Nam Cung Như Mộng nghe Lâm Phong từ chối, vẻ mặt có chút bối rối, thông thường sẽ không ai từ chối yêu cầu của nàng đưa ra.
Nhìn Lâm Phong chuẩn bị xoay người rời đi, Nam Cung Như Mộng vội mở lời.
- Lâm đạo hữu đợi đã.
- Nam Cung đạo hữu còn chuyện gì sao?
- Vài ngày nữa Như Mộng sẽ trở về Nam Hoang, trước khi rời đi tiểu nữ có vài lời muốn nói với đạo hữu.
- Không thành vấn đề.
Lâm Phong hứa hẹn vài lời với Như Mộng xong thì lập tức rời đi, dù đã thông qua được đại trận nhưng trong lòng hắn vẫn có chút không yên, tốt nhất nên mau chóng rời khỏi nơi này.
Bên ngoài đại môn nội thành có một đám người tụ tập, phần lớn những người này chỉ muốn đến xem náo nhiệt, vì bọn họ biết hôm nay là ngày Thiên Hỏa Sơn đóng lại.
Trong số đó có một vài nữ tử, từ đầu đến cuối ánh mắt của các nàng chưa từng rời khỏi nội môn.
- Sao lại lâu như vậy?
Lãnh Phi Dao đợi cả canh giờ mà vẫn chưa có người bước ra khỏi nội thành, vẻ mặt ẩn hiện lo lắng.
- Hay là để muội vào bên trong xem tình hình thế nào rồi.
Không chỉ Phi Dao mà những người còn lại đều có chung tâm trạng, chỉ là bọn họ che giấu tốt hơn mà thôi.
Ánh mắt Linh Mộng nhìn chằm chằm vào nội môn, lòng như lửa đốt, lỡ như tên ngốc kia thất bại thì nàng không biết phải đi đâu để tìm giải dược cho sư phụ.
Vẻ mặt Hàn Băng, Huân Vũ và Thanh Thanh cũng không khác gì Linh Mộng nhưng các nàng không phải lo chuyện thánh dược mà là lo cho Lâm Phong.
Địa Mẫu Thánh Liên là một trong những trấn thành chi bảo của Đan Thành, nếu như chuyện Lâm Phong trộm thánh dược bại lộ thì hắn không chỉ bị Đan Thành nghiêm trị mà danh dự cũng không còn.
Nửa canh giờ trôi qua, thời khắc mọi người chờ đợi cũng đã đến, một đám người từ bên trong nội thành bước ra, dẫn đầu là thành chủ Lâm Cửu Sơn.
- Lão phu còn có chuyện cần giải quyết, cáo từ.
Lâm thành chủ mỉm cười nhìn đám lão đầu bên cạnh sau đó hướng về phía ngân xa của Lâm gia đi tới, các vị gia chủ cũng lần lượt rời đi.
Sau khi đám lão đầu đi được một lúc thì có một thanh niên từ bên trong nội thành bước ra, ánh mắt hắn đảo một vòng xung quanh cuối cùng dừng lại trên người vài nữ tử gần đó.
Vừa rời khỏi đại trận, Lâm Phong lập tức chạy về phía nội môn, đi được một lúc thì gặp phải đám lão đầu, quân tử phải biết kính lão nên hắn không dám vượt mặt, chỉ có thể lủi thủi đi phía sau.
Dù là như vậy thì tốc độ của Lâm Phong vẫn hơn xa đám thiên kiêu còn lại, trở thành người đầu tiên rời khỏi nội thành chỉ sau đám lão đầu.
Chúng nữ nhìn thấy Lâm Phong xuất hiện, vẻ lo lắng trên gương mặt dần tan biến, chỉ có Linh Mộng là ngoại lệ.
Ánh mắt Linh Mộng vẫn không giấu được căng thẳng nhưng so với vừa rồi đã ít hơn vài phần, lúc nhìn thấy tên ngốc này bình an xuất hiện, không hiểu sao lòng nàng lại cảm thấy nhẹ hơn một chút.
Lâm Phong đi tới bên cạnh chúng nữ, hắn thở dài một hơi, vẻ mặt chán nản.
- Trở về rồi nói.
Linh Mộng nhìn bộ dáng của Lâm Phong, ngọc thủ nắm chặt, cơ thể thoáng run rẩy nhưng nàng không nói một lời mà xoay người rời đi.
Hàn Băng đi đến bên cạnh Lâm Phong, ngọc thủ khẽ nắm lấy tay hắn, ánh mắt lạnh lùng ẩn hiện ôn nhu.
- Trở về là tốt rồi.
Huân Vũ nhẹ gật đầu.
- Chàng không cần phải tự trách.
Phong Thanh Thanh chỉ đứng một bên, nàng cũng rất muốn tiến lên an ủi Lâm Phong nhưng vẫn có chút do dự, vì hai bên vẫn chưa xác định rõ quan hệ.
Lãnh Phi Dao nhìn vẻ mặt chán nản của tên sư đệ, trong lòng có một cảm giác rất khó chịu nhưng nàng không biết phải làm sao, nếu muốn trêu chọc hắn thì nàng có rất nhiều cách nhưng muốn an ủi thì nhất thời chưa nghĩ ra.
