Nam Cung Như Mộng khẽ cúi đầu, nàng cũng không rõ bản thân có cảm giác như thế nào với Lâm Phong, có thể là cảm kích vì hắn đã từng cứu mạng nàng, cũng có thể là ngưỡng mộ vì thiên phú của hắn cao hơn nàng hoặc là một nguyên nhân nào đó mà nàng không biết rõ.
- Muội với Lâm đạo hữu chỉ là đồng đạo.
- Nếu muội thật sự có cảm tình với Lâm Phong thì nên tranh thủ, vì thời gian của hắn không còn nhiều.
- Lâm Phong đã gặp chuyện gì rồi sao?
- Chỉ có thể nói thất phu vô tội, hoài bích có tội.
Lý Nguyệt Thần khẽ gật đầu, nàng vừa nhận được tin tức Ma Giáo ở Tây Hoang đang điều tra Lâm Phong.
Theo những gì Nguyệt Thần tìm hiểu thì thứ Ma Giáo muốn không phải là Lâm Phong mà là một thứ gì đó trên người của hắn.
Tuy Nguyệt Thần đã từng hứa sẽ bảo vệ Lâm Phong cho đến khi tiến vào Hỏa Nguyên nhưng một khi cảm thấy tình hình không ổn thì nàng chỉ có thể để hắn rời đi, cùng lắm thì bồi thường thêm vài món bảo vật.
Nguyệt Thần tuyệt đối sẽ không vì Lâm Phong mà để Lý gia phải đối đầu với một thế lực hùng mạnh như Ma Giáo.
Như Mộng nghe đến đây, ánh mắt xinh đẹp ẩn hiện chút lo lắng.
- Nơi đây là Đan Thành, Ma Giáo sao có thể vì Lâm Phong mà động thủ với Lý gia.
- Nếu là bên ngoài Đan Thành thì sao?
Cơ nghiệp của Lý gia đâu chỉ có ở Đan Thành, Ma Giáo có thể tấn công ở những nơi khác để gây áp lực.
- Dù bây giờ Ma Giáo vẫn chưa có hành động nhưng một số vị trưởng lão đã bắt đầu gây sức ép với ta, chỉ sợ không thể tiếp tục để Lâm Phong ở lại Lý gia.
- Tỷ muốn đuổi hắn đi sao?
- Tạm thời chỉ có thể để Lâm Phong ở lại Tây Hương Lâu, hắn có thể ở được bao lâu còn phải xem vào thái độ của Ma Giáo.
Nếu Ma giáo chỉ động khẩu thì Nguyệt Thần có thể đảm bảo an toàn cho Lâm Phong còn nếu bọn họ thật sự động thủ thì nàng cũng hết cách.
Tây Hương Lâu là sản nghiệp của Lý gia nhưng lại do Lý Nguyệt Thần toàn quyền quản lý, cho dù trưởng lão trong tộc muốn đuổi người cũng phải hỏi qua ý của nàng.
Ngọc thủ Như Mộng nắm chặt, dù Tây Hương Lâu là nơi do Nguyệt Thần tỷ quản lý nhưng nếu gia chủ có lệnh đuổi người thì cũng phải tuân theo.
Ánh mắt Như Mộng lóe lên, nàng nhìn về phía vị tỷ tỷ ngồi cạnh.
- Tỷ tìm muội đến đây có phải là đã nghĩ ra cách giải quyết rồi không?
- Muội đánh giá vị tỷ tỷ này quá cao rồi.
Lý Nguyệt Thần khẽ lắc đầu, dù nàng có thiên phú tuyệt thế cũng không thể một mình cân cả Ma Giáo được.
- Ta chỉ muốn nhắc nhở muội, nếu có gì với Lâm Phong thì nên sớm nói ra, cứ để ở trong lòng có thể sẽ không còn cơ hội.
Lý Nguyệt Thần vừa dứt lời liền lấy ra hai cái hộp ngọc đưa cho Như Mộng.
- Thứ này tặng cho muội.
- Đây là…
- Là thứ mà Lâm Phong nằm mơ cũng muốn có được.
Như Mộng mở hộp ngọc ra xem, bên trong là một khối cửu sắc thạch và một mảnh hắc giáp.
Khối cửu sắc thạch thì Như Mộng đã từng nhìn thấy ở đại hội đấu giá, lúc đó Lâm Phong cũng tham gia tranh giành, còn mảnh hắc giáp thì nàng chưa từng thấy qua.
Bên trong bảo khố của Lý gia vốn có hai mảnh Hộ Thần Giáp nhưng Nguyệt Thần đã lén giấu đi một mảnh, không chỉ như vậy mà tất cả vật phẩm có từ hai thứ trở lên đều bị nàng lấy đi một phần.
Nguyên nhân là vì Nguyệt Thần muốn để lại một phần bảo vật để sau này giao dịch Địa Mẫu Thánh Liên với Lâm Phong nhưng hắn đã đưa ra điều kiện nên nàng chỉ có thể giữ lại.
Như Mộng nghe nói mảnh hắc giáp được lấy ra từ bảo khố của Lý gia, nàng lập tức từ chối.
