Lão đầu thở dài, trong số các thế lực tiến vào Hỏa Nguyên thì đội của Lâm Phong xếp cuối, chất lượng và số lượng đều không so được với người ta, chẳng hiểu hắn lấy đâu ra niềm tin để tranh giành bảo vật.
- Vậy lão kêu ta chạy đến đó làm gì?
- Tọa sơn quan hổ đấu.
- Đợi chút…
Lâm Phong nhíu mày, cảm giác có chỗ nào đó không đúng.
- Đây là diệu kế của ta mà.
- Lão phu chỉ kêu ngươi nhìn, không kêu ngươi cướp.
Một đám thiên kiêu tranh giành thi thể một đầu Sa Ngư, kiểu gì cũng xảy ra mâu thuẫn, đợi khi bọn chúng đánh nhau thì Lâm Phong có thể ngồi bên cạnh quan sát học hỏi kinh nghiệm.
- Vậy thi thể Sa Ngư thì sao?
- Nếu tiểu tử ngươi có niềm tin một mình cân hết đám thiên kiêu ngoài kia thì lão phu không có ý kiến.
- Hiểu rồi.
Lâm Phong gật đầu, hắn lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, cả người hóa thành một đạo hồng quang bay đi.
Bên trong tam đại gia tộc, Lý Nguyệt Thần nhìn độn quang của ba người Lâm Phong dần biến mất, ánh mắt của nàng khẽ liếc nhìn về phía tên tộc nhân bên cạnh.
Thanh niên nhận được chỉ thị liền lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, lại thêm một đạo độn quang từ trong đám người bay về phía Sa Ngư.
Ba người Lâm Phong phi hành được một lúc thì nghe được thanh âm chiến đấu từ phía trước truyền đến, cách bọn họ vài dặm có một cuộc hỗn chiến đang diễn ra.
Khi Lâm Phong tới gần thì phát hiện trận hỗn chiến này không giống như những gì hắn nghĩ, đám tu sĩ không giao chiến với nhau để tranh giành thi thể Sa Ngư mà bọn họ đang bị một bầy yêu thú vây công.
- Hình như là Thiết Dực Sa Hạt.
Lúc này đám thiên kiêu đang tập hợp lại một chỗ, xung quanh bọn họ là hàng vạn đầu yêu thú hình dáng như bọ cạp nhưng trên lưng có thêm một đôi cánh đen.
Loài yêu thú này gọi là Thiết Dực Sa Hạt, sinh sống theo bầy đàn và có thói quen ăn xác thối.
Lâm Phong nhìn thi thể to lớn của Sa Ngư đã bị mất đi một vài bộ phận, hắn có thể mơ hồ đoán ra được nguyên nhân trận chiến, trong lúc bầy Thiết Dực Sa Hạt đang đánh chén thi thể Sa Ngư thì đám thiên kiêu chạy đến, thế là trận chiến xảy ra.
Tuy Thiết Dực Sa Hạt chiếm ưu thế về số lượng nhưng tu sĩ lại vượt trội hơn về chất lượng nên hai bên vẫn đang giằng co bất phân thắng bại.
Theo kế hoạch thì Lâm Phong chỉ đứng bên ngoài tọa sơn quan hổ đấu nhưng bây giờ tình hình đã thay đổi, quân tử không thể thấy chết mà không cứu.
- Các vị đạo hữu, tại hạ đến cứu viện đây.
Lâm Phong hét lớn một tiếng, sau lưng xuất hiện ngân dực, cơ thể hóa thành một đạo bạch quang bay về phía trận chiến.
Huân Vũ và Thanh Thanh nhìn bạch quang bay đi, vẻ mặt hiện rõ kinh ngạc, cái tên này từ bao giờ lại trở nên tốt tính như vậy.
Vì Lâm Phong đột nhiên bạo phát nên hai nàng đều không kịp ngăn cản, cả hai đành phải đuổi theo bảo vệ hắn.
Phong Thanh Thanh phi hành được nửa đường, vẻ mặt chợt thay đổi, cái tên dâm tặc vừa rồi còn hô hào thì bây giờ đã đổi hướng bay về phía phụ cận của trận chiến.
Rõ ràng mục tiêu của Lâm Phong không phải là cứu viện đám tu sĩ mà là đàn Thiết Dực Sa Hạt, tuy số lượng sa hạt không ít nhưng bọn chúng chủ yếu sống bên dưới Sa Nguyên, hiếm khi xuất hiện nên có giá trị khá cao.
Lâm Phong đang cùng ba đầu địa cấp Thiết Dực Sa Hạt đại chiến thì một đạo thương ảnh phá không bay tới đâm xuyên qua cơ thể yêu hạt, giọng nói khinh bỉ từ bên cạnh truyền đến.
- Không phải ngươi nói đi cứu viện sao, chạy tới chỗ này làm gì?
- Ngươi thì biết cái gì, đây gọi là vây Ngụy cứu Triệu.
- Nói vậy ngươi không phải vì đám yêu thú này mà chạy tới?
- Tất nhiên.
