Khang Vương dõng dạc tuyên bố: "Những năm qua thân thể của ta đã khỏe mạnh lên nhiều, phu nhân cứ việc mời đại phu danh tiếng nhất đến bắt mạch chẩn trị. Trước khi thành hôn, ta nguyện lập giấy cam kết, lập lời thề suốt đời tuyệt đối không nạp thiếp. Nếu ta phụ tấm chân tình của nhị cô nương, nguyện chịu thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t, c.h.ế.t không toàn thây. Sau khi thành hôn, toàn bộ tư khố của Vương phủ sẽ giao hết cho nhị tiểu thư quản lý. Ta còn có thể xin mẫu hậu ban xuống một đạo ý chỉ, nếu sau này nhị tiểu thư thấy không hợp duyên với ta thì có thể tự do rời đi, tuyệt đối không ai được phép can thiệp."
Những lời này nói ra vô cùng chân thành, thiết tha. Đến mức mẹ ta cũng phải xúc động nghẹn ngào.
Ta đắc ý nghĩ thầm, Khang Vương có dâng lên bao nhiêu sính lễ hậu hĩnh thì cũng là điều hợp tình hợp lý.
Bởi năm xưa để cõng cái tên phế vật trói gà không c.h.ặ.t này thoát khỏi trùng vây, lưng ta đã phải hứng trọn một đao chí mạng.
Ta nhanh nhảu tuyên bố: "Mẹ, không cần bàn bạc gì với cha nữa đâu, mối hôn sự này con duyệt rồi! "
Mẹ bất lực lườm ta một cái.
Thấy ta háo hức đến thế, bà đành bảo: "Con cùng điện hạ ra vườn ngắm hoa đi, đừng ở đây làm gì cho ngột ngạt."
Khang Vương bước bên cạnh ta, hai người cùng nhau tiến ra vườn. Ta không ngờ hắn đi đến đâu cũng là tâm điểm chú ý đến thế.
Khi cùng nhau bước vào ngự uyển, khu vườn đang náo nhiệt bỗng chốc im phăng phắc. Mọi ánh mắt đều đồng loạt đổ dồn về phía hai chúng ta.
Ta không nhịn được khẽ cúi đầu nhìn xuống mặt hồ, xem y phục trên người có chỗ nào hớ hênh không.
Khang Vương ghé sát tai ta thì thầm: "Nhị tiểu thư chớ bận tâm, bao năm qua ta chưa từng đi cùng bất kỳ nữ t.ử nào, thế nên họ mới tò mò nhìn nàng như vậy thôi."
Nghe thế, ta lập tức ưỡn n.g.ự.c thẳng lưng, đứng hiên ngang.
Nhìn đi, cứ việc nhìn cho kỹ vào.
Không sai, chính là bổn cô nương chuẩn bị gả cho vị đại mỹ nam này đây.
Thấy đám người kia cứ đưa mắt dò xét hết lượt, ta dứt khoát xoay một vòng tại chỗ cho họ ngắm nghía cho đã mắt.
Chợt nghe có tiếng ai đó bật cười khúc khích.
"Vị Trần nhị cô nương này đúng là thú vị hết chỗ nói."
Một đại mỹ nhân dung mạo minh diễm, khí chất kiêu kỳ tiến về phía này, khẽ cúi người hành lễ với Khang Vương.
Nàng mỉm cười hỏi: "Tiểu thúc, sao người lại đi cùng Trần nhị cô nương thế kia? "
Ta nhận ra nàng ta rồi, trước khi đi đệ đệ đã rỉ tai kể cho ta nghe. Đây chính là vị công chúa duy nhất do Hoàng hậu sinh ra, Nguyên Gia công chúa.
Khang Vương liếc nhìn ta một cái, có vẻ như đang ngập ngừng chẳng biết nên mở lời thế nào.
Ta khẽ gật đầu ra hiệu.
Gương mặt Khang Vương lập tức giãn ra, nở nụ cười thanh nhã như gió xuân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn ung dung tuyên bố: "Trần nhị cô nương chính là vị hôn thê của ta, hai chúng ta đi cùng nhau thì có gì mà phải kinh ngạc."
Nguyên Gia công chúa thất thanh kinh hãi: "Trời đất ơi! Vị hôn thê! Con không nghe nhầm đấy chứ? Con cứ ngỡ tiểu thúc định lên núi xuất gia làm đạo sĩ luôn rồi chứ. Người mà cũng chịu thành hôn sao? Lại còn là thành hôn với Trần nhị cô nương nữa chứ? Đúng là mặt trời mọc đằng tây rồi."
Nàng ta soi xét ta một lượt rồi bảo: "Trần nhị cô nương trông thế kia, căn bản chẳng giống loại nữ t.ử thích một tên bệnh tật như tiểu thúc đâu."
