Lúc Lâm Phong kết thúc bế quan, lão đầu phát hiện một đường hoa văn bên trên hạt giống thần bí đã mờ đi, lão đoán thứ này sẽ tiêu hao trong quá trình sử dụng.
Bên trong thư tịch của Lý Quang thánh nhân để lại cũng có ghi chép, muốn làm cho thứ này phát triển thì phải dùng đến Bất Diệt Thạch, muốn khôi phục thì chỉ cần dùng linh khí bình thường là được.
Sau khi tính toán, lão đầu đã đưa ra kết luận, nếu dùng hạt giống thần bí liên tục trong một ngày sẽ cần một ngàn khối trung phẩm linh thạch để khôi phục.
Một khi bước vào vương giả, tu sĩ bế quan liên tục trong một vài tháng là chuyện bình thường, tức là mỗi lần bế quan ít nhất phải tiêu tốn vài vạn khối trung phẩm linh thạch, chưa kể số linh thạch cần dùng cho quá trình tu luyện.
- Hao khủng khiếp.
- Dùng linh thạch đổi lấy thời gian, tiểu tử ngươi hời quá còn gì.
- Ta cũng biết vậy.
Dù biết là như vậy nhưng Lâm Phong vẫn cảm thấy đau lòng, với thiên phú của hắn nếu không có đại cơ duyên trợ giúp thì chắc sẽ không đủ thời gian đột phá tôn giả.
Lâm Phong lấy ra hai viên đan dược cầm trong tay, một viên là Phá Vương Đan hỗ trợ đột phá vương giả, viên còn lại là Bạo Vương Đan chỉ cần nuốt vào sẽ lập tức trở thành vương giả nhưng tu vi của hắn sẽ mãi mãi dừng lại ở cảnh giới này.
Lão đầu từng nói trong vòng mười năm nếu như không thể đột phá được vương giả thì Lâm Phong chỉ có thể dùng Bạo Vương Đan để kéo dài thêm chút thọ nguyên.
Lâm Phong tất nhiên không muốn dùng đến Bạo Vương Đan, hắn muốn trở thành một mãnh nam, không thể suốt ngày cứ nấp sau lưng lão bà, quá nhục nhã.
- Đúng rồi, chút nữa thì quên mất.
Lâm Phong thu lại đan dược, hắn lấy ra hai cái giới chỉ cầm trong tay, một cái là của lão tôn giả, cái còn lại là của tên thiên kiêu Ma Giáo.
Thần thức Lâm Phong đảo qua giới chỉ của lão tôn giả vài lần, vẻ mặt hài lòng.
- Cũng không tệ.
Nếu là lúc trước, khi nhìn thấy những thứ bên trong giới chỉ Lâm Phong sẽ lập tức cười như lên cơn nhưng thế sự vô thường, hắn bây giờ đâu còn là hắn của ngày hôm qua, đã sớm trở thành một nam nhân trưởng thành và trầm ổn, có được vài phần phong thái của lão đầu.
Bên trong giới chỉ của lão tôn giả có một núi lớn linh thạch trung phẩm, số lượng ước tính vài ngàn vạn, thượng phẩm có hơn chục vạn, thiên cấp linh dược vài gốc, trong đó có một gốc ám nguyên dược gọi là Hắc Ngọc Linh Hoa, đáng tiếc là tất cả đều không còn sinh mệnh.
Thiên cấp đan dược có năm bình, trong đó có một bình dùng để trị thương, hai bình dùng để tu luyện, một bình Bạo Linh Đan và một bình Ứng Linh Đan.
- Ứng Linh Đan, không ngờ lại gặp được thứ này.
Trong số thiên địa kỳ dược có một loại gọi là Ứng Linh Thụ, ba ngàn năm kết quả một lần, Ứng Linh Quả chính là chủ dược dùng để luyện chế Ứng Linh Đan.
Công dụng chủ yếu của Ứng Linh Đan là cường hóa khả năng cảm ứng linh khí của tu sĩ từ đó mở rộng linh vực, mỗi viên Ứng Linh Đan đều có giá trị liên thành, là bảo vật chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu.
Lâm Phong cẩn thận kiểm tra bình ngọc, phát hiện bên trong chỉ có đúng một viên Ứng Linh Đan, vẻ mặt thoáng qua chút thất vọng.
Với tu vi của Lâm Phong thì còn lâu mới có thể sử dụng Ứng Linh Đan, nếu có thêm vài viên đan dược nữa thì hắn có thể mang đi tặng cho lão bà nhưng chỉ có một viên thì khó xử rồi.
- Tạm thời để tiểu tử ngươi ở chỗ của ta vậy.
Lâm Phong suy nghĩ một lúc, hắn quyết định giữ lại Ứng Linh Đan, đợi tìm được thêm vài viên nữa sẽ chia đều cho lão bà, tránh để bên trọng bên khinh.
Sau khi thu lấy Ứng Linh Đan, Lâm Phong cầm lấy Bạo Linh Đan quan sát, thứ này hắn đã từng nhìn thấy lão tôn giả sử dụng trong ảo cảnh, uy lực không thua kém mấy đầu yêu thú lúc thiêu đốt huyết mạch, có thể sử dụng trong lúc nguy cấp.
Tiếp theo là một thanh hắc côn, đây chính là binh khí của lão tôn giả, theo lão đầu phán đoán thì thứ này là một thanh thiên cấp trung phẩm binh khí.
Lâm Phong chỉ nhìn vài lần rồi ném qua một bên, tiếp theo là một số bảo vật có giá trị, nổi bật là một quyển công pháp thiên cấp trung phẩm Phục Ma Côn nhưng không mấy thích hợp với hắn.
