Thiên La

Chương 447: Thi Tông



Nguyên nhân thứ nhất là lão tôn giả ra tay quá nhanh làm cho Ung Ngạn không kịp phản ứng, nguyên nhân thứ hai là hắn tạm thời vẫn không được phép sử dụng thi cốt, có thể là để che giấu mối liên hệ giữa Ma Giáo và Thi Tông.

- Mau tìm xem còn thứ gì không?

Lâm Phong bắt đầu tìm kiếm, lúc sau hắn lại tìm thấy được vài tờ địa đồ, bên trên có đánh dấu một vài nơi.

- Nơi này hình như là Quỷ Cốc.

Phần lớn địa đồ đều là của Tây Hoang, một ít thuộc về Loạn Vực Chi Địa và Bắc Hoang, Lâm Phong nhìn vào một nơi được tô đỏ, đó chính là Quỷ Cốc mà hắn từng tiến vào.

Ngoại trừ Quỷ Cốc thì vẫn còn một vài nơi được tô đỏ, những nơi đó có thể cũng là tàn tích của Thi Tông.

Lão đầu thở dài.

- Đáng lẽ ra lão phu phải đoán ra chuyện này từ sớm.

Trong trận Thánh Ma đại chiến ở Nam Hoang, Cửu Huyền Thánh Mẫu trúng phải Thi Độc, nếu lúc đó lão đầu tìm hiểu kỹ hơn có lẽ sẽ phát hiện độc dược chỉ vừa được luyện chế chưa lâu.

Có thể luyện chế Thi Độc cho dù không phải Thi Tông thì cũng là truyền nhân của bọn chúng.

- Lão đầu, bây giờ phải làm sao đây, hay là ta mang chuyện này công bố ra bên ngoài để mọi người cùng biết.

- Rồi sau nữa?

- Lúc đó tu sĩ trong thiên hạ sẽ cùng hợp lực tiêu diệt Ma Giáo và Thi Tông.

- Như vậy thì có khác gì lúc trước đâu.

Ma Giáo đã tồn tại vài ngàn năm, nếu dễ bị tiêu diệt như vậy thì đã sớm bị Thánh Cung quét sạch, bây giờ lại có thêm truyền nhân của Thi Tông trợ giúp chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh, đã khó càng thêm khó.

Chưa kể đến Thi Tông đã tuyệt tích hàng chục vạn năm, thiên hạ không còn ai nhớ đến sự tàn bạo của bọn chúng, Lâm Phong chỉ dựa vào một bộ kim cốt cùng với vài tờ địa đồ thì có thể nói lên được điều gì.

- Lão nói không sai.

Nhưng là một phần tử của đại lục, Lâm Phong tự nghĩ phải có trách nhiệm ngăn cả sự phát triển của Thi Tông, không thể để cho bọn chúng ngốc đầu trở lại.

- Chẳng lẽ chuyện này cứ bỏ qua như vậy sao?

- Tiểu tử ngươi không cần lo, thiên hạ này rộng lớn như vậy chẳng lẽ thiếu một tên linh giả như ngươi thì không thể tồn tại được sao?

Dù Lâm Phong có mang mọi chuyện nói ra thì chắc gì đã có người tin, một tên đan sư có tu vi linh giả lục cấp tiêu diệt một tên thiên kiêu Ma Giáo có tu vi vương giả hậu kỳ, ngoài ra còn biết phá giải mấy cái thiên cấp đại trận có thể vây khốn cả tôn giả.

Đừng nói là người ngoài, cho dù là đồng môn của Lâm Phong cũng chưa chắc đã tin lời hắn nói, trừ khi Lâm Phong chịu giao ra lão đầu, nếu không thì ít nhất phải dùng Diệt Thần Tiễn và Thông Thiên Lệnh để chứng minh.

Lâm Phong tất nhiên sẽ không để người ngoài biết về sự tồn tại của lão đầu và Diệt Thần Tiễn, chỉ cần một trong hai thứ này bại lộ đều có thể dẫn đến tai họa ngập đầu cho hắn.

Chuyện của Ma Giáo tạm thời để qua một bên, Lâm Phong tiếp tục kiểm tra giới chỉ, ngoại trừ những thứ liên quan đến Thi Tông thì số bảo vật thu được cũng không kém lão tôn giả bao nhiêu, thậm chí cực phẩm linh thạch còn nhiều hơn trăm khối.

Thiên dược có tới bảy gốc, thiên cấp đan dược có bốn bình, thiên cấp binh khí có hai kiện, thiên cấp pháp chỉ có ba tờ cùng với rất nhiều vật phẩm có giá trị, phải nói là thu hoạch phong phú ngoài mong đợi.

- Cái tên này giàu thật, xem ra địa vị của hắn không đơn giản.

- Cho nên tiểu tử ngươi càng không thể tiết lộ chuyện Thi Tông ra bên ngoài.