Ta nghe xong bèn bật cười hỏi lại: "Vậy sao? Công chúa nghĩ ta sẽ thích kiểu nam t.ử như thế nào?"
Nguyên Gia công chúa ra vẻ uyên bác phân tích: "Cô ấy à, là một người vô cùng thú vị. Vừa rồi ta chính mắt nhìn thấy cô càn quét sạch một bàn điểm tâm, phong thái lại bất ti bất dịch, chứng tỏ cô là kẻ chẳng màng đến lời ra tiếng vào của người đời."
"Cô rảo bước đi đứng hiên ngang, nhưng bộ d.a.o trên đầu lại chỉ khẽ lay động, tà váy cũng không hề xốc xếch. Thân thủ bộ pháp này ta từng được diện kiến trên người vị thống lĩnh võ quan bên cạnh mẫu hậu là Tần cô cô, nhưng Tần cô cô vốn là đại nội cao thủ. Chứng tỏ võ nghệ của cô chắc chắn thuộc hàng siêu quần xuất chúng."
"Cô vừa bước vào vườn, ngoài mặt trông có vẻ hiếu kỳ với mọi thứ, nhưng sâu trong đáy mắt lại lặng im không chút gợn sóng. Chứng tỏ cô ngoài mặt trông hoạt bát, minh mị thế thôi, chứ thực chất lại lạnh lùng vô cảm."
"Nhưng tại sao... một cô nương tuổi xuân mơn mởn như cô, lại sở hữu một trái tim băng giá, chẳng màng đến phồn hoa trần thế như vậy chứ?"
Nguyên Gia nói đến đây khẽ c.ắ.n môi, lộ rõ vẻ ngập ngừng rồi im bặt, không dám nói tiếp nữa.
Ta mỉm cười tiếp lời nàng: "Bởi vì ta đã nếm trải quá nhiều khổ cực, chứng kiến quá nhiều thói đời. Mấy thứ gấm vóc lụa là phồn hoa tầm thường này sớm đã chẳng thể làm lay động trái tim ta được nữa, đúng không?"
Nụ cười trên môi Nguyên Gia công chúa tắt ngấm.
Nàng bỗng chốc lộ rõ vẻ luống cuống, bối rối: "Tiểu thúc... con không có ý soi mói Trần nhị cô nương... à không, tẩu tẩu, xin hai người tha mạng cho con đi. Tiểu thúc mà nổi trận lôi đình là con gánh không nổi đâu."
Ta quay đầu sang nhìn Khang Vương.
Chẳng thấy hắn có biểu cảm gì khác lạ, vẫn cứ ôn hòa như gió xuân như cũ.
Khang Vương ôn tồn bảo: "Nguyên Gia, con chẳng qua chỉ mới theo Thái phó học lỏm được vài ba thuật coi tướng mạo, vậy mà đã dám mang ra đây múa rìu qua mắt thợ, tùy tiện phán xét người khác. Con có từng nghĩ xem người ta có nguyện ý để con phán xét hay chưa."
Nguyên Gia công chúa lén liếc nhìn ta, ánh mắt lộ vẻ cầu xin tha thứ.
Ta mỉm cười, tiện tay ngắt một đóa thược d.ư.ợ.c đang nở rộ cài lên mái tóc nàng.
Ta ngắm nghía một hồi rồi tán thưởng: "Công chúa có một câu nói sai rồi, ta ấy à, không phải là người không biết lay động trước cái đẹp đâu."
"Diện kiến một đại mỹ nhân quốc sắc thiên hương như công chúa đây, trái tim ta cũng phải lỗi nhịp đấy chứ. Cả khu vườn xuân sắc, gấm vóc phồn hoa này cũng chẳng bằng một phần dung nhan của công chúa. Thế nên, trái tim này của ta cũng đâu có băng giá đến thế."
Gương mặt Nguyên Gia công chúa bỗng chốc đỏ ửng lên như gạch nung, nàng vội vã co giò bỏ chạy mất dép.
Ta và Khang Vương tiếp tục rảo bước, tiến về phía một góc đình vắng vẻ hơn. Chợt nghe Khang Vương khẽ cất tiếng hỏi: "Còn ta thì sao?"
Ta ngơ ngác ngước đầu nhìn hắn: "Hả, ngài cái gì cơ?"
Khang Vương đưa tay lên, nhẹ nhàng gạt cánh hoa vương trên tóc mai của ta xuống, thì thầm: "Người đời đều bảo dung mạo này của ta là hiếm có trên đời. Trần nhị cô nương, nàng đã từng vì ta mà lỗi nhịp bao giờ chưa?"
Hắn hỏi câu này mà hai gò má khẽ ửng hồng.