Thiên La

Chương 352: Địa Đạo



Bên trong cung điện tan nát không thua gì bên ngoài, gần như không có chỗ nào còn nguyên, một vài nơi có dấu vết bị đào móc.

- Hình như đã có người tiến vào nơi này.

Sau khi quan sát một lúc, Lâm Phong cảm giác có chút thất vọng, nếu có người đến trước thì bảo vật nơi này có lẽ đã không còn.

- Không hẳn.

Giọng nói của lão đầu đột nhiên truyền đến.

- Nếu nơi này không có bảo vật thì đám người ngoài kia đã sớm rời đi.

- Lão còn sống hả?

- Tiểu tử ngươi có ý gì?

- Không có gì, ta chỉ là đang quan tâm lão thôi.

Đám người Lâm Phong tìm một lúc vẫn không thấy thứ gì đáng giá, xem ra bảo vật bên ngoài đã bị lấy hết, bây giờ chỉ có thể tiến vào sâu bên trong.

Vừa đi được một lúc, Lâm Phong để ý một căn phòng đã bị phá hỏng.

- Nơi này từng được bố trí trận pháp.

Từ vết tích để lại có thể đoán được là một cái Tụ Linh Trận cỡ nhỏ, chuyên dùng để tu luyện, quan trọng là cái trận pháp này chỉ vừa bị phá trong thời gian vài ngày gần đây.

Hà Thanh trưởng lão nhíu mày.

- Có thể là do thám người ngoài kia làm.

Ánh mắt Linh Mộng lạnh dần, trong lòng xuất hiện cảm giác không tốt, hi vọng giải dược của sư phụ vẫn chưa bị lấy đi.

Ba người tiếp tục tiến sâu vào cung điện, trên đường đi bọn họ gặp được không ít cấm chế đã bị phá giải, một số đạt đến thiên cấp.

Lâm Phong nhìn mà tiếc hùi hụi, nếu hắn đến sớm thêm một chút không chừng đã kiếm được vài kiện thiên cấp bảo vật.

Đúng lúc này, giọng nói của lão đầu lại truyền đến.

- Tiểu tử, đi bên phải.

- Lão phát hiện được thứ gì hả?

- Đến đó rồi biết.

Dựa vào cách bố trí bên trong cung điện, lão đầu đoán nơi đây có thể ẩn chứa một cái mê trận, nếu là thời điểm cung điện vẫn còn hoàn chỉnh thì ngay cả vương giả cũng bị vây khốn.

Lâm Phong đi theo chỉ dẫn của lão đầu, lúc sau hắn tiến vào bên trong một căn phòng, nơi này cũng giống như mấy căn phòng khác, đã sớm bị càn quét.

Ánh mắt Lâm Phong nhìn về phía góc phòng, nơi đó có một cái địa đạo dẫn xuống bên dưới lòng đất.

- Không ngờ còn có địa đạo, có nên tiến vào không?

- Nói nhảm.

Linh Mộng lạnh lùng liếc Lâm Phong một cái, đã đi đến nơi này rồi có thể không tiến vào sao.

Hà Thanh trưởng lão đi đầu, tiếp theo là Linh Mộng, Lâm Phong lủi thủi đi theo phía sau, vừa bước tới cửa động, hắn lén lấy ra một cái ma trận ném vào một góc của căn phòng.

Lối đi bên trong địa đạo không lớn, chỉ đủ chỗ cho vài người đi cùng, không gian u ám, ngoài ra còn có mùi vị làm cho người khác cảm thấy buồn nôn, vô cùng khó ngửi.

Hà Thanh trưởng lão lấy ra một viên Dạ Minh Châu soi đường, cả ba người đi được một lúc thì phát hiện ra một căn phòng, cửa phòng đã sớm bị phá, diện tích căn phòng ngang dọc chỉ vài trượng.

Bên trong căn phòng cực kỳ đơn giản chỉ có một cái quan tài nằm giữa phòng, nắp quan tài đã được mở, bên trong là một bộ hài cốt không còn hoàn chỉnh.

- Lại đến muộn.

Lâm Phong thở dài, nơi này vừa nhìn đã biết là mộ phần, không ngờ cũng đã bị đào ra.

- Đây là bán thi.

- Làm sao lão biết?

- Hài cốt bị thi hóa sẽ không giống bình thường.

Một khi bị thi hóa, xương cốt dần trở nên cứng rắn như binh khí, cảm giác đau đớn cũng không còn, thậm chí một vài vị trí xương cốt sẽ thay đổi để phù hợp với công pháp, cho nên bộ hài cốt trước mặt mới có dáng vẻ không hoàn chỉnh.

Lâm Phong nghe lão đầu nói chợt tỉnh ngộ.

- Ý của lão là tên nằm đây có thể là đệ tử của Thi Tông.

- Nó đó.

Ba người chỉ nhìn qua căn phòng vài lần rồi rời đi, vừa đi được vài bước bọn họ lại gặp được một căn phòng khác, tình trạng bên trong không khác gì căn phòng đầu tiên.

