Thiên Kim Thật Là Nữ Tử Giang Hồ

Chương 5



Hầu phu nhân đang vui vẻ bỗng chốc sượng sùng mặt mày. Trưởng tỷ gồng mình lên, trừng mắt nhìn lại mẹ ta.

 

Chứng kiến cảnh tượng này, ta thầm nghĩ hà tất phải làm rùm beng lên như vậy. Ta căn bản không hề oán trách trưởng tỷ.

 

Đối với trưởng tỷ mà nói, nàng ta chỉ đang muốn nắm giữ hạnh phúc của riêng mình. Chỉ là một tên nam nhân thôi mà, có phải thanh bảo đao hiếm có gì đâu mà phải tranh giành đấu đá.

 

Đệ đệ thấy ta lặng thinh bèn vỗ nhẹ vào vai ta.

 

Nó thì thầm: "Nhị tỷ, trưởng tỷ ngày thường không phải loại người thích đ.â.m bị thóc chọc bị gạo thế này đâu, chắc là tỷ ấy đang lo được lo mất thôi."

 

Rơi vào hoàn cảnh của nàng ta thì ai chẳng lo được lo mất. Bởi trước khi ta trở về, trưởng tỷ vốn được vạn người sủng ái.

 

Nàng ta đã sớm coi mình là đích nữ ruột của cha mẹ rồi. Nay ta đột ngột trở về, nàng ta cần thời gian để thích nghi.

 

Ta lắc đầu ra hiệu cho đệ đệ biết ta sẽ không gây hấn với trưởng tỷ.

 

Bôn ba chốn giang hồ bao năm qua, ta đã chứng kiến đủ trò nhân tình thế thái, sớm đã qua cái tuổi hơi tí là nổi m.á.u xung thiên rồi.

 

Bởi nếu ta nổi m.á.u xung thiên thì chỉ có nước tuốt đao, không c.h.ế.t cũng bị thương.

 

Ta hiên ngang bước vào phòng, hành lễ thỉnh an Hầu phu nhân.

 

Bà vừa nhìn thấy ta là vành mắt đỏ hoe, lập tức tháo chiếc vòng tay quý giá nhét vào tay ta, cảm thán: "Chao ôi, đúng là Tinh Chiếu rồi, chính là Tinh Chiếu bằng xương bằng thịt đây rồi. Đôi mắt đen láy lấp lánh này, lúc cười lên trông vừa đáng yêu vừa xinh đẹp. Mười hai năm rồi, nhìn kỹ vẫn ra dáng dấp hoạt bát năm xưa của con bé."

 

Ta cười híp mí bảo: "Năm xưa lưu lạc bên ngoài, con toàn mơ thấy có một vị phu nhân nhân từ dung mạo mỹ miều hay hái hạnh cho con ăn. Sau này hỏi mẹ mới biết hồi ở Mạc Bắc phu nhân có trồng một cây hạnh lớn. Hôm nay được diện kiến phu nhân, trong lòng con thấy thân thương vô cùng, lại thèm ăn hạnh của người rồi."

 

Hầu phu nhân rơi lệ lã chã, ôm chầm lấy ta vào lòng mà nựng nịu: "Cái con bé này, từ nhỏ đã là đứa hiếu động không chịu ngồi yên một chỗ. Suốt ngày bám đuôi bá phụ con chạy tới quân doanh chơi đùa, cưỡi ngựa b.ắ.n tên cái gì cũng đòi thử một phen. Chơi mệt quá về nhà là lại sà vào lòng ta đòi ngủ cùng. Cứ hễ qua nhà ta là ngày đêm chăm chăm nhìn lên cây hạnh, đêm ngủ vẫn còn nói mớ: ‘Bá mẫu ơi, canh chừng cây hạnh vàng của con nhé, đừng để lũ chim sẻ mổ mất.’"

 

Ta nghe mà nước mắt cũng chực trào ra.

 

Chuyện cũ như một giấc mơ, đều đã mờ nhạt cả rồi nhưng ta có thể mường tượng được bản thân thuở nhỏ đã được yêu thương đến nhường nào.

 

Hầu phu nhân gọi Bùi Dung Xuyên qua.

 

Bùi Dung Xuyên đờ đẫn nhìn ta một hồi, không kìm được thốt lên: "Cô và trưởng tỷ cô trông giống nhau thật đấy."

 

Trưởng tỷ mím c.h.ặ.t môi, cúi đầu sờ sờ miếng ngọc bội bên hông.

 

Chính là vật định tình Bùi Dung Xuyên trao cho nàng ta.

 

Giữa lúc mọi người đang ôn lại chuyện cũ thì Khang Vương đột ngột ngự giá tới.

 

Hắn vừa bước vào là cả gian sảnh đường như bừng sáng lên ba phần.