- Thứ này quý giá như vậy sao muội có thể nhận.
- Không sao, mảnh hắc giáp này vốn có một cặp, bây giờ chỉ có một mảnh đã không còn nhiều tác dụng.
Mảnh hắc giáp nằm bên trong bảo khố Lý gia mấy trăm năm nhưng vẫn không tìm ra được cách sử dụng, Nguyệt Thần đã sớm muốn ném đi cho trống chỗ, đối với nàng thì thứ gì không thể dùng được đều là thứ vô dụng, dù đó có là tuyệt thế bảo vật.
Như Mộng do dự một lúc cuối cũng vẫn thu lại hai chiếc hộp ngọc, ánh mắt cảm kích nhìn vị tỷ tỷ đối diện.
- Ân tình của tỷ tỷ kiếp này Như Mộng sẽ không bao giờ quên.
- Chỉ cần câu nói này của muội cho dù ta có bỏ ra cái giá gấp mười lần cũng xứng đáng.
Nơi nào đó ở Tây Hoang, bên trong động phủ có một hoàng y nữ tử vận công tu luyện, nếu lão đầu ở đây nhất định sẽ nhận ra.
Nàng chính là nữ tử đã phá giải Chu Thiên Tinh Thần Đại Trận sau đó mang theo thuộc hạ rời đi nhưng thật ra nàng chỉ tìm một nơi kín đáo gần đó ẩn nấp.
Thứ nhất là để phục kích Lâm Phong, thứ hai là chờ đợi những người còn lại, nàng đợi được vài canh giờ thì có mấy tên đệ tử Ma Giáo thoát khỏi đại trận, nàng lập tức đuổi theo bọn chúng, sau khi tra hỏi một lúc, nữ tử dẫn theo thuộc hạ rời đi.
Khi nàng về đến Bách Hỏa Thành thì nhận được tin tức Lâm Phong đã trở về Đan Thành, trong lòng ẩn hiện kinh ngạc.
Hoàng y nữ tử chờ đợi bên ngoài Lạc Sơn nửa ngày nhưng không có chút động tĩnh, chỉ có một khả năng là Lâm Phong đã phá trận trước nàng.
Về chuyện Lâm Phong có thể khống chế cả tòa đại trận sau đó mở ra một lối đi khác thì hoàng y nữ tử hoàn toàn không nghĩ đến, cho dù là thiên tài trận pháp như nàng cũng chưa chắc làm được chứ đừng nói đến một tên đan sư có tu vi linh giả.
Lúc này Lâm Phong đã trở về Đan Thành, tạm thời không thể ra tay với hắn, hoàng y nữ tử chỉ có thể im lặng chờ đợi cơ hội.
Ngọc thủ nữ tử chợt động, hắc khí xung quanh nàng dần tiêu tán, ánh mắt xinh đẹp hướng về phía cửa động phủ.
- Có chuyện gì?
Một hắc y nữ tử từ bên ngoài bước vào, bộ dáng cung kính hành lễ.
- Tiểu thư, gia chủ Ung gia Ung Dịch Thanh có chuyện cầu kiến.
- Dẫn lão đến phòng khách.
- Tuân lệnh.
- Chờ đã.
Hoàng y nữ tử lấy ra một cái lệnh bài đưa cho đối phương.
- Đến địa lao mang hai tên trở về từ Lạc Sơn đợi bên ngoài chờ lệnh của ta.
- Thuộc hạ tuân lệnh.
Hắc y nữ tử hành lễ rồi xoay người rời đi, bên trong động phủ chỉ còn lại hoàng y nữ tử, ánh mắt suy tư.
Bên ngoài ngọn cự sơn, Ung Dịch Thanh đứng thẳng người, đại thủ chấp sau lưng, ánh mắt nhìn dạ thiên trên cao, lòng lão lúc này tĩnh mịch không kém gì Hoang Nguyên.
Nhi tử lão yêu thương nhất đột nhiên vẫn lạc, đáng hận là cho đến bây giờ lão vẫn chưa tìm ra được hung thủ.
Trên người Ung Ngạn có lưu lại một tia thần hồn ấn ký của lão, một khi gặp nguy hiểm đến tính mạng sẽ lập tức kích hoạt nhưng lần này ngay cả một chút phản ứng cũng không có.
Khả năng cao thủ phạm cũng là một vị tôn giả có tu vi không thua kém lão, trong chớp mắt có thể hủy diệt linh hồn ấn ký mà không để lại chút dấu vết.
Dù đối phương có là tôn giả hùng mạnh thì Ung Dịch Thanh cũng không ngán, Ung gia không chỉ có lão là tôn giả, thái thượng trưởng lão chính là một vị tôn giả đỉnh cấp, vì để trả thù cho nhi tử lão sẽ không tiếc bất cứ giá nào.
Dù Ung Dịch Thanh có cao thâm thế nào cũng không thể tưởng tượng được nhi tử của lão bị một trong thập đại thần khí thượng cổ Diệt Thần Tiễn hạ sát, đừng nói là linh hồn ấn ký cho dù là linh hồn của lão xuất hiện thì cũng sẽ bị tiêu diệt ngay lập tức.