Nửa canh giờ trôi qua, đám người Lâm Phong đã về đến Tây Hương Lâu, từ khi đến Đan Thành thì bọn họ vẫn ở nơi này, chưa từng thay đổi.
Bên trong một căn phòng sang trọng, vài nữ tử có dung mạo xinh đẹp đứng bên cạnh một tên nam nhân có vẻ ngoài bình thường, không khí u ám.
Linh Mộng nhìn Lâm Phong, ánh mắt phức tạp, vừa tức giận vừa bất lực, nàng rất muốn đánh tên nam nhân này một trận, rõ ràng hắn đã hứa sẽ giúp nàng lấy được thánh dược vậy mà lại không giữ lời.
Trước khi đặt niềm tin vào Lâm Phong, Linh Mộng đã do dự rất lâu, từ sau biến cố năm đó, nàng đã hoàn toàn mất niềm tin vào nam nhân, không ngờ lần này nàng lại tiếp tục phạm sai lầm.
Thiên Hỏa Sơn là cơ hội tốt nhất để lấy được Địa Mẫu Thánh Liên, không có thánh dược thì sinh mệnh của sư phụ nàng luôn trong tình trạng nguy hiểm, lỡ như xảy ra chuyện gì thì cả đời nàng sẽ không thể an lòng.
- Chẳng lẽ ta thật sự là một sát tinh, chỉ mang lại tai họa cho người bên cạnh.
Lần trước là đồng môn, bây giờ là sư phụ, những người xung quanh nàng cứ lần lượt bỏ nàng mà đi.
Lâm Phong vẫn giữ im lặng, ánh mắt nhìn giới chỉ trong tay, trước khi tiến vào Thiên Hỏa Sơn thì hắn đã giao Thông Thiên Giới Chỉ cho Hàn Băng cất giữ.
- Mọi chuyện là như vậy đó, lão thấy sao?
Từ khi lấy lại giới chỉ, Lâm Phong bắt đầu kể lại tất cả mọi chuyện đã xảy ra cho lão đầu nghe, không hiểu sao hắn cứ có cảm giác kế hoạch lần này thành công quá dễ dàng.
- Đúng là hơi kỳ lạ.
- Lạ chỗ nào?
- Lão phu cũng không rõ.
Lão đầu nghe Lâm Phong miêu tả, cho dù lão bác học đa tài cũng chỉ nắm được vài phần, nếu lão có thể tiến vào Thiên Hỏa Sơn không chừng sẽ tìm ra vấn đề.
- Dù sau cũng đã lấy được thánh dược, tiểu tử ngươi nên tranh thủ rời khỏi nơi này, tránh đêm dài lắm mộng.
- Lão nói y như ta nghĩ.
Vì lấy được Địa Mẫu Thánh Liên mà Lâm Phong đã cắn không ít thuốc, lúc này linh lực bên trong cơ thể hắn vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, ngoài ra còn phải xử lý số đan độc còn tồn đọng, có lẽ phải mất vài ba ngày mới có thể rời đi.
Lâm Phong mỉm cười vui vẻ, dù sao đi nữa thì hắn cũng đã hoàn thành nhiệm vụ, chuyến đi lần này xem như không uổng công vô ích.
- Lần này…
Lâm Phong chuẩn bị thông báo tin mừng cho mọi người biết nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt của chúng nữ, ánh mắt khó hiểu, sao người nào cũng có tâm trạng nặng nề thế này, nhất là bộ dáng của yêu nữ, hai mắt ửng đỏ như muốn rơi lệ.
Lâm Phong đi tới bên cạnh Hàn Băng, nhỏ giọng hỏi.
- Có chuyện gì sao?
- Không có gì.
Hàn Băng nhìn vẻ mặt trấn tĩnh của lưu manh, trong lòng còn tưởng hắn cố ý làm như vậy là để che giấu cảm xúc, giúp mọi người lấy lại tinh thần.
- Đợi khi trở về chúng ta sẽ tìm cách khác, thiên hạ rộng lớn không chỉ có một gốc hỏa nguyên thánh dược.
- Tìm thánh dược? Tại sao lại phải đi tìm?
- Còn không phải tại vì đệ không lấy được thánh dược sao.
Lãnh Phi Dao vừa dứt lời liền biết bản thân lỡ lời, nàng vội nói.
- Không lấy được gốc linh dược ở đây thì tất nhiên phải đi nơi khác tìm.
- Mọi người nói thứ này sao?
Lâm Phong lấy ra một cái hộp gỗ, trước ánh mắt tò mò của chúng nữ, nắp hộp dần mở ra, một đạo hỏa quang lóe sáng, nhiệt độ bên trong căn phòng không ngừng tăng lên.
Bên trong hộp gỗ tràn ngập hỏa vụ, nhìn kỹ sẽ thấy ba mảnh tinh thể có hình dáng như cánh của liên hoa, tinh khiết như ngọc.
- Đây là…
Tâm tình Linh Mộng đang chìm trong vực sâu như được hỏa quang chiếu rọi, gương mặt xinh đẹp không giấu được kinh ngạc.