Trong lúc Ung Dịch Thanh đang nhớ về nhi tử của lão thì hắc y nữ tử từ bên trong ngọn cự sơn bước ra.
- Thuộc hạ tham kiến Ung trưởng lão, chủ nhân cho mời trưởng lão vào trong.
Ung Dịch Thanh khẽ gật đầu, lão hướng về phía cự sơn bước đi, hai người đi được một lúc thì dừng lại trước một cái thạch môn đóng kín.
Hắc y nữ tử bước lên, ngọc thủ cầm lấy một tấm lệnh bài đặt lên thạch môn, linh quang lóe sáng.
- ẦM… ẦM…
Thạch môn chầm chậm mở ra, hắc y nữ tử lui lại phía sau.
- Chủ nhân đang chờ trưởng lão bên trong.
- Ừm.
Bên trong thạch môn là một không gian rộng lớn được bài trí sang trọng, bảo thạch lấp lánh, giữa phòng đặt một cái hương đỉnh to lớn tỏa ra bạch vụ mờ ảo, nhìn qua không khác gì đại sảnh của các gia tộc.
Ánh mắt uy nghiêm của Ung Dịch Thanh đảo qua căn phòng rồi dừng lại trên bóng lưng hoàng y nữ tử, vẻ mặt âm trầm, đại thủ nắm chặt kiềm chế từng cơn giận dữ trong lòng.
Nếu không vì trợ giúp nữ nhân này thì nhi tử yêu quý của lão đã không vẫn lạc.
- Tham kiến Thần Nữ.
- Ung trưởng lão không cần đa lễ.
Hoàng y nữ tử nhẹ xoay người, nàng đúng là nữ tử đã phá được Chu Thiên Tinh Thần Đại Trận trên Lạc Sơn, cũng là Thần Nữ nổi danh của Ma Giáo, Lăng Tử Yên.
- Ung trưởng lão đến đây có chuyện gì sao?
- Lão phu muốn biết Ngạn nhi vẫn lạc như thế nào.
- Chuyện của Ung chấp sự (Ung Ngạn) ta đã thông báo với cao tầng, nhất định sẽ cho Ung trưởng lão câu trả lời thỏa đáng.
- Lão phu chỉ muốn biết là người nào đã ra tay với nhi tử, xin Thần Nữ thành toàn.
Giọng điệu của Ung Dịch Thanh tràn đầy kiên định, hoàn toàn không có ý muốn thương lượng, lão không cần Ma Giáo xen vào, lão muốn tự mình trả thù cho nhi tử.
Lăng Tử Yên nhíu mày, Ung gia là một trong những đại thế lực ủng hộ Ma Giáo ở Tây Hoang, dù là Thần Nữ như nàng cũng phải kiêng kỵ vài phần.
- Mang người vào đây.
Thạch môn mở ra, hắc y nữ tử dẫn theo hai tên hắc y nhân từ bên ngoài bước vào.
- Thuộc hạ tham kiến chủ nhân.
Lăng Tử Yên khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn Ung Dịch Thanh bên cạnh.
- Ung trưởng lão muốn biết chuyện gì cứ hỏi hai tên này là được.
- Vậy lão phu xin đắc tội.
Thân ảnh Ung Dịch Thanh đột nhiên biến mất sau đó xuất hiện bên cạnh hai tên hắc y nhân, song thủ giơ ra tóm lấy thủ cấp của bọn chúng.
Hắc y nữ tử bị hành động của lão làm cho kinh ngạc, vội hét lên.
- Ung trưởng lão, ngài…
- Tiểu Thanh, không được vô lễ.
Lăng Tử Yên nhìn về phía Ung Dịch Thanh, sâu bên trong ánh mắt xinh đẹp ẩn hiện phẫn nộ nhưng chỉ thoáng qua rồi biến mất.
Ung Dịch Thanh dám sử dụng Sưu Hồn Thuật ngay ở nơi này chứng tỏ lão hoàn toàn không để ý đến sự có mặt của Lăng Tử Yên.
Lúc sau, hai tên hắc y nhân gục ngã trên mặt đất, sinh cơ đoạn tuyệt, sắc mặt của Ung Dịch Thanh đã bình tĩnh hơn một chút vì lão đã tìm được người động thủ với Ung Ngạn.
Ung Dịch Thanh xoay người hành lễ với Lăng Tử Yên.
- Vừa rồi là lão phu quá khích, xin Thần Nữ đừng để ý.
- Nếu Ung trưởng lão đã tìm được thứ cần tìm, thứ lỗi Tử Yên không tiễn.
- Chờ đã, lão phu vẫn còn một chuyện muốn biết.
- Là chuyện gì?
Trước khi đến gặp Lăng Tử Yên thì Ung Dịch Thanh đã cho người điều tra, tuy không biết được ai đã ra tay với Ung Ngạn nhưng lão lại biết nhi tử của mình vì truy đuổi một tên đan sư mà ngã xuống.
Nhưng lão có điều tra thế nào cũng không tìm ra được lai lịch của tên đan sư đó, nhất định là có người giở trò, có thể thâu thiên hoán nhật trước mặt Ung gia cũng không có mấy ai, Lăng Tử Yên chính là một trong số đó.
- Lão phu muốn biết danh tính đối tượng mà Ngạn nhi truy đuổi.
