Lâm Phong nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của tiểu sư tỷ, hắn nhịn cười nhìn về phía đám người đối diện.
- Tử Tinh huynh, có thể vào trong rồi nói không?
- Mời vào.
Bên trong Bạch Vân Lâu, không khí náo nhiệt, thanh âm cười nói liên tục vang lên, nhìn qua không khác gì đại tiệc thông thường nhưng thật ra là nơi quần long hội tụ.
Mỗi tên có mặt nơi đây đều là thiên kiêu đương thời, tùy tiện chọn một tên cũng đủ làm cho các thế lực to lớn ngoài kia tranh giành đến sức đầu mẻ trán.
Lâm Phong theo sau Lâm Tử Tinh bước vào, ánh mắt liếc nhìn đám thanh niên thiếu nữ xung quanh, mỗi người mỗi vẻ nhưng đều ẩn hiện khí chất bất phàm.
Sau khi quan sát một lúc Lâm Phong vẫn không thấy được đối tượng cần tìm nhưng lại nhìn thấy vài gương mặt từng gặp, hắn đi tới bên cạnh một bạch y nữ tử, mỉm cười nhìn đối phương.
- Mẫn Quân sư tỷ, đã lâu không gặp.
- Không ngờ lại gặp được Lâm đạo hữu ở đây.
Từ lúc Lâm Phong bước vào thì Mẫn Quân đã nhìn thấy nhưng nàng chỉ gặp hắn vài lần bên trong Thượng Cổ Chiến Trường nên không dám khẳng định có phải là cùng một người hay không.
Hai nữ nhân đi cùng Lâm Phong lại không phải là Hàn Băng, mặc dù hai nữ nhân bên cạnh hắn có một người khá giống với Hàn Băng.
Lâm Phong nhìn ánh mắt Mẫn Quân sư tỷ không ngừng quan sát tiểu sư tỷ, xem ra đã đoán ra được vài phần.
- Mẫn Quân sư tỷ, vị này là Phi Dao sư tỷ, muội muội của Hàn Băng sư tỷ.
- Đúng là rất giống Hàn Băng.
Nếu chỉ nhìn khuôn mặt thì Phi Dao giống với Hàn Băng đến bảy phần nhưng vì tính cách khác nhau nên có rất ít người nhầm lẫn giữa hai nàng.
- Mẫn Quân tỷ tỷ.
Lãnh Phi Dao bước tới hành lễ, bộ dáng thập phần dịu dàng, đôi mắt long lanh tràn đầy ngưỡng mộ nhìn đối phương.
- Tỷ tỷ của muội từng nói, Mẫn Quân tỷ tỷ chính là nữ tử xinh đẹp nhất Huyền Băng Thánh Cung, cuối cùng hôm nay muội cũng được gặp mặt.
- Hàn Băng nói như vậy thật sao?
- Đúng vậy.
Mẫn Quân mỉm cười, tuy nàng biết Hàn Băng sẽ không nói ra những lời này nhưng trong lòng vẫn có cảm giác vui vẻ.
- Hừ, nịnh hót.
Giọng nói khinh thường của một tên nam tử từ bên cạnh truyền đến, từ y phục trên người cho thấy đối phương cũng là đệ tử Huyền Băng Thánh Cung.
Mẫn Quân lạnh lùng liếc nhìn tên nam nhân bên cạnh.
- Tề Quang, ngươi không biết xen vào chuyện người khác là thiếu lễ giáo sao?
- Ta muốn làm gì còn chưa tới lượt ngươi quản.
Tề Quang nghe đối phương nói, mặt không biến sắc, địa vị của hắn và Mẫn Quân ngang nhau, không có gì phải sợ.
Mẫn Quân nắm lấy ngọc thủ của Phi Dao, giọng nói cưng chiều.
- Không cần để ý tên đáng ghét đó, tỷ dẫn muội đi chơi.
- Tốt.
Lâm Phong nhìn tiểu sư tỷ rời đi, trong lòng thầm cầu nguyện cho Mẫn Quân sư tỷ sau đó nhìn lão bà bên cạnh.
- Huân Vũ tỷ tỷ, có muốn ăn chút gì không?
- Cũng được.
Bên trong Bạch Vân Lâu đã chuẩn bị không ít linh quả và linh tửu, những thứ này chỉ là món khai vị nên Lâm Phong chỉ lấy một ít, còn phải để dành sức để chút nữa chiến đấu.
Khi Lâm Phong mang linh quả trở lại bên cạnh Huân Vũ thì bên ngoài Bạch Vân Lâu truyền đến vô số tiếng hò hét, so với lúc hắn xuất hiện còn lớn hơn gấp mấy lần.
Lâm Tử Tinh đích thân dẫn theo tộc nhân tiến ra bên ngoài tiếp đón, đám thiên kiêu tò mò đi theo thì thấy một đoàn người vừa từ ngân xa bước xuống.
Dẫn đầu là một tuyệt thế nữ tử, dáng người uyển chuyển, dung mạo tựa thiên tiên, khí chất xuất thần, áp đảo chúng nhân, nơi nàng đi qua, thiên địa phai sắc, nhật nguyệt vô quang.
Cho dù là thiên chi kiêu tử cũng phải ngẩn người trước vẻ đẹp động lòng của nàng, ngay cả Lâm Phong cũng không ngoại lệ, đến khi giọng nói của lão đầu truyền đến thì hắn mới tỉnh người.
