Thiên Kim Thật Là Nữ Tử Giang Hồ

Chương 7



Ta chịu không nổi cái sự mê hoặc này, đ.á.n.h bạo đưa tay ra tóm c.h.ặ.t lấy tay hắn.

 

Khang Vương không hề né tránh, ngược lại còn chủ động né sát vào người ta thêm một chút.

 

Hắn khẽ hỏi: "Suốt dọc đường đi, nhị cô nương cứ dán mắt vào môi của ta mãi, chẳng rõ trong lòng đang toan tính điều gì?"

 

Ta buột miệng đáp luôn: "Đương nhiên là muốn hôn rồi!"

 

Khang Vương lập tức ngồi phịch xuống một tảng đá lớn, ngửa đầu nhìn ta, ánh mắt long lanh nói: "Bốn bề vắng lặng không bóng người, nhị cô nương cứ việc tùy ý."

 

06

 

Trên đường quay trở về phủ, ta ngồi thẫn thờ trong xe ngựa.

 

Đệ đệ tò mò gặng hỏi: "Nhị tỷ, tỷ vừa bị ngã sấp mặt ở đâu à, môi sưng vù cả lên kìa."

 

Nó vừa dứt lời, mẹ ta bỗng sặc trà, ho sù sụ.

 

Đệ đệ vội vàng rót trà cho mẹ. Đến cả trưởng tỷ ngồi bên cạnh cũng mặt đỏ tía tai, cúi gằm mặt xuống.

 

Duy chỉ có ta là mỉm cười hiên ngang, vững như bàn thạch.

 

Tâm trạng lúc này đúng là vui như nở hoa!

 

Khi đó ta nâng lấy gương mặt Khang Vương, vốn chỉ định như chuồn chuồn đạp nước một cái thôi, kẻo lại mang tiếng ức h.i.ế.p nam t.ử nhà người ta.

 

Ai dè vừa áp môi vào, cảm nhận được bờ môi hắn mát rượi, dễ chịu vô cùng, thế là tay chân bủn rủn chẳng muốn buông ra nữa.

 

Đến lúc ta lưu luyến chuẩn bị buông hắn ra. Hắn lại tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay ta, không chịu buông.

 

Khang Vương giọng khàn khàn bảo: "Nhị cô nương, sao ta thấy hôn đâu phải như thế này nhỉ?" 

 

Hắn càng nói mặt càng đỏ mặt tía tai: "Nhị cô nương chớ hiểu lầm, ta chưa có kinh nghiệm chuyện này bao giờ, chỉ là nghe người ngoài kể lại thôi."

 

Hắn chưa có kinh nghiệm? Bổn cô nương đây cũng đã biết mùi đời là gì đâu?

 

Nhưng dẫu sao ta cũng là kẻ có kiến thức uyên bác, chưa ăn thịt heo thì cũng thấy heo chạy rồi chứ?

 

Lăn lộn chốn giang hồ bao năm qua, ba trò lăng nhăng tam giáo cửu lưu gì ta mà chưa từng được diện kiến.

 

Sư huynh ta ngày trước cũng từng có vài ba mối tình qua đường.

 

Huynh ấy còn khuyên nhủ ta: "Tiểu Ngũ à, sống trên đời phải biết kịp thời hành lạc."

 

Ta cũng muốn hành lạc lắm chứ, nhưng các người có biết đám nam nhân thối lăn lộn chốn giang hồ kia là cái loại gì không?

 

Kẻ thì nửa tháng không thèm tắm rửa, kẻ thì chẳng bao giờ biết súc miệng hay rửa chân là gì.

 

Nhiều lúc trong người bứt rứt, ta chỉ biết lao bạt mạng xuống hồ bơi lội cho hạ hỏa.

 

Sư huynh bèn trêu chọc: "Tiểu Ngũ nhà chúng ta lớn đầu rồi, cũng đến lúc cần một tên nam nhân sưởi ấm chăn đệm rồi đấy, ngặt nỗi tiêu chuẩn của ngươi cao quá."

 

Cái câu nói kia quả thực không sai chút nào.

 

Số phận sẽ liên tục dùng những món hàng lỗi để khiêu khích bạn, chỉ cần bạn kiên định khước từ, số phận tất sẽ dâng lên món quà mà bạn thật lòng yêu thích nhất.

 

Nghĩ lại mấy tên thiếu trang chủ hay kiếm hiệp năm xưa. Mới chỉ dắt tay một cái, ôm vai một tẹo là ta đã nổi hết cả da gà, chẳng thể nào hạ môi xuống nổi.

 

Thấy Khang Vương thuần tình đến nhường này, ta thì thầm vào tai hắn: "Vậy... vậy ta có thể tiến sâu thêm một chút được không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Khang Vương khẽ rủ hàng mi, thốt ra năm chữ: "Xin nàng cứ thoải mái."

 

Thoải mái hả? Bổn cô nương đây sẽ cho ngươi thoải mái tột đỉnh luôn!