- Ung trưởng lão thứ lỗi, đây là chuyện cơ mật, Tử Yên không thể tiết lộ.
- Nếu đã như vậy lão phu sẽ đi tới Thần Điện tìm hiểu, xin cáo từ.
Lăng Tử Yên nhìn đối phương rời đi, ánh mắt do dự, khi Ung Dịch Thanh bước tới thạch môn thì giọng nói của nàng truyền đến.
- Ung trưởng lão xin dừng bước.
- Thần nữ còn có chuyện gì sao?
- Ta có thể tiết lộ một ít tin tức cho Ung trưởng lão nhưng chuyện hôm nay ta hy vọng sẽ không có người khác biết được.
- Lão phu biết phải làm sao.
Lăng Tử Yên mang những tin tức điều tra được về Lâm Phong giao cho Ung Dịch Thanh, nàng cón hứa sẽ đưa cho lão năm danh ngạch tiến vào Hỏa Nguyên để trợ giúp lão truy đuổi Lâm Phong.
Ung Dịch Thanh không ngờ đối phương lại hào phóng như vậy, thái độ của lão đối với Lăng Tử Yên cũng có chút thay đổi, trước khi lão rời đi còn không quên để lại một câu.
- Nếu có thể phục thù cho nhi tử, Ung gia sẽ không quên ân tình của Thần Nữ.
Thạch môn dần đóng kín, bên trong chỉ còn lại hai nữ tử, Lăng Tiểu Thanh nhịn không được hỏi.
- Tiểu thư, tại sao người lại giao danh ngạch Hỏa Nguyên cho Ung gia?
- Nếu không thì ta có thể làm thế nào?
Lăng Tử Yên vẫn chưa thông báo chuyện của Lâm Phong với tổng bộ, nếu để Ung Dịch Thanh làm lớn chuyện thì bí mật nàng che giấu không sớm thì muộn cũng sẽ bại lộ.
Không bằng mượn nước đẩy thuyền, nhân cơ hội này tặng cho Ung gia một cái nhân tình.
- Lỡ như bọn họ lấy được bí mật trên người của Lâm Phong thì sao?
- Đừng quên chúng ta vẫn còn năm danh ngạch tiến vào Hỏa Nguyên.
Trước khi Vương Lăng bị Lý gia bắt được đã giao ra toàn bộ Bách Hỏa Tinh Nguyên Đan, đây cũng là một trong những điều kiện để Lăng Tử Yên giúp hắn phục thù.
Nhân thủ của hai bên như nhau, ai có thể bắt được Lâm Phong thì phải xem vào bản lĩnh của người đó.
Tiểu Thanh nghe đến đây vẫn còn mờ mịt.
- Nếu Ung gia muốn chúng ta giao người thì sao?
Chỉ tính ở Tây Hoang thì thế lực của Ung gia chiếm ưu thế hơn, cho dù Lăng Tử Yên có bắt được Lâm Phong cũng không chắc giữ được người.
Lăng Tử Yên mỉm cười.
- Nếu đã không giữ được thì không cần phải giữ.
Thứ Lăng Tử Yên muốn là bí mật trên người Lâm Phong, thứ Ung gia muốn là sinh mệnh của Lâm Phong, hai thứ này hoàn toàn khác nhau.
Lăng Tiểu Thanh nhìn bộ dáng thản nhiên của tiểu thư, cho dù có đối mặt với sóng to gió lớn vẫn không chút hoảng loạn, trong lòng phức tạp, vừa giận vừa vui.
- Nếu không phải Ma Chủ thiên vị…
- Câm miệng.
Lăng Tử Yên lạnh lùng nhìn nữ tử bên cạnh, nàng không nói một lời mà chỉ xoay người rời đi.
Thêm vài ngày trôi qua, Tây Hoang vẫn sóng yên biển lặng, đa số tu sĩ đều đang bàn luận về Hỏa Nguyên, nổi bật là buổi đấu giá sắp tới của Vạn Bảo Các.
Lần đấu giá này chỉ có tám danh ngạch tiến vào Hỏa Nguyên, nghe nói lúc đầu Đan Thành luyện chế tổng cộng tám mươi tám viên Bách Hỏa Tinh Nguyên Đan, sau khi ban thưởng cho đám thiên kiêu thì còn dư lại tám viên được mang đi bán đấu giá.
Tuy chỉ có tám danh ngạch tiến vào Hỏa Nguyên nhưng cũng đủ làm cho Đan Thành trở nên náo nhiệt, các thế lực lớn nhỏ và tu sĩ phải chạy loạn khắp nơi để tìm kiếm linh thạch.
Diện tích Hỏa Nguyên rộng lớn gấp mấy lần đại thiên bí cảnh, mười năm mới mở ra một lần, số lượng tu sĩ tiến vào lại bị hạn chế dẫn đến tài nguyên bên trong không thể khai thác triệt để, lâu dần tích lũy thành một con số khổng lồ.
Có người từng kể rằng, khi bước vào Hỏa Nguyên chỉ cần nhắm mắt đi thẳng một đường cũng có thể dẫm nát hơn ngàn gốc linh dược.
Từ đó có thể thấy được số lượng linh dược bên trong Hỏa Nguyên nhiều như thế nào, đó cũng là nguyên nhân khiến cho các thế lực phải tìm mọi cách để có được danh ngạch.