 

Ta chưa từng thấy nam t.ử nào toát ra khí chất thanh thoát như tiên nhân hạ phàm đến thế, vận một bộ thanh y, khoác trường bào màu tuyết trắng.

 

Chưa nói đã nở nụ cười ôn hòa, chẳng khác nào một ngọn gió mát lành gột rửa mọi bụi bặm trần thế.

 

Ta nhìn kỹ lại, cũng thấy hắn quen mắt vô cùng.

 

Ta không kìm được buột miệng: "Bùi Thế t.ử trông cũng có vài phần giống Khang Vương điện hạ nhỉ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mẹ ta nhất thời khẩn trương, sợ ta ăn nói thất thố làm phật lòng bề trên.

 

Khang Vương lại ôn tồn giải thích: "Ta và Dung Xuyên là biểu huynh đệ, di mẫu và mẫu hậu của ta vốn là tỷ muội sinh đôi."

 

Ta để ý thấy bên hông Khang Vương có treo một miếng ngọc bội, giống hệt miếng ngọc tín vật ta làm rơi năm xưa.

 

Ta ngập ngừng hỏi: "Điện hạ nửa năm trước có từng đến Mạc Bắc không? Miếng ngọc bội của người có từng trao cho ai chưa?"

 

Khang Vương còn chưa kịp mở miệng, Bùi Dung Xuyên đã kinh ngạc cắt ngang: "Trần Tinh Chiếu, cô nửa năm trước cũng ở Mạc Bắc sao? Cô cũng từng nhận được miếng ngọc bội giống thế này à?"

 

Ngay lúc này, đệ đệ ta bỗng hốt hoảng la lên.

 

"Trưởng tỷ, tỷ làm sao vậy?"

 

Thân hình Trưởng tỷ lảo đảo, suýt chút nữa là ngất lịm đi.

 

Bùi Dung Xuyên vội vã đỡ lấy nàng.

 

Trưởng tỷ mặt cắt không còn giọt m.á.u, yếu ớt bảo: "Ta không sao, chỉ là vết thương năm xưa lúc cứu Thế t.ử ở Mạc Bắc vẫn chưa bình phục hoàn toàn."

 

Bùi Dung Xuyên chẳng màng quản chuyện gì khác nữa, vội vã bế nàng đi nghỉ ngơi.

 

Khang Vương lúc này mới đưa mắt nhìn ta, ôn tồn bảo: "Nửa năm trước ta đúng là có đến Mạc Bắc, không chỉ vậy, ta còn từng diện kiến cô nương. Khi đó cô nương đang ở trong biệt viện của ta dưỡng thương, lúc gặp ác mộng còn cào rách cả tay ta nữa kìa."

 

Nói rồi, hắn vén tay áo lên, lộ ra một vết sẹo mờ nơi cổ tay.

 

Thế là tất cả manh mối đều trùng khớp hoàn toàn!

 

Ta chính là ân nhân cứu mạng của Khang Vương!

 

Hắn đã chính miệng hứa hẹn ơn cứu mạng nguyện lấy thân báo đáp rồi.

 

Ta bèn quăng mồi nhử: "Khang Vương điện hạ, ta đã đến tuổi cập kê rồi, cha mẹ đang ráo riết kén rể cho ta đấy."

 

Khang Vương vô cùng hiểu chuyện, lập tức quay sang hành lễ với mẹ ta rồi cung kính bảo: "Trần phu nhân, nửa năm trước Vân Dực có duyên hội ngộ với Trần cô nương ở Mạc Bắc. Sau khi hồi kinh, mỗi lần nhớ lại chuyện cũ là lại trằn trọc thâu đêm, lúc này mới thấu chữ tương tư khắc cốt ghi tâm. Phu nhân đang kén rể cho Trần cô nương, chẳng rõ hiền điệt đây có lọt được vào mắt xanh của người không."

 

Trời đất ơi, nghe cái giọng điệu rót mật vào tai này xem, ăn nói khéo léo quá mức quy định rồi đấy.

 

Ta lại lén liếc nhìn Khang Vương một cái.

 

Vị phu quân tương lai này của ta không chỉ biết nói lời hay ý đẹp mà dung mạo cũng thuộc hàng cực phẩm nữa chứ.

 

Chẳng rõ mấy chỗ khác có "đẹp" như vậy không nữa, hề hề.

 

05

 

Ta không ngờ Khang Vương lại là người giữ chữ tín đến thế.

 

Hôm đó khi hắn ngỏ lời muốn cưới ta, mẹ ta còn chưa dám gật đầu chấp thuận ngay, chỉ bảo phải về bàn bạc lại với cha ta một phen.

 

Ai dè hắn trực tiếp hỏi thẳng: "Phu nhân là đang e ngại thân thể của ta yếu ớt, sợ ta đoản mệnh c.h.ế.t sớm sao? "

 

Mẹ ta mặt mày sượng sùng, vội bảo không dám.