Thiên La

Chương 456: Khởi Hành



Lâm Phong lấy ra hai cái bình ngọc đưa cho hai nữ tử bên cạnh.

- Bên trong có vài viên Hàn Phong Đan dùng để giải nhiệt rất tốt.

Trước khi lên đường, Lâm Phong đã luyện chế cả chục bình Hàn Phong Đan hy vọng có thể lợi dụng nhiệt độ của Sa Nguyên để kiếm chút đỉnh, giờ thì xem như đổ sông đổ bể hết rồi.

Có lẽ các thế lực cũng đã tính đến trường hợp này nên chỉ cử tu sĩ sở hữu hỏa linh chi thể tiến vào Hỏa Nguyên, khi tiến vào những nơi có nhiệt độ cao thì không cần phải dùng linh lực hộ thể, cũng tránh làm suy giảm dược lực của Bách Hỏa Tinh Nguyên Đan.

Một trong những quy tắc bất di bất dịch của Sa Nguyên là ngày đi đêm nghỉ, dù bố ngươi là ai thì cũng phải tuân thủ, đêm xuống, bên trong một cái thạch động có gần trăm tu sĩ tụ tập, từ y phục trên người có thể thấy đám người này không cùng một thế lực.

Lâm Phong liếc nhìn xung quanh, cẩn thận đánh giá hang động, không gian khá lớn, đủ chỗ cho hơn trăm người, từ vết tích trên vách hang cho thấy nơi này đã tồn tại rất lâu.

Nghe nói từ Đan Thành đến Hỏa Nguyên có vài chục cái thạch động như thế này, bọn chúng không phải tự nhiên mà thành, tất cả đều do tam đại gia tộc và Hỏa Dương Thánh Cung dựng lên để tu sĩ trú ngụ.

- Không cần nhìn, nơi này sẽ không sập xuống đâu.

Lâm Phong đang quan sát hang động thì nghe được giọng nói châm chọc của bạo nữ từ bên cạnh truyền đến, ánh mắt hắn bất mãn nhìn nàng.

- Tất nhiên ta biết cái hang này sẽ không sập.

- Vậy ngươi lén chôn thứ kia bên ngoài làm gì?

Phong Thanh Thanh ném cho dâm tặc ánh mắt xem thường, trước khi tiến vào thạch động chính mắt nàng đã nhìn thấy Lâm Phong lén lút giấu ma trận cách nơi này vài dặm.

- Liên quan gì tới ngươi.

Lâm Phong không ngờ chuyện xấu của mình lại bị bạo nữ phát hiện, hắn giấu ma trận không phải sợ nơi này có biến mà là do bản năng.

Với phương châm an toàn là trên hết, trước khi làm chuyện gì Lâm Phong đều sẽ tính cho mình một đường lui, lỡ như cái hang này đột nhiên sập xuống thì vẫn còn cơ hội chạy thoát.

Phong Thanh Thanh nhìn bộ dáng bất cần của tên nam nhân đối diện, trong lòng có chút không vui, nàng chuẩn bị khẩu chiến với hắn một trận chợt nhìn thấy cái tên đáng ghét đó đột nhiên bước về phía mình.

Ánh mắt Thanh Thanh đề phòng nhìn dâm tặc.

- Ngươi muốn làm gì?

Lâm Phong liếc nhìn xung quanh, thấy không ai để ý thì hắn mới nhỏ giọng hỏi.

- Lúc đó ngoài ngươi ra thì còn có ai nhìn thấy nữa không?

- Huân Vũ cũng nhìn thấy.

- Chỉ có hai ngươi?

- Làm sao ta biết được.

Khi nhìn thấy Lâm Phong lén lút chạy đi, Huân Vũ và Thanh Thanh lo lắng hắn gặp nguy hiểm nên âm thầm theo sau bảo vệ, không ngờ lại nhìn thấy được chuyện mờ ám.

Lúc đó tâm tư của hai nàng chỉ tập trung vào an nguy của hắn, đâu còn hơi sức mà để ý xung quanh.

Lâm Phong nhíu mày, chuyện ma trận nếu để người khác phát hiện sẽ rất phiền.

- Có nên đi thu hồi lại không?

Huân Vũ nhìn vẻ mặt trầm ngâm của Lâm Phong, nhịn không được hỏi.

- Có chuyện gì sao?

- Đúng vậy, hơn nữa còn là chuyện rất quan trọng.

Lâm Phong gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc.

- Trước khi giấu ma trận ta có đi giải quyết chút vấn đề có phải hai ngươi đã thấy…

- Im miệng.

Phong Thanh Thanh trừng mắt nhìn dâm tặc.

- Ngươi còn nhắc lại chuyện này thì đừng trách ta.

- Vậy danh tiết của ta thì sao?

- Có phải ngươi lại muốn ăn đòn không?

- Quân tử sỉ khả sát bất khả nhục, dùng bạo lực để khuất phục ta chính là sai lầm lớn nhất của người.

Huân Vũ nhìn đôi nam nữ bên cạnh mắt lớn trừng mắt nhỏ, nàng chỉ biết cười khổ, đôi oan gia này không cãi nhau thì không chịu nổi sao.

- Hình như tại hạ đến không đúng lúc thì phải.

