Nghĩ đến đây, ta bảo: "Mẹ, con định đi đòi nợ Khang Vương. Nếu hắn nguyện ý cưới thì con gả."
Mẹ lại gạt đi: "Định Bắc Hầu phủ mới là mối nhân duyên tốt nhất. Nhà họ đơn giản, Hầu phu nhân tính tình lại hiền hòa, bảo đảm không khắt khe với con. Định Bắc Hầu lại xuất thân võ tướng, quy củ ít, hợp với tính cách của con nhất. Thế nên ngày mai mẹ nhất định phải tác hợp cho con và Thế t.ử, tranh thủ gả con qua đó."
Ta nhớ lại vẻ mặt u sầu của trưởng tỷ, bèn khẽ nói: "Nhưng trưởng tỷ thật lòng muốn gả cho Thế t.ử."
Mẹ thở dài một tiếng: "Nếu bắt buộc phải để một đứa chịu thiệt thòi thì cũng chỉ đành để trưởng tỷ con chịu thôi, dẫu sao con mới là khúc ruột mẹ sinh ra."
Ta đang cùng mẹ trò chuyện thì thính giác động đậy, lập tức đưa mắt nhìn ra phía cửa phòng.
Một lát sau đệ đệ xách hộp thức ăn bước vào, ngơ ngác hỏi: "Trưởng tỷ rõ ràng đi trước con một bước mà, tỷ ấy đâu rồi?"
Ta và mẹ lập tức hiểu ra, vừa rồi trưởng tỷ chắc chắn đứng ngoài nghe trộm được hết cuộc đối thoại của hai mẹ con rồi.
Trong lòng ta thầm tính toán.
Ngày mai ở tiệc thưởng hoa, ta sẽ ba mặt một lời nói rõ ràng trước mặt Thế t.ử và trưởng tỷ. Ta tuyệt đối không làm kẻ ác độc, nhẫn tâm c.h.ặ.t đứt nhân duyên của họ.
04
Lần đầu tiên trong đời được tham gia một buổi tiệc thưởng hoa của giới quý tộc, ta chỉ thấy hoa cả mắt.
Đúng là hoa đoàn cẩm túc, người đẹp cảnh cũng đẹp.
Cái phong thủy kinh thành này nuôi người tốt thật đấy, nam thanh nữ tú ai nấy đều vô cùng linh tú.
Ông trời ơi, mười mấy năm qua ta sống cái kiếp gì thế này không biết!
Đệ đệ huých nhẹ vào tay ta nhắc nhở: "Bớt cái ánh mắt háo sắc bám lấy người ta lại đi!"
Nói rồi, nó nhét vào tay ta một cây quạt xếp, thì thầm: "Nếu thèm nhìn quá thì lấy quạt che chắn bớt lại."
Mẹ bảo tiệc thưởng hoa thực chất là một buổi xem mắt trá hình. Cứ mỗi độ xuân hạ, tiệc tùng liên miên chính là dịp để các nam thanh nữ tú tha hồ gặp mặt.
Đệ đệ ta nhìn về phía tòa lầu các đằng xa.
Nó tò mò bảo: "Mấy năm trước mấy buổi tiệc tùng thế này Khang Vương điện hạ chẳng bao giờ thèm ló mặt tới. Chẳng rõ hôm nay ngọn gió nào thổi hắn đến đây nữa."
Nhìn đống bánh trái điểm tâm bày biện trên bàn, ta bắt đầu rục rịch thèm thuồng.
Đệ đệ thấy thế bèn lấy một miếng đưa cho ta, không quên nhắc nhở: "Ăn uống nhã nhặn chút là được."
Thế là ta dùng phong thái nhã nhặn nhất để càn quét sạch sành sanh đống điểm tâm trên bàn, đệ đệ vội vàng sai hạ nhân bưng lên một bàn mới.
Nó thì thầm vào tai ta: "Tỷ ăn uống lộ liễu quá rồi đấy! Phải kín kẽ chút chứ, bàn này nhấm một miếng, bàn kia tỉa hai miếng, người ta mới không để ý."
Ta đã hiểu.
Thế là ta lân la qua từng bàn, mỗi bàn nốc cạn một hũ rượu trái cây, uống đến cuối tiệc thì bắt đầu ngà ngà say.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đệ đệ nhìn hai gò má ửng hồng của ta, bất lực bảo: "Nhị tỷ, mau ra bờ hồ hóng gió cho tỉnh rượu đi. Mẹ đang đi tìm Định Bắc Hầu phu nhân rồi, lát nữa kiểu gì cũng gọi tỷ qua đấy."
Nó sợ người ngoài nhìn thấy bộ dạng thất thố của ta, bèn dắt ta đến một góc đình vắng vẻ không bóng người.