 

Khang Vương làm ta mê mẩn đến thần hồn điên đảo, bị ta đè xuống bụi hoa, y phục trên người đã bị lột sạch mất một nửa.

 

Ta áp mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, thở hổn hển: "Không ổn rồi không ổn rồi, mẹ mà biết chuyện này kiểu gì cũng đ.á.n.h gãy chân ta mất."

 

Bàn tay Khang Vương đỡ lấy eo ta, trên môi trên cổ hắn chằng chiu những dấu do ta gặm nhấm mà ra.

 

Hắn chật vật bảo: "Nhị cô nương, ta xin lỗi... ta đã đường đột rồi."

 

Ta lén liếc mắt nhìn xuống phía dưới y phục của hắn một cái.

 

Chợt nhớ tới lời sư huynh từng dặn dò kỹ lưỡng: "Tiểu Ngũ à, ngươi lớn đầu rồi, mấy chuyện này chỉ có sư huynh mới dạy được cho ngươi thôi. Đám nam nhân ấy à, đa phần là lũ chỉ có mã ngoài thôi. Sau này kén rể phải mở to mắt ra mà kiểm tra hàng cho thật kỹ vào, chớ có thẹn thùng làm gì."

 

Ta c.ắ.n răng, đ.á.n.h bạo hỏi Khang Vương: "Ta... ta có thể sờ thử một cái được không?"

 

Khang Vương trông có vẻ thẹn thùng đến mức sắp ngất xỉu tới nơi, giọng hắn run bần bật: "Được... được chứ."

 

Ta lập tức động thủ luôn!

 

Chao ôi... thật là… Ánh mắt ta bỗng chốc đờ đẫn, trống rỗng.

 

Ta "vèo" một cái bật dậy, cố gắng đè nén ngọn lửa d.ụ.c vọng đang cuộn trào trong người xuống. Khang Vương lẳng lặng vận lại y phục cho chỉnh tề, rồi đứng cạnh ta.

 

Hai chúng ta nhìn nhau một cái, đều đỏ mặt tía tai, lặng im không nói một lời rồi bước ra ngoài.

 

Trước lúc chia ly, Khang Vương khẽ ghé tai hỏi ta một câu: "Nhị cô nương thấy có mãn nguyện không?"

 

Ta làm bộ rụt rè đáp: "Mau ch.óng định ngày lành tháng tốt đi. Với lại, sau này cứ gọi ta là Tiểu Ngũ là được rồi."

 

Khang Vương khẽ mỉm cười: "Được, Tiểu Ngũ, nếu nàng không chê, cứ gọi ta một tiếng Vân Dực."

 

Chậc, Vân Dực.

 

Cái tên này nghe lọt tai thật đấy.

 

Vừa bước chân về đến nhà, mẹ đã vội vã lôi tuột ta vào nội trạch.

 

Bà săm soi ta một lượt từ trên xuống dưới, rồi rặn ra một câu: "Chưa bị thiệt thòi gì đấy chứ?"

 

Ta lắc đầu lia lịa.

 

Mẹ thở phào nhẹ nhõm, rồi mắng: "Khang Vương vốn là kẻ giữ mình trong sạch, thanh tâm quả d.ụ.c. Năm xưa bị Thái hậu hối thúc chuyện vợ con quá, hắn dứt khoát lên núi tu hành luôn. Ai dè... ai dè lại là một tên mãnh liệt đến thế! Gặm môi con thành ra nông nỗi này!"

 

Ta chột dạ nghĩ thầm, để đỡ bị mẹ thuyết giáo, thôi thì cứ để Tiêu Vân Dực gánh cái nồi đen này vậy.

 

Ta cứ ngỡ Tiêu Vân Dực là thân vương quý tộc, quy củ rườm rà, chuyện định hôn kiểu gì cũng phải tốn không ít thời gian. Ai dè vừa dùng xong bữa tối, người trong cung đã lục tục kéo tới.

 

Mớ phần thưởng do thái giám mang tới chất đống, chật kín cả một khoảng sân lớn. Chỉ riêng việc xướng tên trong lễ đơn thôi mà đã tốn mất cả một canh giờ.

 

Vị thái giám mỉm cười cung kính bảo: "Nô tài xin diện kiến nhị cô nương. Đống đồ này là do Thái hậu nương nương sai nô tài mang tới cho người dùng hàng ngày. Nương nương dặn dò, Khang Vương điện hạ hối thúc gấp quá, nhưng lễ nghi bộ pháp thì không thể sơ sài. Ngày mai người của cung đình sẽ chính thức tới hạ sính."

 

Cha mẹ ta gật đầu lia lịa tán thành.

 

Sau khi tiễn chân thái giám rời đi. Thấy đệ đệ cứ dán mắt vào một cây cung quý giá, ta cầm lên nhét luôn vào tay nó.

 

Nó hớn hở: "Đa tạ nhị tỷ!"