- Cái này hình như là đan thư.
Bên trong một chiếc rương lớn, Lâm Phong tìm được vài quyển thư tịch có ghi chép về rất nhiều loại linh dược, một ít trong số đó gần như đã tuyệt tích, có thể thấy thứ này có niên đại khá lâu.
Ngoài linh dược thì còn có cả đan thuật và bút ký, Lâm Phong đọc sơ qua một lần, hắn chắc chắn đây là bút ký của một vị thiên cấp đan sư.
- Chắc là lão tôn giả này đã tìm được động phủ của một vị đan sư nào đó, nhân phẩm cũng không tệ.
Sau khi lấy hết số thư tịch, Lâm Phong phát hiện bên dưới đáy rương còn có một cái đan đỉnh đã bị tổn hại, dựa vào hoa văn và chất liệu, lão đầu đoán cái đỉnh này là một kiện thiên cấp trung phẩm bảo vật, đáng tiếc là không còn dùng được.
- Lão nhìn kỹ lại xem cái đan đỉnh này còn phục chế được không?
- E là không thể.
Muốn phục chế một món bảo vật không phải là chuyện dễ, cấp độ bảo vật càng cao thì càng khó phục chế, đan đỉnh đã tồn tại hàng vạn năm, vật liệu và phương pháp luyện chế có lẽ đã sớm tuyệt tích, trừ khi có thể tìm thấy phần đã bị tổn hại của đan đỉnh thì mai ra còn có chút cơ hội.
Lâm Phong luyến tiếc nhìn cái đan đỉnh trong tay một lúc rồi ném qua một bên, hơn chục vạn thượng phẩm linh thạch cứ thế bay qua đời hắn, nhưng nỗi sầu chưa tồn tại được bao lâu thì đã bị vật phẩm bên trong chiếc rương tiếp theo cắt đôi.
Bên trong chiếc rương kế tiếp có chứa gần ngàn khối linh thạch tinh khiết, mỗi khối đều tỏa ra linh khí nồng đậm hoàn toàn không thua kém nguyên thạch.
- Cực phẩm linh thạch, thơm rồi.
Sau khi thu số cực phẩm linh thạch vào giới chỉ, Lâm Phong tiếp tục kiểm tra vật phẩm, lần này có thể nói là bội thu, ngoại trừ số bảo vật đã kể thì hắn còn thu được không ít thứ tốt, nổi bật trong số đó là một bộ thiên cấp hạ phẩm bảo giáp, bảy khối Ám Nguyên Thạch.
Cuối cùng là một cái hộp ngọc, bên trong là một mảnh Dưỡng Hồn Ngọc có khắc long văn, đây chính là nguyên nhân mà Lâm Phong bị lão tôn giả truy đuổi.
- Lão cứ yên tâm mà an nghĩ, cái bảo tàng này giao cho ta là được rồi.
Sau khi càn quét xong giới chỉ của lão tôn giả, Lâm Phong tiếp tục kiểm tra giới chỉ của Ung Ngạn, thần thức hắn vừa đảo qua liền dừng lại chỗ một chiếc kim quan.
- Tên này chuẩn bị sẵn quan tài luôn sao?
- Ngu ngốc, đó là kim quan của Thi Tông.
- Cái gì, là cái thượng cổ Thi Tông mà lão từng nói đến đó hả?
- Nó đó.
Bên trong mỗi cái kim quan thông thường sẽ có một bộ kim thi, theo như lời lão đầu nói thì kim thi chính là được luyện chế từ thi thể của tôn giả.
Lâm Phong mở kim quan ra xem, bên trong đúng là có một bộ hoàng kim cốt cùng với một thanh đại đao, nhìn qua thì bộ hài cốt này vẫn còn rất ngon lành.
- Lão đầu, có phải lão nhìn nhầm rồi không.
Bộ hài cốt bên trong kim quan vô cùng hoàn chỉnh, khí tức tôn giả vẫn còn ẩn hiện, hoàn toàn không giống với hài cốt của thượng cổ tu sĩ.
Lão đầu im lặng một lúc, giọng nói nặng nề vang lên.
- Thiên hạ lại sắp hỗn loạn rồi.
Theo lão đầu phán đoán thì bộ thi cốt này chỉ vừa được luyện chế cách đây không lâu, nhiều nhất là vài chục năm, chắc chắn không phải là thượng cổ Thi Tông luyện chế, như vậy chỉ có thể là hậu duệ của bọn chúng.
Mỗi lần Thi Tông xuất thế, thiên hạ lại trải qua một trận gió tanh mưa máu, sinh linh đồ thán, vạn vật lầm than.
- Chỉ sợ trận đại kiếp lần này còn ác liệt hơn so với lần trước.
- Chẳng lẽ…
Lâm Phong nhíu mày, bộ thi cốt này nằm bên trong giới chỉ của một tên thiên kiêu Ma Giáo, trong lòng hắn chợt xuất hiện một suy nghĩ đáng sợ.
Lâm Phong vội lắc đầu, cố tìm một lý do thuyết phục bản thân.
- Có khi nào cái tên này chỉ là vô tình nhặt được thi cốt không?
Lâm Phong nhớ rất rõ lúc Ung Ngạn chiến đấu với lão tôn giả không hề dùng đến hoàng kim cốt, nếu bộ thi cốt này thật sự là của tên đó thì sao lại không dùng đến.
- Lão thấy ta nói có lý không?
- Có thể là tên đó không kịp dùng hoặc là không thể dùng.