Bên trong Bạch Vân Lâu, Lâm Tử Tinh cùng với huynh đệ Trang gia đang thảo luận về thiên kiêu đại hội thì có tộc nhân tiến vào bẩm báo.
- Thiếu chủ, thiên kiêu Bắc Hoang và Đông Hoang đã đến.
Tử Tinh nhìn ngũ đệ đứng bên cạnh.
- Trung Vân.
- Vâng.
Lâm Trung Vân dẫn theo vài tộc nhân rời đi, Trang Phi Phàm mỉm cười nhìn huynh đệ.
- Lâm huynh, ta nghe nói Lâm tộc trưởng có ý định thu nhận Lâm Phong đúng không?
- Chuyện này chỉ là tin đồn, Trang huynh không cần để ý.
- Không sao, nếu Lâm tộc trưởng thật sự có ý định như vậy thì ta sẽ nhẹ tay với hắn một chút.
- Trang huynh tự tin như vậy sao?
Tuy Lâm Tử Tinh chỉ gặp qua Lâm Phong vài lần nhưng hiểu được con người này không đơn giản như vẻ bề ngoài, nói về luyện đan thì Lâm Phong chưa chắc tiến vào được thập đại thiên kiêu nhưng nói về đan đạo thì tuyệt đối đứng trong ba thứ hạng đầu.
Từ lúc Lâm Phong đánh bại Trang Bất Phàm đến giờ đã qua một đoạn thời gian, làm sao biết được hắn sẽ tiến bộ như thế nào.
Trang Phi Phàm lại có suy nghĩ khác, thiên hạ này đâu chỉ có mình Lâm Phong biết tiến bộ, hắn không tin thiên phú của bản thân lại thua cái tên tiểu tử kia.
Đúng lúc này, cửa phòng mở ra, Lâm Trung Vân từ bên ngoài tiến vào.
- Đại ca, Lâm Phong đến rồi.
Lâm Tử Tinh gật đầu, ánh mắt nhìn Trang Phi Phàm.
- Trang huynh có muốn đi gặp đối thủ một chút không?
- Chỉ là một tên tiểu nhân, không có hứng thú.
Lâm Hi nhìn đại ca rời đi liền cất giọng đuổi theo.
- Muội cũng muốn đi.
Nửa canh giờ trước, Lâm Phong vừa bước ra khỏi nội thành thì nhìn thấy vài chiếc ngân xa đang chờ bên ngoài, mỗi chiếc đều có cắm đại kỳ Lâm gia.
Một thanh niên chạy tới bên cạnh Lâm Phong hành lễ.
- Lâm công tử, mời lên ngân xa.
- Có thể đợi một chút không?
- Vâng.
Lâm Phong nhìn thanh niên lui qua một bên đứng đợi, ánh mắt liếc nhìn xung quanh.
- Chẳng phải tiểu sư tỷ nói sẽ tập hợp ở đây sao?
Sau khi biết được có thể dẫn theo hai người tham gia thiên kiêu đại hội, Lâm Phong lập tức chạy đến Tây Hương Lâu tìm hai vị lão bà.
Trước ánh mắt ngưỡng mộ của hàng ngàn tu sĩ, Lâm Phong bước xuống ngân xa lộng lẫy, tay phải ôm Hàn Băng, tay trái ôm Huân Vũ, nhân sinh đến thế là cùng.
Chỉ là đời không như mơ, Hàn Băng không thích những chỗ náo nhiệt nên để Phi Dao thay nàng tham gia.
Theo như kế hoạch thì Lâm Phong và Phi Dao sẽ tập hợp ở bên ngoài nội thành sau đó cùng đến Tây Hương Lâu đón Huân Vũ.
- Lâm huynh.
Trong lúc Lâm Phong đang chờ đợi chợt có một giọng nói từ phía xa truyền đến, hắn xoay người thì nhìn thấy hai nam một nữ bước tới.
Nữ tử khí chất ung dung, dáng người uyển chuyển, đào hoa ngọc diện xứng danh mỹ nhân, hai tên thanh niên bên cạnh thì bỏ qua.
Trương Thừa Ân dẫn đầu bước tới bên cạnh Lâm Phong.
- Thì ra Lâm huynh ở đây, ta còn tưởng là huynh đã đến Bạch Vân Lâu.
- Trương huynh, Tống đạo hữu.
Lâm Phong nhìn về phía thanh niên còn lại.
- Tại hạ Lâm Phong, không biết vị đạo hữu này xưng hô thế nào?
- Tại hạ Hồ Nhất Trung.
- Thì ra là Hồ huynh, nghe danh đã lâu.
Lúc ở dược viên, Trương Thừa Ân từng nói Đông Hoang có tổng cộng ba người đến tham gia thi đấu, trong số đó Hồ Nhất Trung có thực lực mạnh nhất cũng là đệ nhất thiên tài đan đạo Đông Hoang.
Trương Thừa Ân vỗ vai Lâm Phong.
- Gặp nhau tức là có duyên, hay là chúng ta cùng đi đến Bạch Vân Lâu.
- Đa tạ hảo ý của Trương huynh, tại hạ đã có hẹn với một vị đạo hữu.
- Vậy bọn ta không làm phiền Lâm huynh.
