Thiên La

Chương 455: Kế Hoạch



Trước khi tiến vào Hỏa Nguyên, tu sĩ phải phục dụng Bách Hỏa Tinh Nguyên Đan để vượt qua lớp hỏa vụ bên ngoài.

Dược tính của Bách Hỏa Tinh Nguyên Đan có thể kéo dài liên tục trong ba tháng nhưng nếu tu sĩ sử dụng linh lực quá độ sẽ làm cho thời gian giảm xuống, có thể động khẩu thì không nên động thủ.

Nhưng đó chỉ là đối với đám người ngoài kia, mỗi tên chỉ có một viên Bách Hỏa Tinh Nguyên Đan, còn Lâm Phong thì có cả đống.

Chỉ tiếc Lâm Phong không kịp đột phá vương giả trước khi tiến vào Hỏa Nguyên nếu không hắn có thể luyện chế thêm mấy viên thiên cấp đan dược cho Huân Vũ và Thanh Thanh, lúc đó một nhà ba người có thể tung hoành ngang dọc.

- Biết vậy lúc đó nhờ yêu nữ luyện chế giúp vài viên đan dược là được rồi.

- Không sao, địa cấp đan dược cũng đủ dùng rồi.

Lão đầu hóa thành bạch vụ hiện ra trước mặt Lâm Phong, tay lão cầm theo một tờ địa đồ cổ xưa, nhìn qua có thể thấy được vài chỗ mục nát.

Tờ địa đồ này được Lâm Phong tìm thấy bên trong thạch đỉnh, một trong ba món bảo vật hắn lấy được từ bảo khố của Lý gia.

Sau nhiều ngày nghiên cứu, lão đầu khẳng định đây là địa đồ dẫn đến di tích Đan Minh, một số nơi trên địa đồ đã không giống với những thứ lão từng thấy, có thể là do thời gian quá lâu dẫn đến thiên địa biến đổi.

Nếu mọi chuyện thuận lợi thì chỉ cần ba tháng thời gian là Lâm Phong có thể tìm đến chỗ di tích, tính cả đi lẫn về tối đa cũng chỉ nửa năm, sau khi đào được di tích Đan Minh, Lâm Phong sẽ thẳng hướng Bắc Hoang cao bay xa chạy.

Lâm Phong nhíu mày, kế hoạch của lão đầu tương đối hoàn hảo nhưng hắn vẫn có chút do dự.

- Có cần phải gấp như vậy không?

Bên trong Hỏa Nguyên tài nguyên vô số, nghe nói linh dược nhiều đến mức nhắm mắt cũng hái được, không càn quét một phen thì quá lãng phí.

Nói đến linh dược bên trong Hỏa Nguyên thì phải nói đến Thiên Hỏa Linh Hoa, một trong số ít thiên địa kỳ dược có thể so với thánh dược, công dụng chủ yếu là luyện chế Thiên Hỏa Linh Đan giúp tu sĩ hình thành hỏa linh thể.

Ngoài ra còn có Bách Hỏa Tinh Nguyên Thảo, Ngọc Hỏa U Lan, Xích Diễm Linh Chi… Lâm Phong còn nghe đồn từng có tu sĩ tìm được Hỏa Nguyên Thạch bên trong hang động của yêu thú.

- Lão đầu, hay là chúng ta đổi một con đường khác có được không?

Lâm Phong mở địa đồ ra, hắn vẽ một đường cong hoàn hảo nối từ lối vào đến di tích.

- Lão thấy con đường này thế nào?

- Nếu đi theo con đường của tiểu tử ngươi thì thời gian có thể kéo dài thêm gấp mấy lần.

- Không sao, đi bộ nhiều tốt cho sức khỏe.

- Tiểu tử ngươi thích leo núi từ bao giờ vậy?

Con đường mà Lâm Phong vẽ ra đi qua năm ngọn hỏa sơn, trong đó có một nơi từng xuất hiện tung tích của Thiên Hỏa Linh Hoa, một nơi là chỗ sinh trưởng của Ngọc Hỏa U Lan.

Lâm Phong nghe lão đầu hỏi, khóe môi khẽ nhếch, gương mặt hiện ra nụ cười mờ ám.

- Nam nhân ai mà không thích leo núi.

- Núi này không dễ leo đâu.

- Không sao, núi càng cao thì ta càng thích.

- Có cần lão phu đào cho ngươi một cái động phủ ở trên đó luôn không?

Lão đầu dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Lâm Phong, lửa cháy đến chân rồi mà vẫn còn nổi lòng tham.

Nếu chỉ có Lâm Phong biết chỗ của linh dược thì lão đầu có thể nghĩ cách giúp hắn một chút.

- Tiểu tử ngươi muốn tranh giành với đám người ngoài kia?

- Ta không phải muốn tranh giành với bọn họ, ta chỉ làm theo lời của lão thôi.

Lão đầu từng nói muốn đột phá thì cách tốt nhất là thực chiến, mục tiêu tối thượng của Lâm Phong là đột phá vương giả chứ ham muốn gì mấy gốc linh dược kia.

- Tình hình của tiểu tử ngươi lúc này không được tốt cho lắm, khẩu nghiệp ít thôi.