- Mị thuật của nha đầu này không đơn giản, tiểu tử ngươi phải cẩn thận.
- Thật là lợi hại.
Lâm Phong khẽ gật đầu, ánh mắt thận trọng nhìn Lý Nguyệt Thần, đến cả một khí linh kiêu ngạo như lão đầu cũng phải kiêng kỵ chứng tỏ nữ nhân này thật sự rất đáng sợ.
- Lý gia đến rồi.
Giọng nói của ai đó truyền đến làm cho đám thiên kiêu tỉnh mộng, không biết từ lúc nào tộc nhân Lý gia đã bước đến trước đại môn Bạch Vân Lâu.
Đám thiên kiêu tự động tránh ra hai bên nhường đường cho Lý gia tiến vào, sau một lúc tĩnh lặng, không khí trong phòng lại trở nên náo nhiệt.
Lâm Phong đứng một bên quan sát, ánh mắt dừng lại trên người hồng y nữ tử đi bên cạnh Lý Nguyệt Thần.
- Không ngờ nữ nhân đó lại là tộc nhân của Lý gia.
Tuy chỉ gặp nàng hai lần nhưng Lâm Phong có thể khẳng định hồng y nữ tử và nữ tử bên cạnh tên hắc y nhân kia là một, mỹ nhân thế này trên đời không có mấy người.
Lý gia là một trong tam đại thế lực của Đan Thành, hồng y nữ tử lại có lai lịch không đơn giản, lần này phiền phức to rồi.
Trong lúc mọi người cười nói thì một tên tộc nhân chạy đến bên cạnh Lâm Tử Tinh, nhỏ giọng bẩm báo.
- Thiếu chủ, khách nhân đã đến đủ.
- Ta biết rồi.
Lâm Tử Tinh bước tới một cái đài cao đã chuẩn bị sẵn, ánh mắt liếc nhìn mọi người trong phòng.
- Các vị đạo hữu, Tử Tinh có vài lời muốn nói.
Không khí trong phòng thoáng cái đã trở nên im lặng.
- Tử Tinh thay mặt Lâm gia đa tạ các vị đạo hữu đã đến tham gia đại tiệc hôm nay, hy vọng các vị đạo hữu vẫn tiếp tục tin tưởng Đan Thành, mọi người cùng chung tay góp sức để xây dựng đan đạo ngày một tốt hơn…
- Vỗ tay vỗ tay.
- Tại hạ đã chuẩn bị mỹ vị bên trên, mời các vị đạo hữu cùng dời bước.
Lâm Tử Tinh dẫn đầu bước lên tầng trên, tiếp theo là thành viên tam đại gia tộc, cuối cùng là thiên kiêu các vực.
Bên trên tầng lầu, mỹ vị đã được chuẩn bị thành từng bàn, màu sắc hấp dẫn, hương vị lan tỏa, vừa nhìn đã muốn động khẩu.
Lâm Phong và Huân Vũ vừa bước vào phòng liền nghe được giọng nói của tiểu sư tỷ truyền đến.
- Tiểu Phong tử, bên này.
Phi Dao đã sớm tìm được vị trí, bên cạnh nàng là Mẫn Quân sư tỷ và thiên kiêu Bắc Hoang.
Lâm Phong chưa kịp ngồi xuống thì có một mỹ nữ bước tới, giọng nói dịu dàng.
- Như Mộng có thể ngồi cùng các vị đạo hữu được không?
Đôi mắt xinh đẹp của Nam Cung Như Mộng lướt qua một vòng cuối cùng dừng lại trên người một nam tử mặc y phục Huyền Băng Thánh Cung.
- Tiểu nữ nhìn không lầm thì vị này chính là đệ nhất thiên tài đan đạo Bắc Hoang, Nhạc Thanh đạo hữu có đúng không?
Nhạc Thanh vội đứng lên hành lễ, bộ dáng có chút lúng túng.
- Tại hạ Nhạc Thanh, không biết đạo hữu xưng hô thế nào?
- Tiểu nữ Nam Cung Như Mộng.
Như Mộng mỉm cười, đào hoa ngọc diện.
- Không biết Như Mộng có thể ngồi ở đây không?
- Mời đạo hữu ngồi.
Lâm Phong nhìn bộ dáng bối rối của Nhạc Thanh, khóe miệng khẽ nhếch, vừa nhìn đã biết thanh niên này vẫn chưa trải sự đời, tuyệt đối không phải đối thủ của Nam Cung Như Mộng.
Tuy Nhạc Thanh đã đồng ý nhưng Như Mộng vẫn do dự, nàng nhìn qua nam nhân bên cạnh.
- Không biết Lâm đạo hữu có ý kiến gì không?
- Có thể ngồi cùng bàn với Nam Cung đạo hữu là vinh hạnh của tại hạ.
Lâm Phong vừa dứt lời, trong lòng thoáng động, lúc ánh mắt của hắn tiếp xúc với Nam Cung Như Mộng không hiểu sao lại có cảm giác như nhìn thấy Lý Nguyệt Thần.
Không chỉ Lâm Phong mà mấy tên nam nhân cùng bàn cũng bị kinh diễm trước vẻ đẹp của Nam Cung Như Mộng, ngay cả nữ tử cũng không trốn thoát.