Ung Ngạn vì truy đuổi Lâm Phong mà vẫn lạc, một khi bí mật về Thi Tông truyền ra bên ngoài thì khả năng hắn bị Ma Giáo để ý là rất lớn, một khi Lâm Phong bị để ý thì những người bên cạnh hắn cũng sẽ gặp phải nguy hiểm.

Lâm Phong cầm lấy một cái bình ngọc kiểm tra, thứ này được đặt chung với đám thiên cấp đan dược nhưng bên trong lại không chứa đan dược mà là bột phấn, trên bình còn có khắc hai chữ Long Hương.

- Thứ gì đây?

Có thể chung mâm với thiên cấp đan dược chắc chắn không phải phàm vật, Lâm Phong cẩn thận mở nắp bình ngọc ra xem, hắn còn chưa kịp quan sát thứ bên trong bình thì đã ngửi được một mùi hương nồng đậm truyền đến.

Lâm Phong vừa hít một hơi, máu huyết trong người hắn liền sôi trào, nhiệt độ cơ thể không ngừng tăng lên, khuôn mặt đỏ bừng như say rượu, tiểu huynh đệ ngủ sai gần hai chục năm cũng bị đánh thức.

- Đậu xanh… là xuân dược.

Lâm Phong vội vận công áp chế hỏa khí bên trong cơ thể, vài hơi thở trôi qua, máu mũi hắn bắt đầu trào ra, y phục trên người ướt đẫm, hỏa khí bên trong cơ thể vẫn không có dấu hiệu hạ nhiệt.

Lão đầu từ bên trong Thông Thiên Giới Chỉ bay ra hóa thành bạch vụ lơ lửng trước mặt Lâm Phong, lão khẽ vuốt râu, ánh mắt ẩn ý.

- Có cần lão phu gọi nha đầu kia đến không?

Lâm Phong không trả lời lão đầu, hắn vẫn tiếp tục vận công, từng đường gân xanh nổi lên, linh lực bạo loạn bắt đầu mất kiểm soát, đây là dấu hiệu tu sĩ sắp bạo thể.

- Hài…

Lão đầu thở dài, cỗ nhẫn lóe lên, hàn khí từ Cửu Sắc Băng Liên tràn ra bao phủ cơ thể Lâm Phong, hỏa khí trên người hắn dần bị áp chế, tiếp đó lão lấy ra một bình linh trà đặt trước mặt hắn.

- Dùng thứ này thử xem.

Lão đầu vừa dứt lời, Lâm Phong liền cầm lấy bình linh trà nốc sạch, linh thủy như một dòng nước mát lạnh tràn vào cơ thể, nơi bọn chúng đi qua, hỏa nhiệt hoàn toàn tan biến.

Linh trà Lâm Phong vừa sử dụng được luyện chế từ thánh dược mà hắn tinh luyện ở Tây Sa Thành, thứ này có công dụng tịnh thần, dùng để giải xuân dược là thích hợp nhất.

Lâm Phong vận công thêm một lúc rồi dừng, lúc này cơ thể của hắn đã khôi phục lại như thường nhưng vẻ mặt vẫn còn chút hoảng sợ.

- Phù… chút nữa là tiêu rồi.

- Một cơ hội tốt như vậy lại bị tiểu tử ngươi lãng phí, thật là đáng tiếc.

- Hừ, quân tử như ta sao có thể dùng mấy thứ tà ma ngoại đạo này.

Tất nhiên Lâm Phong biết cơ hội trong lời của lão đầu là gì, với mối quan hệ giữa hắn và Huân Vũ, một khi nàng biết hắn trúng xuân dược nhất định sẽ không do dự mà ra tay cứu giúp.

Nhưng Lâm Phong lại không muốn thời khắc thiêng liêng như vậy trải qua một cách hoang đường, hơn nữa hắn nghe nói lần đầu tiên của nữ nhân rất đau, với bộ dáng thần trí rối loạn vừa rồi của hắn chắc chắn sẽ làm Huân Vũ tổn thương, không chừng còn để lại ám ảnh trong lòng nàng.



Trong lúc Lâm Phong và lão đầu kiểm kê chiến lợi phẩm thì bên trong một căn phòng sang trọng, hai vị đại mỹ nữ ngồi cạnh nhau nhỏ giọng tâm sự.

Nam Cung Như Mộng tò mò nhìn vị tỷ tỷ bên cạnh, nàng vừa tu luyện được một lúc thì bị gọi đến.

- Nguyệt Thần tỷ tỷ tìm muội có chuyện gì sao?

- Chẳng lẽ không có chuyện gì thì ta không thể tìm muội?

- Muội không có ý đó.

- Lần này muội đoán đúng rồi, ta đúng là có chuyện muốn nói với muội.

Lý Nguyệt Thần lặng lẽ nhìn nữ tử bên cạnh, không khí bên trong căn phòng trở nên yên tĩnh đến kỳ lạ.

- Như Mộng, có thể nói thật cho ta biết mối quan hệ giữa muội và Lâm Phong là như thế nào không?

- Sao tỷ lại hỏi chuyện này?

- Sau khi muội trả lời thì ta sẽ nói cho muội biết.

- Muội…