Thiên Kim Vô Dụng Vớ Được Lang Quân Như Ý

Chương 6



Lão phu nhân mắt bốc lửa, hít sâu một hơi: "Đều lui ra, đều lui ra, ồn ào cái gì? Chê ngày tháng quá yên ổn phải không?"

Ta cười híp mắt hành lễ cáo từ: "Vậy con không ở đây chướng mắt người nữa, mẫu thân, con và Ninh Huyên xin về trước."

Nói xong, ta kéo Ninh Huyên đi luôn.

Dọc đường, tiểu cô nương lén nhìn ta mấy lần, dù cố tình mím môi nhưng vẫn không giấu được nụ cười.

Ta quay đầu nhìn con bé: "Con cười gì?"

Tiểu cô nương ngượng ngùng: "Con đâu có cười?"

Ta bóp mũi con bé: "Nói dối tối ngủ sẽ tè dầm đấy."

Tiểu Ninh Huyên mắt sáng long lanh: "Người, người thật sự không sợ người khác bàn tán sao? Tại sao người có thể tùy tâm sở d.ụ.c như vậy, hơn nữa không có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào?"

Ta nhún vai: "Rận nhiều không sợ ngứa, vì ta vốn dĩ không có thứ đó nên đừng hòng dùng danh tiếng để gông cùm ta."

9

Có lẽ tính cách ngang ngược, không biết điều của ta đã chinh phục được Ninh Huyên. Từ ngày đó trở đi, con bé cứ bám lấy ta.

Sáng sớm ta còn đang ngủ nướng, con bé vẫn nhất định phải đến chào trước khi đi học: "Con đi học đây."

Ta mắt còn chưa mở nổi: "Đi nhanh đi."

Chiều hôm đó, đang khi ta cuộn mình trên giường đọc thoại bản thì con bé chạy vù vào: "Con nói cho người biết này, hôm nay con dùng nghiên mực đập Đại ca ca đấy."

Quyển thoại bản trong tay ta rơi xuống đất, lớp bìa do Tiểu Thúy bọc cũng bong ra.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Nãi ma ma nhặt sách lên, nhìn thấy hình hai nam nhân ôm ấp nhau trên bìa, rồi lại nhìn Ninh Huyên đang tự hào vì đã đập vỡ đầu Hạo Vũ, thở dài sườn sượt.

Tiểu Thúy nhanh tay giật lấy quyển sách từ tay bà ấy, ta lập tức chuyển chủ đề: "Sao hôm nay lại giỏi thế?"

Quả nhiên, nãi ma ma bị đ.á.n.h lạc hướng: "Phu nhân, Tam tiểu thư còn nhỏ, người phải dạy dỗ nghiêm khắc, không thể xúi giục nàng đ.á.n.h người, phải hỏi rõ nguyên nhân rồi dẫn nàng đi xin lỗi mới phải, chúng ta phải lấy đức phục chúng."

Ta ra hiệu im lặng: "Suỵt!"

Sau khi Tiểu Thúy cất sách đi, nàng ấy kéo nãi ma ma xuống bếp làm bánh cho Ninh Huyên, ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Lần sau phải dặn Tiểu Thúy bọc sách kỹ hơn, đừng để rơi ra dễ dàng thế, nếu để nãi ma ma phát hiện thêm lần nữa thì không dễ qua được đâu.

À phải rồi, Ninh Huyên.

Ta xoa xoa đầu con bé đang ngẩng cao: "Kể mẹ nghe nào, đập thế nào? Con chạy ra được kiểu gì? Anh hai có khóc không? Nhị thẩm có đuổi bắt con không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Con bé vẻ mặt đắc ý: "Con tan học thì trốn sau bụi cây, đợi Đại ca ca đi qua liền ném ngay. Lúc a hoàn, bà t.ử kêu khóc ầm ĩ thì con đã lẻn về rồi."

Ừm, trẻ nhỏ dễ dạy.

