Thiên Kim Vô Dụng Vớ Được Lang Quân Như Ý

Chương 5



Ăn cá là nổi mề đay và tiêu chảy?

Ta chợt nhớ khi còn ở nhà mẹ đẻ, trên bàn ăn không bao giờ được có đậu phộng, vì Phù Dung ăn đậu phộng sẽ nổi mề đay, lúc nặng còn khó thở.

Đại phu nói Phù Dung không được đụng vào đậu phộng, chẳng lẽ Ninh Huyên cũng không thể ăn cá?

Ninh Huyên đột nhiên vùng khỏi vòng tay ta: "Ta biết mà, ngươi cũng giống như bọn họ, cũng cho rằng ta vô lý, cho rằng ta kén ăn không biết điều."

Tiếng kêu the thé kéo ta về thực tại, nhìn Ninh Huyên như con mèo con đang xù lông, lòng ta mềm nhũn. Đứa trẻ này. Ta không để ý đến sự phản kháng của nàng ta, kéo nàng ta về: "Ninh Huyên nhà ta không thể ăn cá, từ nay về sau trong thức ăn của con không được có một chút cá nào, nha hoàn nào không nghe lời, ta sẽ đuổi ra khỏi phủ."

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Động tác giãy giụa của Ninh Huyên ngừng lại: "Ngươi, ngươi có phải vì muốn lấy lòng ta nên mới cố tình chiều ta không? Ta nói cho ngươi biết, người lớn trong phủ đều không thích ta, ngươi lấy lòng ta cũng không thể lấy lòng được tổ mẫu đâu."

Ta vội vàng quay mặt đi, sợ Tiểu Ninh Huyên phát hiện nước mắt trong mắt ta.

Đứa trẻ này, bề ngoài kiêu ngạo bất kham, thực ra con bé có thể cảm nhận được thái độ của người lớn đối với mình. Thậm chí con bé còn nhạy cảm hơn, thông minh hơn ta thuở nhỏ.

Những năm tháng lớn lên như cỏ dại trong Hầu phủ, con bé đã hình thành nhận thức của riêng mình, cho rằng người khác tốt với mình nhất định là có ý đồ, thậm chí là mục đích không trong sáng. Mà mặc dù con bé khao khát được yêu thương thiên vị, nhưng lại nói ra chuyện xấu trước.

Ta gục đầu lên đôi vai non nớt của tiểu cô nương: "Có khi nào, ta chỉ đơn thuần thích con, ta thấy con đặc biệt tốt."

Vì sự tiếp xúc không đúng mực của ta, người Tiểu Ninh Huyên rất cứng nhắc, lời nói cũng cứng ngắc:

"Ngươi nói dối, người lớn trong phủ, còn có khách đến chơi đều thích Đại tỷ tỷ hơn, Đại tỷ tỷ dịu dàng, đoan trang, biết quy củ, bọn họ đều nói ta không có mẹ dạy dỗ, nên..."

Nhìn thấy nước mắt trong mắt Tiểu Ninh Huyên không kìm được, ta bịt miệng con bé lại: "Cái này con không hiểu rồi nhé? Chúng ta gọi là vật họp theo loài, nồi nào úp vung nấy. Nha hoàn bà t.ử có từng nói với con rằng kế mẫu của con kiêu ngạo bất kham, không có chút học thức, chỉ là một kẻ phế vật vô dụng, bảo con tránh xa ta ra không?"

Tiểu Ninh Huyên lộ vẻ mặt như bị vạch trần bí mật nhỏ, ngượng ngùng mở miệng: "Thực ra, ngươi cũng không tệ đến thế."

8

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta bóp má phấn hồng của con bé: "Đúng không, con thấy ta cũng khá tốt đúng không, chúng ta đây là con rùa nhìn hạt đậu xanh, càng nhìn càng vừa mắt, ta cũng thấy con tốt. Đại tỷ tỷ của con có thể có rất nhiều người yêu quý thiên vị, nhưng trong mắt ta, con chính là người tốt nhất, con đ.á.n.h người ta còn thấy con có sức đấy."

Ninh Huyên mắt đọng lệ, lo lắng nhìn ta: "Thật không?"

Ta gật đầu mạnh: "Thật đấy, chúng ta thỏa thuận thêm một điều nữa, con thấy ta thích con nhiều như vậy rồi, con có thể thích ta một chút được không? Ta tai tiếng xấu, mọi người đều không chơi với ta, ta cô đơn lắm."

Ninh Huyên vẻ mặt rất nghiêm túc: "Ngươi đừng sợ, cha ta nhìn thì đáng sợ, nhưng thực ra con người rất tốt, ngươi tốt như vậy, cha ta nhất định sẽ thích ngươi. Đợi cha ta về, ta nhất định sẽ nói tốt cho ngươi."

Ta đưa ngón tay ra: "Ngoéo tay, lúc đó ta trông cậy vào con đấy."

Ninh Huyên không nhịn được cười: "Hóa ra ngươi cũng sợ cha ta không hài lòng về ngươi sao? Ta sợ nhất là cha ta nhíu mày."

Trong lòng ta thầm mắng Cố Uyên Dã, ngày nào cũng không có nhà, về nhà cũng không biết yêu thương con cái cho tốt, xem đã làm con cái ấm ức thế nào.

Nhưng bề ngoài, ta làm vẻ cần được bảo vệ: "Vậy bọn ta đã nói rõ rồi nhé, trước khi cha con về, ta che chở cho con, đợi cha con về, con giúp ta."

Sau khi đạt được thỏa thuận này, Ninh Huyên không còn chống đối vòng tay của ta như lúc đầu nữa, nhưng ta biết, muốn khiến đứa trẻ này tin tưởng ta còn một chặng đường dài phải đi.

Vì vậy sau khi ra khỏi từ đường, ta lập tức không nói không rằng đuổi hết đám nha hoàn bà t.ử mà Ninh Huyên đề cập đến, những kẻ đã ép buộc, quản thúc con bé.

Lúc Nhị đệ muội thỉnh an ở Thọ An đường, cố ý bôi nhọ ta trước mặt mọi người: "Đại tẩu, ta biết người làm kế thất trong lòng không yên. Nhưng nha hoàn bà t.ử bên cạnh Ninh Huyên đều là do sinh mẫu để lại cho nó, ngươi cứ thế đuổi đi hết, không sợ người ta chỉ trích sau lưng sao."

Ninh Huyên nắm tay ta đột nhiên siết c.h.ặ.t, ta vỗ về con bé, rồi đối mặt với Nhị đệ muội, không nhịn được cười khẩy: "Ta là đương gia chủ mẫu của đại phòng, ta thích dùng nha hoàn nào thì dùng nha hoàn đó, ta chưa từng nghe nói có đệ muội nào can thiệp vào việc trong phòng Đại ca, sao vậy? Là bà mẫu không còn nữa sao? Phải để Nhị đệ muội trông chừng viện của bọn ta?"

Sắc mặt Nhị đệ muội khựng lại: "Ta cũng vì danh tiếng của Đại tẩu mà lo lắng thôi."

Ta cũng chẳng thèm ngẩng mí mắt: "Vậy không cần ngươi phải lo lắng đâu, danh tiếng của ta vốn đã xấu rồi, cũng chẳng sợ thêm cái tiếng hà khắc với kế nữ."

Nhị đệ muội mặt đỏ bừng như gan heo, há miệng nhưng không biết phải phản bác ta thế nào.