Tây Hương Lâu, bên trong một căn phòng sang trọng, một nam hai nữ ngồi nhìn nhau, nam nhân vẻ mặt bất lực, hai nữ tử bên cạnh một thì buồn phiền, một thì tức giận.
Phong Thanh Thanh liếc nhìn tên dâm tặc ngồi đối diện, giọng nói buồn bực.
- Sao ngươi không mang hết mấy cái danh ngạch đó đấu giá đi, giữ lại làm gì?
- Ngươi nghĩ ta không muốn sao?
Lâm Phong nói thầm, hắn cũng muốn mang mấy cái danh ngạch bán đi cho khỏe nhưng bản thân đã lỡ hứa với Nam Cung Như Mộng sẽ ưu tiên một nửa danh ngạch cho nàng.
Thà thất hứa với tiểu nhân chứ tuyệt đối không được thất hứa với mỹ nhân, nhất là loại hồng nhan họa thủy như Nam Cung Như Mộng.
Sau khi Lâm Phong chuyển từ Lý gia đến Tây Hương Lâu, mỗi ngày đều có người đến tìm hắn hỏi về số danh ngạch Hỏa Nguyên, ngay cả một chút thời gian tu luyện cũng không có.
Không chỉ Lâm Phong mà cả Thanh Thanh và Huân Vũ cũng bị liên lụy, mỗi lần hai nàng ra ngoài đi dạo đều có người bám theo lấy lòng, muốn hỏi thăm tin tức liên quan đến danh ngạch.
- Cổ nhân có câu uống nước nhớ nguồn, làm người không thể quên gốc được.
- Ngươi nói nhảm cái gì vậy?
- Ta muốn để số danh ngạch này lại cho Nam Hoang.
- Không phải người của Cửu Huyền…
Phong Thanh Thanh nói được một nửa thì dừng lại, nàng chợt nhớ ra ngoại trừ Cửu Huyền Thánh Cung thì vẫn còn một thế lực đến từ Nam Hoang đang ở bên trong Đan Thành.
- Ngươi muốn tặng danh ngạch cho Nam Cung Như Mộng đúng không?
- Nhìn mặt ta ngu lắm hả?
Trong tay Lâm Phong bây giờ vẫn còn tám cái danh ngạch, một nửa tức là bốn cái, theo giá thị trường thì ít nhất cũng phải tám trăm vạn trung phẩm linh thạch.
Bảo hắn mang tám trăm vạn trung phẩm linh thạch đi tặng, không bằng một đao lấy mạng hắn cho xong.
Phong Thanh Thanh thừa biết cái tên nam nhân đối diện tham tài như mạng nhưng ánh mắt của nàng vẫn chưa hết hoài nghi, dù sao đối tượng giao dịch là một trong hai đóa kiều hoa nổi danh Nam Hoang.
Huân Vũ lặng lẽ ngồi bên cạnh, bộ dáng thản nhiên không chút lo lắng, nàng không giống với Thanh Thanh, nàng lớn lên ở Trường Hà nên nghe được không ít sự tích liên quan đến Nam Cung Như Mộng.
Bề ngoài Nam Cung Như Mộng là một nữ tử dễ gần nhưng nội tâm lại vô cùng kiêu ngạo, từ trước đến giờ chưa từng có nam nhân lọt vào tầm mắt, ngay cả Cửu Huyền Thánh Nữ cũng bị nàng xem thường.
Chưa kể Lâm Phong là đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung, nếu Nam Cung Như Mộng chọn hắn làm đạo lữ thì phải rời khỏi Trường Hà, cho dù nàng chấp nhận thì đám trưởng lão cũng sẽ không đồng ý.
Đúng lúc này, ngoài phòng truyền đến tiếng gõ cửa.
- Lâm công tử, có một vị nữ tử muốn gặp ngài.
- Nữ tử?
Không khí bên trong căn phòng đột nhiên trở nên căng thẳng, không hiểu sao Lâm Phong lại có cảm giác lạnh người.
Hắn vội hét lớn.
- Ta đang bế quan, tạm thời miễn tiếp khách.
- Người đó nói là cố nhân ở Nam Hoang.
- Nữ tử, Nam Hoang chẳng lẽ là nàng.
Nữ tử Lâm Phong quen biết không có mấy người, đến từ Nam Hoang thì trừ hai người bên cạnh hình như chỉ còn lại một mà thôi.
Lâm Phong mở cửa phòng, ánh mắt nhìn thanh niên đối diện.
- Nữ tử đó đang ở đâu?
- Đang ở dưới lầu chờ công tử.
- Làm phiền huynh đệ dẫn đường.
Bên trong Tây Hương Lâu vẫn đông đúc như ngày thường, tu sĩ ra vào tấp nập, bàn ăn gần như kín chỗ chỉ là phong cảnh có hơi khác thường.
Đám tu sĩ dùng thức ăn thỉnh thoảng sẽ liếc nhìn về phía cầu thang dẫn lên tầng trên, nơi đó có một nữ tử im lặng đứng chờ, dung mạo của nàng đã bị sa y che khuất nhưng cơ thể lồi lõm lại không giấu chỗ nào được.