Lâm Phong vừa dứt lời, vẻ mặt đắc ý lại trở nên buồn bực vì bạo nữ đã giải quyết sạch mấy đầu Thiết Dực Sa Hạt lạc đàn mà hắn vất vả tìm được, ngay cả thi thể cũng bị nàng thu vào giới chỉ.
Phần lớn Thiết Dực Sa Hạt đều tập trung giao chiến với đám thiên kiêu, thỉnh thoảng có một vài đầu địa cấp bay lạc ra ngoài, đây chính là đối tượng mà Lâm Phong tìm kiếm.
Ánh mắt Lâm Phong đảo vài vòng, rất nhanh đã tìm thấy được mục tiêu, chỉ là hắn chưa kịp động thủ thì mấy đầu yêu hạt đã bị thương ảnh đâm chết.
Lâm Phong tức giận nhìn bạo nữ.
- Ngươi là vương giả đó, đi ăn hiếp mấy đầu địa cấp yêu thú không thấy thẹn với lương tâm hả?
- Nhân yêu vốn không đội trời chung, đã là kẻ thù thì đâu phân mạnh yếu.
Phong Thanh Thanh nhìn bộ dáng tức giận của dâm tặc, khóe môi khẽ cong lên để lộ nụ cười xinh đẹp.
Quân tử không chấp nữ tử, Lâm Phong tiếp tục đi tìm mục tiêu, dù sao nơi này cũng có rất nhiều Thiết Dực Sa Hạt, hắn không tin bạo nữ có thể giành hết.
Trong lúc đám thiên kiêu giao chiến với Thiết Dực Sa Hạt thì các vị tôn giả và số thiên kiêu còn lại đã kéo đến nhưng bọn họ chỉ đứng bên ngoài quan chiến, hoàn toàn không có ý định tham gia.
Triệu lão đầu nhìn đám thiên kiêu đang giao chiến, khẽ gật đầu.
- Luân vực, kiếm vực, trọng vực… cũng không tệ.
- Tiểu tử dùng luân vực kia hình như gọi là Đằng Hùng đúng không?
- Lâm huynh nói không sai, tên tiểu tử đó chính là thiên kiêu xếp thứ bảy trên Cửu Thánh Bảng.
Nếu Tây Hoang có Đan Bảng thì Đông Hoang có Cửu Thánh Bảng hay còn được gọi là Thiên La Bảng.
Cứ chín năm một lần, cửu đại Thánh Cung ở Đông Hoang sẽ tổ chức một trận thi đấu, mỗi Thánh Cung chỉ mang theo một vài thiên kiêu xuất sắc nhất có tu vi vương giả đến tham gia để xác định thứ hạng trên Cửu Thánh Bảng.
Nói về chiến đạo thì Đông Hoang đứng đầu đại lục cho nên có không ít người gọi Cửu Thánh Bảng là Thiên La Bảng.
Đằng Hùng không chỉ là đệ thất thiên kiêu trên Cửu Thánh Bảng mà còn là người dẫn đầu thiên kiêu Đông Hoang trong chuyến đi Hỏa Nguyên lần này.
Xung quanh Đằng Hùng là ba thành viên còn lại, mỗi người tọa trấn một góc tạo thành thế liên thủ, mỗi lần đám Thiết Dực Sa Hạt tấn công đều bị đánh lui lại.
Lâm Phong vừa đuổi bắt Thiết Dực Sa Hạt vừa quan sát trận chiến, hắn phát hiện dù tất cả đám người ở đây cùng được gọi là thiên kiêu những cũng có mạnh có yếu.
Nổi bật trong số đó phải kể đến tổ hợp bốn thành viên của Đông Hoang, nhất là cái tên ở giữa sở hữu luân vực bá đạo có thể vây khốn cùng lúc ba đầu thiên cấp Thiết Dực Sa Hạt.
Tiếp đó là thiên tài Nam Hoang, đại diện tiêu biểu là Nam Cung Ngạo Phong, kiếm vực của y tuy có phần thua kém luân vực nhưng cũng chém được không ít yêu hạt.
Cuối cùng là một vài tên khá lợi hại đến từ đại tộc và tán tu, mỗi tên mỗi thủ đoạn nhưng bọn chúng đều có một điểm chung là lợi hại hơn cái tên nào đó chỉ bay lòng vòng bên ngoài.
- Cẩn thận.
Trong lúc Lâm Phong đang quan sát trận chiến thì giọng nói của lão đầu truyền đến, hắn chuẩn bị kích hoạt pháp chỉ chợt nhìn thấy Thanh Thanh và Huân Vũ cùng lúc xuất hiện trước mặt.
- Keng…
Trường thương trong tay Phong Thanh Thanh quét ngang đánh tan một đạo kiếm khí đang bay về phía Lâm Phong.
Ánh mắt Phong Thanh Thanh phẫn nộ nhìn về phía một trong bốn tên thiên tài của Đông Hoang.
- Huân Vũ, mau đưa hắn rời đi.
Thanh Thanh vừa dứt lời, Thanh Phong Dực liền xuất hiện phía sau lưng nàng, thân ảnh chợt tan biến giữa không trung.