- Khục khục… lão nói gì vậy, ta nghe không hiểu.

- Ngươi muốn dùng ưu thế về đan dược để tranh giành với bọn chúng đúng không?

Lão đầu không đợi Lâm Phong biện giải, tiếp tục nói.

- Người khác thì lão phu không chắc nhưng nha đầu họ Lý kia chắc chắn không chỉ mang theo một viên đan dược.

- Lão nói thật đó hả?

Lâm Phong nhíu mày, vẻ mặt do dự, nếu đối phương có nhiều hơn một viên đan dược thì ưu thế của hắn gần như không còn được bao nhiêu.

Với tâm cơ của Lý Nguyệt Thần chắc chắn sẽ tính đến chuyện có người tranh giành linh dược, dù nàng không chuẩn bị thêm đan dược thì cũng có thủ đoạn khác để phòng thân.

Lão đầu nhìn vẻ mặt nhăn nhó của tên tiểu tử đối diện, tiếp tục buông lời hù dọa.

- Nếu như tiểu tử ngươi xung đột với tam đại gia tộc hoặc là Thánh Cung, đến lúc Ma Giáo phục kích để xem ai cứu được ngươi.

- Lão có chắc đám dư nghiệt đó sẽ tiến vào Hỏa Nguyên không?

- Thà tin là có còn hơn không, cẩn thận không bao giờ thừa.

Lâm Phong suy nghĩ một lúc, hắn lại cảm giác đường thẳng có vẻ dễ nhìn hơn đường cong, nam nhân sao có thể nói cong là cong được.

- Dù linh dược trân quý nhưng thời gian là vô giá, vẫn là tiền bối cao minh.

- Trẻ nhỏ dễ dạy.

Sau khi thống nhất ý kiến, Lâm Phong bắt đầu vận công tu luyện, hy vọng có thể tìm ra một chút gì đó liên quan đến linh vực, từ Bách Hỏa Sơn Mạch trở về hắn vẫn ngày đêm tu luyện chỉ là chưa có kết quả.

Chuyện này cũng không cần vội, theo lời của lão đầu thì bên trong di tích Đan Minh có một thứ có thể giúp Lâm Phong ngộ ra linh vực, chỉ là không biết thứ đó có còn tồn tại hay không.



Hôm sau, bên ngoài Mạc Thành, hơn trăm tên tu sĩ có già có trẻ cưỡi Đà La Yêu Cầm bay về phía Hỏa Nguyên.

Về diện tích thì Hỏa Nguyên không thể so với Sa Nguyên nhưng về mức độ nguy hiểm thì lại hơn gấp nhiều lần.

Bên ngoài Hỏa Nguyên có độc vụ bao phủ, không có Bách Hỏa Tinh Nguyên Đan thì ngay tôn giả cũng không thể tiến vào, bên trong địa hình hiểm trở, có không ít hỏa nguyên thú, bản tính cuồng bạo, động là đánh.

Nhưng đó vẫn chưa phải là thứ đáng sợ nhất, tương truyền bên trong Hỏa Nguyên có vô số hỏa sơn, có ngọn cao hơn vạn trượng, mỗi lần phun trào là làm cho một mảnh thiên địa rung chuyển.

Một nơi nguy hiểm như vậy dù là tôn giả nhìn thấy cũng phải quay đầu, cỡ như vương giả thì chỉ có vào mà không có ra.

Sở dĩ đám thiên kiêu dám mạo hiểm tiến vào là vì khu vực mà bọn họ nhắm đến chỉ là một phần nhỏ nằm ở phía bắc của Hỏa Nguyên.

Vì nằm gần với Bắc Hoang nên hỏa mạch nơi này có phần suy yếu, trong phạm vi trăm vạn dặm thiên địa chỉ có mười mấy ngọn hỏa sơn, gần một nửa trong số đó đã không còn hoạt động.

Thổ nhưỡng giàu linh khí cùng với những dòng đại hà từ Bắc Hoang đổ về tạo thành một nơi sinh trưởng lý tưởng cho linh dược, đó là tất cả thông tin mà Lâm Phong đã tìm hiểu được về Hỏa Nguyên, một nơi mà cả cơ duyên và nguy hiểm đều làm cho người ta kinh sợ.

Nửa ngày trôi qua, lúc này đám người Lâm Phong đã tiến vào địa phận của Sa Nguyên, trước mặt bọn họ không còn bóng dáng của đại thụ mà thay vào đó là những đồi cát vàng kéo dài vô tận cùng với nhiệt độ cao bất thường.

Lâm Phong sở hữu hỏa linh chi thể dù chỉ là hàng phách nhưng vẫn có thể thích nghi, chỉ tội cho Huân Vũ và Thanh Thanh, dù đã có hàn ngọc hộ thân nhưng thỉnh thoảng phải vận linh lực để bài trừ hỏa khí.

Ánh mắt Lâm Phong lặng lẽ quan sát đám người xung quanh, ngoại trừ hai vị nữ tử bên cạnh hắn ra thì những người còn lại rất bình thường, có lẽ bọn họ đều sở hữu hỏa linh chi thể.

- Hài, đúng là người tính không bằng trời tính.