Nhưng thứ làm cho mọi người chú ý nhất không phải dáng người ngạo nhân mà là khí chất của nàng, từng cử chỉ và hành động đều toát lên vẻ dịu dàng thoát tục, đúng là một mỹ nhân bách niên nan ngộ.
Cảnh đẹp thì không lâu, bên trên tầng lầu có một nam tử bước xuống, dáng người thông thường, vẻ mặt bình thường, khí chất tầm thường hướng về phía mỹ nữ đi đến.
Nam tử bước tới bên cạnh nữ tử, cả hai nói với nhau vài câu sau đó nữ tử theo nam tử lên trên tầng lầu trước ánh mắt hâm mộ của quần chúng.
Một thanh niên thở dài, giọng nói cảm thán.
- Thiên hạ lại có thêm một đóa hoa nhài.
- Nói như đúng rồi, mỹ nhân như vậy sao có thể vừa ý cái tên đó.
- Vậy ngươi nói xem, giữa thanh thiên bạch nhật một nam một nữ vào phòng để làm gì, nhìn nhau à?
- Nếu có được mỹ nhân như vậy, cho dù chỉ đóng cửa nhìn nhau thì tại hạ cũng mãn nguyện.
Đám thanh niên bên cạnh dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn tên đồng bạn, chỉ sợ cửa phòng vừa đóng lại thì nhân tính của hắn cũng đóng theo.
Huân Vũ và Thanh Thanh ngồi đợi một lúc thì bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, cửa phòng mở ra, một nam một nữ bước vào.
Huân Vũ vừa nhìn thấy nữ tử đi phía sau Lâm Phong lập tức bước tới hành lễ.
- Tham kiến Nam Cung chấp sự.
- Không cần đa lễ.
Như Mộng mỉm cười với Huân Vũ, sau đó ánh mắt nàng hướng về phía Phong Thanh Thanh khẽ gật đầu.
- Phong chấp sự, đã lâu không gặp.
- Không biết Nam Cung chấp sự đến đây là có chuyện gì?
Phong Thanh Thanh không phải là loại nữ nhân dịu dàng như Huân Vũ, nàng vốn thẳng tính, không thích vòng vo.
Hơn nữa Thanh Thanh cũng không có cảm tình với đối phương, từ lúc nhìn thấy Nam Cung Như Mộng đứng bên cạnh Lâm Phong không hiểu sao trong lòng nàng chợt xuất hiện một cảm giác bất an mảnh liệt.
Bàn về dung mạo, trong số nữ nhân Lâm Phong quen biết không ai có thể so với Nam Cung Như Mộng, lỡ như hắn bị nữ nhân này lừa gạt thì sẽ rất nguy hiểm.
Ánh mắt Như Mộng nhìn hai nữ tử đối diện.
- Như Mộng đúng là có chuyện muốn bàn luận với Lâm đạo hữu, xin hai vị tiên tử thành toàn.
- Vậy ta và Thanh tỷ sẽ qua phòng bên cạnh chờ đợi.
Huân Vũ vừa dứt lời liền kéo theo Thanh Thanh với bộ dáng do dự rời đi, bên trong căn phòng chỉ còn lại một nam một nữ, không khí có chút yên tĩnh.
Ánh mắt Lâm Phong lén nhìn nữ tử bên cạnh, một thời gian không gặp nàng vẫn xinh đẹp động lòng, khí chất có thêm vài phần thành thục, như một quả đào chín mọng chờ người đến hái.
Lâm Phong ngắm nhìn một lúc, cảm giác cơ thể dần biến đổi, nhiệt khí trong người bắt đầu dâng lên, ánh mắt hắn vội rời khỏi Nam Cung Như Mộng, thật là một yêu nữ hại nước hại dân hại thân thể.
Lâm Phong bước tới cầm lấy bình linh trà tự rót một ly cho mình, sau đó rót cho đối phương.
- Nam Cung đạo hữu đến tìm tại hạ là vì chuyện danh ngạch tiến vào Hỏa Nguyên sao?
- Có thể nói là như vậy.
- Có chuyện này tại hạ xin nói thẳng, dù tại hạ đã hứa sẽ ưu tiên danh ngạch cho đạo hữu nhưng giá cả phải hợp tình hợp lý.
- Lâm đạo hữu yên tâm, Như Mộng sẽ không để đạo hữu thất vọng.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt tự tin của đối phương, xem ra đã có chuẩn bị từ trước.
- Không biết Nam Cung đạo hữu định ra giá bao nhiêu?
- Đạo hữu thứ lỗi, hôm nay Như Mộng không mang theo linh thạch.
Nam Cung Như Mộng mỉm cười, nàng không có ý định dùng linh thạch để mua danh ngạch nên cũng chẳng cần mang chúng theo làm gì.
- Nhưng tiểu nữ sẽ dùng bảo vật để trao đổi.
- Có thể cho tại hạ xem qua món bảo vật đó được không?
- Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.
Ngọc thủ Nam Cung Như Mộng giơ lên, sa y và áo choàng của nàng lần lượt biến mất, gương mặt tuyệt trần cùng với dáng người nóng bỏng ẩn hiện sau lớp y phục hiện ra, nhiệt độ bên trong căn phòng không ngừng tăng lên.