Thời gian trôi qua, đám người Lâm Phong đã gặp được mấy chục căn phòng, có thể nói nơi này là một cái mộ phần vô cùng to lớn, càng tiến sâu vào bên trong thì thông đạo càng mở rộng, ba người đang bước đi thì đột nhiên dừng lại.

Phía trước có một bộ hài cốt nằm giữa đường, chính xác là một bộ bạch cốt đã bị đánh nát, tứ chi vỡ vụn, xung quanh còn có dấu vết chiến đấu.

Hà Thanh trưởng lão nhìn bộ bạch cốt vài lần, vẻ mặt nghi hoặc.

- Người này khi còn sống không chừng là thể tu.

- Ngu dốt.

Giọng nói lão đầu truyền đến, tất nhiên Lâm Phong sẽ không phiên dịch giúp lão, hắn còn yêu đời lắm.

Thi binh được chia làm bốn cấp độ theo thứ tự từ thấp đến cao gồm có đồng thi, ngân thi, kim thi, huyết thi.

Thứ nhất là đồng thi lục cấp tương ứng với thi binh được luyện chế từ thi thể linh giả nhất cấp đến linh giả lục cấp.

Thứ hai là ngân thi, đây là thi binh được luyện chế từ thi thể của vương giả.

Thứ ba là kim thi, thi binh được luyện từ thi thể của tôn giả.

Cuối cùng là thánh thi, thi binh được luyện chế từ thánh cốt.

Bộ hài cốt trước mặt Lâm Phong tỏa ra bạch quang mờ nhạt, đây rõ ràng là ngân thi.

Lâm Phong nhìn bộ hài cốt vài lần, hắn nghe nói tu sĩ một khi tu luyện thể thuật cũng có thể làm cho xương cốt biến hóa, hơn nữa Thi Tông đã tuyệt tích mấy chục vạn năm, Hà Thanh trưởng lão không nhận ra cũng là chuyện bình thường.

Vấn đề là tại sao bộ thi cốt này lại chạy ra đây, xung quanh còn có không ít dấu vết chiến đấu, chẳng lẽ nằm bên trong quan tài lâu quá nên nhàm chán, đột nhiên nghe được có người đánh nhau liền chạy ra xem, kết quả thành ra thế này.

Trong lúc Lâm Phong còn đang suy nghĩ thì Linh Mộng từ bên trong căn phòng bước ra, vẻ mặt lạnh như sương, xem ra yêu nữ không tìm được thứ gì tốt.

Ba người tiếp tục tiến sâu vào thông đạo, mỗi khi đi qua một căn phòng bọn họ đều nhìn thấy một bộ hài cốt cùng với vô số vết tích chiến đấu.

Đúng lúc này, một cổ uy áp khủng bố truyền đến, Lâm Phong có cảm giác như bị thái sơn áp đỉnh, vẻ mặt tái nhợt, hắn vội vận linh lực chống đỡ.

- Hừ.

Hà Thanh trưởng lão giơ tay đánh tan uy áp, giọng nói lạnh lùng.

- Là vị đạo hữu nào đang ẩn nấp, sao không ra đây gặp mặt.

Lúc sau vẫn không có tiếng động nào truyền đến, đám người Lâm Phong cẩn thận bước tiếp, phía trước thông đạo đột nhiên truyền đến ánh sáng mờ ảo, loại ánh sáng này không phải là ánh lửa mà là linh quang từ trên thân tám bộ hoàng kim cự cốt tỏa ra.

- Ôi mẹ ơi…

Lâm Phong trợn mắt há miệng, trước mặt hắn không còn là thông đạo mà là một không gian rộng lớn, nơi đó có tám bộ hoàng kim cự cốt cao đến vài trượng đứng thành một hàng ngang, mỗi bộ kim cốt đều tỏa ra sát khí kinh người, dù là đứng cách vài chục trượng vẫn cảm thấy khó thở.

Ngay cả Hà Thanh trưởng lão cũng không dám manh động, lão có cảm giác chỉ cần bước lên một bước sẽ vạn kiếp bất phục.

Phía sau tám bộ hoàng kim cự cốt là một cái đại môn khép kín, cao khoảng vài trượng, phía trên khắc họa một vài hình thù kỳ lạ.

Lâm Phong đứng từ xa quan sát kim cốt, mỗi tên đều được trang bị áo giáp và binh khí nhưng phần lớn đã bị hư hại.

- Thật là đáng tiếc.

Theo lời của lão đầu thì kim thi ứng với cấp bậc tôn giả, từ đó suy ra bảo vật trên người bọn chúng nhất định là thiên cấp.

- Tiểu tử, mau nhìn bộ hài cốt ngoài cùng.

- Có chuyện gì sao?

Lâm Phong nhìn theo hướng lão đầu nói, hắn phát hiện thanh niên ngoài cùng chỉ mặc áo giáp mà không cầm binh khí.

- Ý của lão là tấn công tên đó trước hả?

- Tiểu tử ngươi còn nhớ thanh binh khí ở buổi đấu giá mấy hôm trước không?

- Hình như vẫn còn chút ấn tượng.