Ta nằm vật xuống bụi hoa, lấy cái khăn tay che lên mặt rồi bắt đầu đ.á.n.h giấc nồng. Đang thiu thiu ngủ thì tai ta bỗng nghe thấy một giọng nói đầy phẫn nộ.
"Ta và nàng ta vốn có hôn ước từ thuở nhỏ nhưng ta đã chờ đợi nàng ta bao năm qua, như vậy đã là nhân chí nghĩa tận rồi."
"A Loan, nàng đừng khóc, bất luận cha mẹ ta có toan tính thế nào, ta thề c.h.ế.t cũng không cưới nàng ta."
Ta hé mắt nhìn qua khe khăn, thấy trưởng tỷ đang đứng cùng một vị quý công t.ử dung mạo thanh tú.
Chính là vị vị hôn phu chưa từng gặp mặt của ta, Định Bắc Hầu Thế t.ử Bùi Dung Xuyên.
Ta cứ thấy tên Bùi Dung Xuyên này trông quen mắt thế nào ấy, rất giống vị công t.ử ta từng cứu mạng năm xưa. Khi đó cả hai đều trúng phải loại độc làm tê liệt ngũ quan, mắt mũi tai đều không dùng được.
Nếu không thì chỉ cần dựa vào dung mạo và giọng nói là đã nhận ra nhau từ sớm rồi.
Trưởng tỷ khẽ lau giọt lệ, tủi thân bảo: "Thế t.ử thừa biết thân thế của ta rồi đấy, gia tộc định đoạt thế nào ta chỉ biết phục tùng. Muội muội từ nhỏ đã chịu bao uất ức ở Mạc Bắc, nhường lại mối hôn sự này cho muội ấy cũng là bổn phận của ta."
Ta nghe mà thấy cái giọng điệu này nó cứ sai sai thế nào ấy.
Cái gì mà chỉ biết phục tùng? Rõ ràng cha mẹ đã giao ước với trưởng tỷ từ trước, chỉ là để ta và Thế t.ử gặp mặt xem thế nào.
Nếu cả hai đều không vừa mắt nhau thì hủy bỏ hôn ước.
Bùi Dung Xuyên tức tối bảo: "Nàng ta chịu uất ức thì phải lấy chuyện chung thân đại sự của nàng ra để bù đắp sao? Năm xưa nếu không nhờ nàng liều mạng cứu ta ra khỏi sào huyệt thổ phỉ, ta sớm đã xanh cỏ rồi, cứ để nàng ta gả cho cái bài vị của ta đi."
Trưởng tỷ nghe xong lại càng khóc nức nở hơn.
Bùi Dung Xuyên vội dỗ dành: "Haizz, trách ta lại khơi lại chuyện cũ."
Trưởng tỷ lắc đầu khuyên nhủ: "Ta không hối hận vì đã cứu Thế t.ử, chỉ là nếu người ngoài biết được ta từng rơi vào tay đám thổ phỉ, e là sẽ có những lời ra tiếng vào bôi nhọ thanh danh của ta."
Họ thì thầm thêm vài câu, thấy hạ nhân đến gọi bèn cùng nhau rời đi.
Một lát sau đệ đệ cũng tìm thấy tôi, ta bèn lững thững đi theo nó.
Bước tới Vinh An Đường, vừa đến cửa đã nghe thấy tiếng mẹ ta đang cười nói hỉ hả với Định Bắc Hầu phu nhân.
Hầu phu nhân cảm thán: "Hồi còn ở Mạc Bắc, Dung Xuyên cứ thích quấn quýt chơi đùa với Tinh Chiếu, ngày nào cũng gặng hỏi ta chừng nào hai đứa mới được dọn về ở chung một nhà. Ta bảo nó đợi lớn lên thành thân đã. Dung Xuyên từ đó ngày đêm mong ngóng mình mau trưởng thành. Nếu không vì tạo hóa trêu ngươi thì chúng nó sớm đã là một đôi phu thê ân ái rồi."
Mẹ ta thở dài: "Ai bảo không phải chứ."
Bùi Dung Xuyên sa sầm mặt mày bước vào, gắt gỏng: "Mẹ cứ lôi mấy cái chuyện cũ rích từ đời nào ra nói mãi thế. Nghe đồn Trần Tinh Chiếu vì tên sư huynh của nàng ta mới chịu về kinh, hai người họ thanh mai trúc mã, ngày đêm kề cận, chẳng rõ bên trong có bao nhiêu chuyện mờ ám nữa."
Mẹ ta lập tức phóng ánh mắt sắc lẹm về phía trưởng tỷ.
Chuyện bí mật này chẳng phải do trưởng tỷ tuồn ra ngoài thì còn ai?