Lâm Phong nhìn đám người Trương Thừa Ân rời đi, ánh mắt liếc nhìn xung quanh, vẫn không thấy hình bóng của tiểu sư tỷ.
- Có khi nào sư tỷ ngủ quên rồi không?
Lâm Phong do dự một lúc rồi bước về phía ngân xa, một thanh niên tài sắc song toàn như hắn đứng bên ngoài nhất định sẽ bị nhiều người để ý, tốt nhất nên tìm một chỗ kín đáo chờ đợi, hắn vừa đi được vài bước thì giọng hét thất thanh của tiểu sư tỷ từ phía sau truyền đến.
- Tiểu Phong tử, chờ ta với…
Lãnh Phi Dao vừa chạy vừa hét, ngọc thủ kéo lấy chiếc váy dài để lộ đôi chân nhỏ nhắn, bộ dáng có chút đáng yêu.
Nàng chạy tới bên cạnh tên sư đệ, ngọc phong lên xuống theo từng nhịp thở, ánh mắt tức giận.
- Có phải đệ muốn bỏ ta ở lại không?
- Không có, đệ chỉ muốn nhìn xem bên trong ngân xa như thế nào.
Lâm Phong nhìn bộ dáng của tiểu sư tỷ, cuối cùng đã hiểu vì sao hắn phải đứng chờ dài cổ.
Hôm nay Phi Dao mặc một chiếc váy rất dài, mỗi bước đi đều phải tính toán cẩn thận nếu không sẽ dẫm lên y phục, gương mặt xinh xắn được trang điểm tỉ mỉ nên mất một chút thời gian, dù nàng đã rất nỗ lực nhưng vẫn đến muộn.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt nghi ngờ của tiểu sư tỷ, hắn vội kéo nàng lên ngân xa.
- Mau đi thôi nếu không thức ăn sẽ bị người khác ăn hết.
- Lần này bỏ qua cho đệ.
Bên trong ngân xa khá rộng, đủ chỗ cho hơn mười người, ở giữa có một chiếc bàn nhỏ, bên trên để đầy linh quả và linh tửu.
- Lâm gia đúng là chịu chơi.
Vừa rồi Lâm Phong đã nhìn thấy vài chiếc ngân xa đợi trước nội thành, nếu mỗi chiếc đều có linh quả và linh tửu thì số linh thạch bỏ ra cũng không ít đâu.
Trong lúc Lâm Phong đang suy tính Lâm gia đã bỏ ra bao nhiêu linh thạch thì Phi Dao đã bắt đầu càn quét đám linh quả trước mặt.
Vì để tranh thủ thời gian đến kịp thiên kiêu đại hội mà tới giờ Phi Dao vẫn chưa có gì bỏ bụng, vậy mà tên sư đệ này còn muốn bỏ rơi nàng, đúng lúc có thể dùng linh quả để lấp đầy tâm tình không tốt.
Nửa giờ trôi qua, ngân xa dừng trước Bạch Vân Lâu, từng thân ảnh lần lượt xuất hiện, đám đông quần chúng vừa nhìn thấy người đến lại được một phen bàn luận.
- Ôn thần Lâm Phong đến rồi.
- Thật sao, không ngờ hắn thật sự dám đến.
- Xem ra sắp có kịch hay để hóng.
- Đáng tiếc là không ai bán vé.
Lâm Phong nghe đám người xung quanh liên tục bàn tán, vẻ mặt như thường, hắn đã sớm không để những lời nói thế tục ảnh hưởng đến đạo tâm.
Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh lại có chút hồi hộp, đối diện với ánh mắt của hàng ngàn tu sĩ không phải ai cũng có thể giữ được bình tĩnh.
Huân Vũ khẽ nắm lấy ngọc thủ của Phi Dao, nhỏ giọng trấn an.
- Không sao, muội không cần để ý đến bọn họ.
Lâm Phong gật đầu phụ họa.
- Sư tỷ yên tâm, đám người đó chỉ đứng bên ngoài, bọn chúng sẽ không vào tranh giành thức ăn với tỷ.
- Có phải đệ muốn bị ăn đòn không?
Phi Dao trừng mắt nhìn tên sư đệ, vừa rồi nàng chỉ ăn nhiều linh quả một chút, có cần phải nói như vậy không.
Lâm Phong và Phi Dao mắt lớn trừng mắt nhỏ, hai bên chuẩn bị khẩu chiến thì có vài người từ bên trong Bạch Vân Lâu bước ra.
Lâm Tử Tinh dẫn đầu xuất hiện, mỉm cười nhìn đối phương.
- Hình như tâm trạng của Lâm huynh không được tốt, là đang trách tại hạ không kịp tiếp đón sao?
- Tử Tinh huynh quá lời.
- Vậy chẳng lẽ linh quả không đủ dùng?
Lâm Hi đứng bên cạnh chợt xen vào, nàng vừa dứt lời liền muốn bước tới ngân xa kiểm tra nhưng bị nhị ca ngăn lại.
Ngọc thủ của Phi Dao khẽ kéo y phục sư đệ, linh quả bên trong ngân xa phần lớn đã bị nàng giải quyết nếu để nha đầu họ Lâm kia biết được nhất định sẽ chê cười nàng.