Thiên La

Chương 247: Thượng Cổ Chiến Trường 19



Nghĩ đến đây, máu nóng trong người Lâm Phong lại sôi sục, ánh mắt rực lửa nhìn nữ tử bên cạnh.

- Ngươi có biết chỗ đó trông như thế nào không?

- Ta chỉ biết nơi đó gọi là Vạn Cốt Sơn, địa bàn của một đám hải sa.

- Đa tạ.

Phong Thanh Thanh dứt lời thì nhìn thấy dâm tặc chạy về phía hai đầu yêu thú, bộ dáng có vẻ rất vội, nàng do dự một lúc rồi lặng lẽ bước đi theo sau hắn.

Lâm Phong chạy gần tới chỗ hai đầu cự thú thì cảm giác được một luồng hàn khí thổi đến làm cho hắn rùng mình.

- Lạnh dữ.

Ánh mắt Lâm Phong đảo qua vài lần, phát hiện hàn khí tỏa ra từ mấy khối lam thạch nằm trước mặt cự giải, cái càng lớn của lão kẹp lấy một khối lam thạch rồi bỏ vào miệng, lúc sau lão phun ra một hơi hàn khí, bộ dáng như mấy tên phê thuốc.

Lâm Phong nhịn không được hỏi.

- Lão gặm nước đá đó hả?

- Tiểu tử ngươi đến rất đúng lúc, còn linh dược không cho bản tọa vài gốc ăn chơi.

- Kháo, lão tưởng linh dược của ta là cải trắng sao?

Hai thanh niên sống dai này há miệng còn to hơn cả sư tử, mỗi lần giao dịch đều đòi thiên cấp linh dược, nếu không phải có Thông Thiên Giới Chỉ thì dù Lâm Phong có bán thân cũng không đủ linh thạch trả cho hai lão.

Cự giải dùng cặp càng to lớn chỉ vào mấy khối lam thạch trước mặt.

- Lấy thứ này đổi được không?

- Lão muốn dùng mấy cục nước đá đổi linh dược của ta? Nhìn mặt ta ngốc lắm hả?

- Đúng là ngốc thật.

Câu này không phải cự giải nói mà là lão đầu nói.

- Tiểu tử ngươi biết mấy khối lam thạch đó là gì không?

- Dù là thứ gì cũng không thể so với linh dược của ta.

- Thứ đó chính là Băng Nguyên Thạch.

- Không phải chỉ là mấy khối Băng Nguyên… cái gì?

Lâm Phong như mèo bị dẫm phải đuôi, trợn mắt há mồm nhìn mấy cục à không đúng, phải gọi là mấy khối Băng Nguyên Thạch đang tỏa ra hàn khí bức người trước mặt.

Băng Nguyên Thạch cũng giống như Hỏa Nguyên Thạch mà Lâm Phong lấy được bên trong hang động của Xích Viêm Xà, không chỉ ẩn chứa một lượng linh khí ngang với cực phẩm linh thạch mà còn có một tia băng nguyên chi khí, giá trị có thể lên đến cả vạn khối thượng phẩm linh thạch.

Cự giải không lấy được linh dược đành phải tiếp tục gặm nước đá, đôi càng lớn gắp một khối băng thạch bỏ vào miệng.

- Dừng càng lại…

Lâm Phong liều mạng phóng tới ôm lấy cái càng to lớn của cự giải, hắn dùng toàn bộ sinh lực kéo khối Băng Nguyên Thạch ra khỏi cặp càng của lão nhưng bất thành.

Cự giải nhìn tên nhân tộc trước mặt cứ bám dính trên càng của lão, giọng nói bực dọc.

- Ngươi đang làm trò gì vậy?

- Ta đổi ý, ta muốn trao đổi.

- Mội khối năm gốc linh dược.

Cự giải vừa nghe Lâm Phong đồng ý liền đưa ra một cái giá trên trời, Lâm Phong lập tức lắc đầu, theo giá thị trường thì một gốc thiên cấp linh dược có thể đổi lấy ít nhất năm khối nguyên thạch.

Lâm Phong chợt nhớ ra một chuyện, thần thức đảo qua Thông Thiên Giới Chỉ, trong tay hắn xuất hiện một chiếc lá của Dạ Nguyên Diệp Xà Thụ.

- Ta muốn dùng thứ này trao đổi với lão.

Cự giải vừa nhìn thấy thứ trong tay Lâm Phong liền hét ầm lên.

- Lão xà, tên nhân tộc này dám dùng hậu duệ của lão giao dịch kìa, có cần ta xử hắn giúp lão không?

Cự xà liếc nhìn hai tên bên cạnh một cái rồi tiếp tục nhắm mắt, Lâm Phong bước tới bên cạnh cự giải, tiếp tục dụ dỗ.

- Ta nói cho lão biết, thứ này so với mấy gốc linh dược của ta mùi vị tốt hơn nhiều.

- Tiểu tử ngươi đừng hòng dụ dỗ bản tọa, thứ trong tay ngươi không phải cũng là linh dược sao?

- Lão đúng là lợi hại, vừa nhìn đã biết hàng.

- Bớt nhảm, muốn giao dịch với bản tọa thì lấy thiên dược ra đây.

Lâm Phong không ngờ lão giải lại khó chơi như vậy nhưng hắn cũng đâu phải dạng vừa.

- Hay là thế này, lão thử dùng thứ này xem có hợp khẩu vị không, nếu không được thì ta sẽ dùng thiên dược trao đổi với lão.

