám tin:
“Muội dám đ.á.n.h ta?”
Ta cười hỏi:
“Đúng vậy, ta đ.á.n.h đấy. Thì sao?”
“Chẳng phải tỷ nghĩ rằng mẫu thân mềm lòng, còn ta mới về phủ nên không muốn gây chuyện hay sao?”
“Đáng tiếc, tỷ đoán sai rồi.”
Mẫu thân đỏ mắt nói:
“Thanh Oánh, bao năm nay ta tự hỏi chưa từng bạc đãi con, luôn đối xử với con như con ruột. Vậy mà chỉ vì một mối hôn sự, một nam nhân, con lại dùng đủ mọi thủ đoạn để bôi nhọ chính muội muội mình sao?”
Trưởng tỷ lau nước mắt, đứng dậy bình tĩnh nói:
“Đối xử như con ruột... cuối cùng vẫn không phải con ruột.”
“Của hồi môn cho con nhìn thì nhiều hơn, nhưng thứ dành cho Trần Tinh Chiếu lại quý giá hơn.”
“Hôn sự với phủ Định Bắc Hầu, nếu con không tranh lấy, chẳng lẽ còn đến lượt con sao?”
Mẫu thân nhìn nàng bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Dường như không hiểu vì sao nàng lại nói ra những lời như vậy.
Đúng lúc ấy.
Bùi Dung Xuyên lại tới.
Thảo nào trưởng tỷ chẳng hề sợ hãi.
Hóa ra nàng đã hẹn hắn từ trước.
Vừa nhìn thấy dấu tay đỏ trên mặt nàng.
Bùi Dung Xuyên liền nổi giận quát lớn:
“Thanh Oánh quả nhiên không nói sai. Có nữ nhi ruột rồi, nàng ấy liền trở thành người có cũng được mà không có cũng chẳng sao.”
“Các người đối xử với nàng như vậy, còn lương tâm hay không?”
Cũng không biết trưởng tỷ đã nói gì sau lưng.
Mới khiến Bùi Dung Xuyên hiểu lầm đến mức này.
Trưởng tỷ kéo tay áo hắn, vừa khóc vừa nói:
“Dung Xuyên, đừng nói như vậy. Dù thế nào đi nữa, họ vẫn là người đã nuôi lớn ta. Là chỗ dựa cả đời của ta.”
Mẫu thân nghe những lời ấy.
Ngã ngồi xuống ghế.
Rất lâu sau vẫn không nói gì.
Ngay cả đệ đệ cũng không thể tin nổi mà nhìn trưởng tỷ.
Ta thì chẳng thấy bất ngờ.
Người vì lợi ích của bản thân mà quay đầu đ.â.m người thân một nhát.
Loại chuyện ấy ta đã thấy quá nhiều rồi.
Bùi Dung Xuyên đau lòng nhìn nàng:
“Thanh Oánh, ta đã quyết tâm cưới nàng từ lâu. Hôm nay tới đây chính là để báo cho nàng một tin vui.”
“Mẫu thân ta đã chọn xong ngày thành thân.”
“Chúng ta cuối cùng cũng có thể ở bên nhau mãi mãi.”
Trưởng tỷ ôm mặt khóc nức nở:
“Dung Xuyên... giờ ta chỉ còn mình chàng thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thật đúng là tình sâu nghĩa nặng.
Ta chân thành nói:
“Thế t.ử, dù sao trưởng tỷ cũng là ân nhân cứu mạng của huynh.”
“Sau này hai người nhất định phải hạnh phúc nhé!”
Nghe tới bốn chữ “ân nhân cứu mạng”.
Ánh mắt Bùi Dung Xuyên càng thêm kiên định.
Hắn căm phẫn nói:
“Đương nhiên.”
“Ta nợ nàng ấy một mạng. Cả đời này nhất định sẽ trân trọng nàng ấy.”
“Ta hiểu Thanh Oánh. Nàng ấy vốn không tranh không đoạt, hiền lương đức hạnh, cho nên mới bị các người bắt nạt đến mức này.”
“Từ nay về sau, ta chính là chỗ dựa của nàng ấy.”
Mà trưởng tỷ.
Đối với những lời vu khống người nhà ta ấy.
Lại không hề biện giải lấy một câu.
Mẫu thân lau sạch nước mắt trên mặt.
Bình tĩnh nói:
“Đã như vậy, Thanh Oánh.”
“Sau này ta sẽ gạch tên con khỏi gia phả họ Trần, đồng thời thông báo cho toàn bộ kinh thành biết con không phải đích nữ Trần gia.”
“Con đã lựa chọn vì một nam nhân mà từ bỏ tất cả thân nhân.”
“Vậy con đường sau này, hãy tự mình đi tiếp.”
Trưởng tỷ không hề có ý hối hận.
Ngược lại còn quỳ xuống:
“Xin di mẫu nể mặt mẫu thân ruột của con... tiễn con xuất giá.”
Một tiếng “di mẫu” ấy.
Đã cắt đứt hoàn toàn hơn10 tình mẫu t.ử.
……..
Trưởng tỷ tự nhốt mình trong viện.
Một lòng chờ ngày xuất giá.
Đêm ấy.
Ta cùng mẫu thân ngồi trên mái nhà ngắm sao.
Bà buồn bã nói:
“Năm đó Thanh Oánh muốn theo ta về kinh nên nói dối rằng phụ thân nó ngược đãi nó.”
“Thật ra ta biết những vết thương kia đều do chính nó tự làm.”
“Khi ấy ta nghĩ đứa trẻ này chỉ không muốn sống trong một gia đình bình thường, có chút tâm cơ cũng không sao.”
“Không ngờ nhiều năm trôi qua, nó vẫn vì lợi ích của bản thân mà bất chấp tất cả.”
Ta ôm lấy vai mẫu thân:
“Đường là do chính mình chọn.”
“Nếu Bùi Dung Xuyên thật sự đủ kiên định với tỷ ấy, cần gì phải dựa vào cái gọi là ân cứu mạng mới dám cầu thân?”
“Nói cho cùng, hắn chỉ là một kẻ không có trách nhiệm, cũng không có dũng khí. Một người thiếu đảm đương, một người tâm cơ quá nặng. Ở cùng nhau chưa chắc đã sống tốt.”
Mẫu thân liếc nhìn ta:
“Con nói như thể biết chuyện gì đó vậy.”
Ta mỉm cười:
“Bởi vì người cứu Bùi Dung Xuyên thật ra là con.”
Mẫu thân không hề kinh ngạc.
Rùa
Chỉ khẽ thở dài:
“Quả nhiên là vậy.”
Khi còn ở ổ sa phỉ.
Ta trúng độc, chỉ nhìn được những bóng dáng mờ mịt.
Nhưng thính giác lại đặc biệt nhạy bén.
Cho nên khi nghe trưởng tỷ nói chuyện.
Ta lập tức nhận ra giọng của nàng.
Nàng chính là cô nương núp trong góc tối năm ấy, người đã lén khóc hai tiếng.
Ngày đó chúng ta có thể thoát khỏi ổ sa phỉ.
Nàng quả thực cũng góp không ít công sức.
Ít nhất, chính nàng đã dùng mỹ sắc mê hoặc đám sa phỉ, khiến chúng lơ là cảnh giác.