Lâm Phong chuẩn bị khẩu chiến với bạo nữ một trận chợt nghe được giọng nói từ bên cạnh truyền đến, hắn xoay người nhìn qua thì phát hiện đối phương là một thanh niên anh tuấn, khí chất bất phàm, thiếu chút nữa là có thể so với hắn rồi.

- Không biết đạo hữu xưng hô thế nào?

- Tại hạ Nam Cung Ngạo Phong ngưỡng mộ uy danh của Lâm đạo hữu đã lâu, hôm nay có dịp gặp mặt nên muốn bàn luận một chút.

- Thì ra là Nam Cung đạo hữu, nghe danh đã lâu.

Lâm Phong nghe đối phương nói, khuôn mặt không nhịn được mà mỉm cười, ánh mắt nhìn đối phương tốt hơn vài phần, hình như đã lâu rồi chưa có ai khen nên hắn có chút mất kiểm soát.

- Không biết Nam Cung đạo hữu muốn bàn về đan thuật hay đan đạo?

- Đạo hữu hiểu lầm, tại hạ là chấp sự Trường Hà Chiến Cung.

- Chẳng lẽ đạo hữu muốn bàn chiến đạo với tại hạ, đợi đã…

Lâm Phong chợt nhớ tới một chuyện, giọng nói có chút bất an.

- Không biết đạo hữu có quen biết với Nam Cung đại trưởng lão không?

- Nam Cung trưởng lão chính là tam thúc của tại hạ.

- …

Lần trước Nam Cung Như Mộng đến bày tỏ, Lâm Phong có đưa ra một vài nhận xét công tâm về phụ thân của nàng, không ngờ đối phương lại nhớ mãi không quên.

Nam Cung Ngạo Phong nhìn vẻ mặt Lâm Phong dần đổi sắc, trong lòng khó hiểu, hắn chỉ muốn tìm đối phương nói vài câu có cần phải bày ra vẻ mặt phong phú như vậy không?

- Tiểu tử ngươi không phải nói sỉ khả sát bất khả nhục sao.

- Co được dủi được mới là đạo quân tử.

- Nói mà không làm chính là ngụy quân tử.

- Bạo lực không phải là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề, lão hiểu không?

Lâm Phong bỏ qua mọi lời dụ dỗ của lão đầu, muốn thành đại đạo thì tâm phải kiên định.

- Tại hạ không am hiểu về chiến đạo nhưng tại hạ có quen biết với vài vị đạo hữu…

- Ngạo Phong chỉ muốn nói vài lời nếu Lâm huynh không rảnh thì có thể để dịp khác.

- Thật sự chỉ động khẩu không động thủ?

- Quân tử nhất ngôn.

Nam Cung Ngạo Phong gật đầu, trong lòng đã sắp hết kiên nhẫn, nếu không phải Nam Cung Như Mộng nhờ vả thì còn lâu hắn mới tốn thời gian với một tên đan sư như vậy.

Lâm Phong nghe đối phương nói, trong lòng âm thầm thở phào một hơi.

- Nơi này không tiện nói chuyện, chúng ta ra bên ngoài có được không?

- Tốt.

Phong Thanh Thanh nhìn hai tên nam nhân cùng đi ra khỏi thạch động, vẻ mặt có chút lo lắng.

- Cứ để hắn đi một mình như vậy sao?

Huân Vũ mỉm cười.

- Hai người vẫn chưa đánh mà đã làm lành rồi sao?

- Hừ, ta chỉ sợ tên đó bị thương sau đó lại đổ thừa ta thiếu trách nhiệm.

Phong Thanh Thanh bĩu môi, nàng do dự một lúc cuối cùng không nhịn được mà bước về phía cửa hang, Huân Vũ lặng lẽ theo sau.

Bên ngoài hang động, Nam Cung Ngạo Phong đang bước đi chợt dừng lại, ánh mắt như một thanh lợi kiếm nhìn tên nam nhân bên cạnh.

- Lần này Trường Hà Thánh Cung có cơ hội tiến vào Hỏa Nguyên là nhờ vào ân tình của Lâm đạo hữu, Ngạo Phong xin thay mặt Thánh Cung nói lời đa tạ.

- Nam Cung huynh không cần khách sáo, đều là đồng đạo Nam Hoang giúp nhau là chuyện nên làm.

- Lâm đạo hữu hiểu đại nghĩa như vậy, Ngạo Phong vô cùng kính phục.

- Chỉ là chuyện nhỏ, Nam Cung huynh không cần phải để ý.

Dù sao Lâm Phong cũng lấy được thứ tốt từ chỗ Nam Cung Như Mộng chẳng những không lỗ mà còn có lời, chuyện đại nghĩa như vậy ai mà không muốn làm.

Nam Cung Ngạo Phong lấy ra một viên hồng châu đưa cho đối phương.

- Nếu Lâm đạo hữu gặp nguy hiểm bên trong Hỏa Nguyên có thể sử dụng thứ này, tại hạ sẽ lập tức chạy tới cứu viện.

- Vậy tiểu đệ xin đa tạ.

Lâm Phong nhận lấy hồng châu, vừa chạm vào liền có cảm giác ấm áp, nếu không thể kích hoạt thì dùng để sưởi ấm cũng không tệ.