- Nếu tiểu tử ngươi đã thành tâm như vậy thì bản tọa sẽ miễn cưỡng đồng ý.

Cái càng lớn của cự giải kẹp lấy xà diệp trong tay Lâm Phong rồi bỏ vào miệng, đôi mắt to tròn thoáng qua chút kinh ngạc sau đó lập tức trở lại bình thường, tuy biểu cảm của cự giải thay đổi rất nhanh nhưng vẫn không qua được ánh mắt lành nghề của Lâm Phong.

- Lão giải, mùi vị thế nào?

- E hèm… mùi vị không tệ nhưng vẫn thua xa hàng của bản tọa.

- Hài… xem ra ta không có duyên với mấy khối băng thạch của lão rồi.

Lâm Phong thở dài, vẻ mặt thất vọng, hắn chuẩn bị xoay người rời đi thì giọng nói của cự giải truyền đến.

- Tiểu tử ngươi đợi đã.

- Lão còn chuyện gì sao?

- Nể tình tiểu tử ngươi đã giúp bản tọa xử lý đầu chương ngư kia, bản tọa có thể miễn cưỡng trao đổi với ngươi.

- Lão muốn trao đổi thế nào? Nói trước là thứ đó của ta cũng không nhiều đâu.

Cự giải suy nghĩ một lúc rồi trả lời.

- Một khối băng thạch đổi 10 chiếc xà diệp, không thể ít hơn.

- Cái này…

Lâm Phong bày ra bộ mặt khó xử nhưng trong lòng đã vui như hoa nở, Dạ Nguyên Diệp Xà Thụ của hắn chỉ vừa đột phá địa cấp, đừng nói là cự giải muốn đổi 10 lá, dù là 100 lá hay 1000 lá thì hắn cũng không do dự mà đồng ý.

- Thôi được rồi, nể tình lão giúp ta chặn vài đòn của kiếm ngư, lần này để lão chiếm hời vậy.

Giao dịch thành công, Lâm Phong dùng 60 lá Dạ Nguyên Diệp Xà Thụ trao đổi được 6 khối Băng Nguyên Thạch, nếu để đám tu sĩ ngoài kia nhìn thấy nhất định sẽ đố kỵ đến đỏ mắt.

Phong Thanh Thanh đứng gần đó quan sát, trước mặt nàng là một cảnh tượng vô cùng đặc sắc, một nhân một yêu mắt lớn trừng mắt nhỏ, không tên nào chịu nhường tên nào.

- Chẳng lẽ dâm tặc là yêu thú hóa kiếp?

Nàng nghe nói có một số loài yêu thú khi gặp được đại cơ duyên có thể hóa kiếp thành người, bây giờ nghĩ kỹ lại mới nhận ra, dâm tặc và cầm thú chẳng phải cũng như nhau sau.

Sau khi Lâm Phong thu Băng Nguyên Thạch vào giới chỉ, hắn lại bắt đầu tâm sự với cự giải.

- Lão cắn được mấy khối này rồi?

- Không nhớ, thứ này mùi vị không tệ còn có tác dụng giải nhiệt.

- Đậu xanh.

Dùng nguyên thạch để giải nhiệt sớm muộn gì lão cũng bị trời phạt, Lâm Phong nhìn mấy khối Băng Nguyên Thạch trong giới chỉ mà lòng đau như cắt, nếu hắn đến sớm hơn một chút đã kiếm được thêm mấy vạn khối thượng phẩm linh thạch rồi.

- Lão giải, mấy thứ đó của lão lấy được ở đâu vậy?

- Trên một cái băng đảo.

Cự giải vừa gặm xà diệp vừa bổ sung.

- Cách nơi này cũng không xa, với tốc độ của bản tọa thì bơi vài ngày là tới.

- Lão đưa ta tới đó xem thử có được không?

- Ngươi muốn đào băng thạch?

- Đúng vậy.

Lâm Phong lập tức gật đầu, dù sao bây giờ hắn cũng đâu có gì làm không bằng đi đào một ít Băng Nguyên Thạch về tặng cho Hàn Băng, không chừng nàng sẽ cảm động mà lấy thân báo đáp.

- Chuyện này không dễ đâu.

- Có vấn đề gì sao?

- Băng đảo là địa bàn của đám hải cẩu, mấy tên này rất manh động, đụng là đánh.

Lần trước cự giải lợi dụng thời gian đám hải cẩu nghỉ ngơi đã đào một cái thông đạo dài đến mười mấy dặm nối thẳng vào băng đảo, lão bỏ ra cả ngày để đào nhưng kết quả chỉ tìm được gần chục khối Băng Nguyên Thạch.

- Á đù.

Lâm Phong nghe lão nói mà nhói lòng, một ngày đào hang của lão bằng mấy năm luyện đan của hắn, đột nhiên hắn muốn đổi lão sư.

- Cái hang đó của lão còn không?

- Bị bọn hải cẩu đánh sập rồi.

- Không sao, sập cái này thì chúng ta đào cái khác, không thể vì một chút thất bại mà bỏ cuộc, chỉ cần lão kiên trì đào tiếp nhất định sẽ có ngày thành công, ta tin lão.

- Thôi bỏ đi.

Cự giải nói xong thì bò đi, lão vừa nuốt một đám linh dược cần phải tìm một chỗ yên tĩnh để luyện hóa dược lực.