"Sao lại đ.á.n.h nó? Dùng nghiên mực nào vậy?"

Vẻ mặt đắc ý của tiểu cô nương lập tức xẹp xuống, con bé chu môi: "Gần đây học đường có thêm mấy đứa trẻ đến học, nãi ma ma làm bánh đẹp, mọi người đều thích chơi với con. Vậy mà Đại ca ca lại đi nói với người khác rằng con đ.á.n.h mắng người hầu, tính khí nóng nảy, không cho ai chơi với con."

Đúng là Hạo Vũ có lỗi.

Ta b.úng nhẹ vào môi con bé đang chu ra: "Môi dài cả thước rồi kìa, nó không cho người ta chơi với con nên con đập nó à?"

Ninh Huyên hít sâu một hơi: "Con vốn lười để ý tới hắn ta, hắn ta nói xấu con, người có đầu óc tỉnh táo sẽ chơi với con thôi. Nhưng không biết Đại ca ca nói gì với Nhị thẩm mà hôm nay Tuế An bị đuổi khỏi học đường. Nhà Tuế An nghèo, ra khỏi học đường là không còn cách nào học nữa, người không thấy thôi, lúc đi mắt Tuế An sưng húp lên vì khóc."

Tên Hạo Vũ này, bị đ.á.n.h là đáng.

"Không sao không sao, để lát nữa ta tìm hiểu tình hình, nhất định sẽ mời bạn tốt của con quay lại học."

Ninh Huyên ánh mắt lơ đãng: "Không phải bạn tốt đâu, chỉ là không ngu ngốc đến mức tin lời Đại ca ca thôi."

Ta gật đầu: "Được rồi được rồi, không phải bạn tốt, chỉ là Ninh Huyên nhà ta thấy thuận mắt thôi."

Đang nói chuyện thì Nhị đệ muội ầm ầm xông vào.

"Đồ tiện chủng không có mẹ dạy, đồ phế vật thiếu giáo d.ụ.c, hai mẹ con nhà ngươi cút ra đây cho ta, hôm nay lão nương liều mạng."

Ninh Huyên như con ch.ó con bị cướp đồ ăn, lập tức vào thế phòng thủ.

Đồ Nhị đệ muội chế-t tiệt, ta vất vả mới dỗ dành xong, tai họa nàng ta nuôi nấng bắt nạt Ninh Huyên nhà ta, còn dám xông lên cửa. Ta từ nhỏ đ.á.n.h nhau c.h.ử.i bới chưa thua bao giờ.

10

Ta lạnh lùng sai Tiểu Thúy vừa chạy đến: "Nhị đệ muội bất kính trưởng tẩu, nh.ụ.c m.ạ mệnh phụ triều đình, Tiểu Thúy tát cái miệng của nàng ta cho ta."

Mắt Tiểu Thúy trợn tròn, trong ánh mắt trong trẻo đầy vẻ nghi hoặc. Nhưng đối mặt với tiếng c.h.ử.i không ngớt của Nhị đệ muội, nàng ấy vẫn không nói hai lời, vung tay tát thẳng vào miệng đang mắng c.h.ử.i của Nhị đệ muội.

"Chát" một tiếng, như thời gian ngừng lại. Hạo Vũ không còn ôm đầu khóc lóc nữa.

Nhị đệ muội bị đ.á.n.h đứng ngây tại chỗ. Ninh Huyên nhìn Tiểu Thúy đầy ngưỡng mộ.

Không phải chứ, nếu sớm biết đứa trẻ này ngưỡng mộ hành động tát người như vậy, ta nên tự tay làm mới phải. Thôi, giờ không phải lúc để rối rắm những điều này.

"Nhị đệ muội, không phải ngươi mở miện là quy củ, ngậm niệng là phẩm hạnh sao? Ta hỏi ngươi, bất kính trưởng tẩu là tội gì? Phỉ báng mệnh phụ triều đình là tội gì?"