Thiên La

Chương 460: Ám Toán



Lâm Phong ngẩn người một lúc cuối cùng cũng hiểu chuyện gì xảy ra, hình như là hắn vừa bị người khác ám toán, đối phương là tên thiên kiêu Đông Hoang đã nhìn lén hắn vào đêm qua.

- Lý nào lại như vậy, lão tử không ra oai các người tưởng là mèo bệnh sao.

Huân Vũ nhìn tên nam nhân bên cạnh chuẩn bị động thủ, nàng vội ngăn lại.

- Chàng không phải đối thủ của bọn chúng, đừng làm chuyện dại dột.

- Nàng yên tâm, ta biết phải làm sao.

Lâm Phong tất nhiên sẽ không ngu ngốc đến mức đi giao chiến với đám thiên kiêu Đông Hoang, hắn nhờ Huân Vũ yểm hộ, cả hai cùng tiến về phía trung tâm của trận chiến.

Bên trong trận chiến, Đằng Hùng đang điều khiển luân vực vây khốn Thiết Dực Sa Hạt, ánh mắt hắn chợt nhìn về phía Đồng Vũ Sinh.

- Cẩn thận.

Đồng Vũ Sinh cũng cảm giác được nguy hiểm, linh vực mở rộng, trường kiếm trong tay sẵn sàng chiến đấu.

Đúng lúc này, một đạo thương ảnh vô hình không biết từ đâu bay về phía Đồng Vũ Sinh, tốc độ nhanh đến mức làm cho hắn không kịp tránh né.

- Khốn kiếp.

Đồng Vũ Sinh hét lớn một tiếng, trường kiếm chém về phía đạo thương ảnh kia.

- Keng…

Hai bên vừa va chạm, đại thủ Đồng Vũ Sinh truyền đến cảm giác tê dại, chỉ là một chiêu nhưng hắn có thể đoán được thực lực của đối phương tuyệt đối không thua kém bản thân.

- Là vị đạo hữu nào ra tay, sao lại không dám lộ diện.

- Chỉ có chút bản lĩnh mà cũng dám đi ám toán người khác, đúng là không biết tự lượng sức.

Thêm vài đạo thương ảnh phá không bay đến, tất cả đều nhắm vào một người, rõ ràng mục tiêu của đối phương không phải là thiên kiêu Đông Hoang mà chính là Đồng Vũ Sinh.

Ánh mắt Đằng Hùng liếc nhìn xung quanh cuối cùng dừng lại ở một khoảng không, đại thủ hóa quyền đánh tới.

Quyền ảnh mang theo hỏa khí bay đi, đám Thiết Dực Sa Hạt không kịp tránh né bị đánh cho tan nát.

- ẦM…

Quyền ảnh đang bay tới thì bị một thanh ngân thương chặn lại, thân ảnh Phong Thanh Thanh hiện ra, ánh mắt kiêng kỵ nhìn về phía Đằng Hùng, không ngờ đối phương lại có thể dễ dàng phá giải Phong Ảnh Độn của nàng.

Đồng Vũ Sinh nhìn nữ tử có thân hình nóng bỏng cách đó không xa, vẻ mặt tức giận.

- Vì sau đạo hữu lại ra tay đánh lén bọn ta?

- Chỉ có thiên kiêu Đông Hoang biết ám toán, ta không thể sao?

- Đạo hữu đừng ngậm máu phun người.

Phong Thanh Thanh nhíu mày, đúng là nàng không bằng không chứng nhưng chính mắt nàng đã nhìn thấy Đồng Vũ Sinh ra tay ám toán Lâm Phong.

Lúc đó trong lòng Thanh Thanh vô cùng tức giận, chỉ hận không thể lập tức động thủ, làm gì còn có thời gian suy nghĩ đến thứ khác, cho dù lúc này đã bình tĩnh lại thì nàng vẫn không hối hận chuyện mình đã làm.

Đồng Vũ Sinh nhìn thấy đối phương im lặng, khóe miệng khẽ nhếch.

- Nếu hôm nay đạo hữu không giải thích rõ ràng thì đừng trách bọn ta vô tình.

- Trong lúc tranh giành bảo vật có giao chiến cũng là chuyện bình thường, đạo lý đơn giản như vậy mà đạo hữu cũng không hiểu sao?

Giọng nói Lâm Phong từ xa truyền đến, hắn và Huân Vũ cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu bay tới bên cạnh Phong Thanh Thanh.

Dù có Huân Vũ trợ giúp nhưng một mình nàng hoàn toàn không đủ sức để gánh Lâm Phong, hết cách chỉ có thể gọi Ảnh Điêu ra hỗ trợ.

Nhờ có uy áp của tổ thú mà bầy Thiết Dực Sa Hạt không dám tới gần, Lâm Phong thuận lợi tiến vào bên trong trận chiến.

Lâm Phong nhìn về phía Đằng Hùng.

- Thiên tài Đông Hoang đúng là danh bất hư truyền, tại hạ cam bái hạ phong.

- Đây không phải là nơi đan sư nên xuất hiện.

- Đa tạ đạo hữu quan tâm, tại hạ sẽ lập tức rời đi.

Đằng Hùng khẽ gật đầu xem như kết thúc mọi chuyện, Lâm Phong không cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu rời đi mà bay về phía Đồng Vũ Sinh.

- Vừa rồi đã đắc tội, ở đây tại hạ có vài viên đan dược xem như là tạ lỗi với đạo hữu, nhận lấy.

Đồng Vũ Sinh chưa kịp trả lời thì nhìn thấy vài viên đan dược bay tới, hắn không dùng tay bắt lấy mà dùng linh lực hóa hình để tiếp nhận.

Đan dược vừa chạm vào linh lực liền nổ tung, Đồng Vũ Sinh lập tức lui lại nhưng vẫn bị dính một ít lên người.

Đằng Hùng nhíu mày.

- Có vấn đề gì không?

Đồng Vũ Sinh kiểm tra vài lần, phát hiện đan dược không có độc.

- Hình như là đan dược chữa thương thông thường.

- Chuyện đã qua ta không muốn nhắc lại, trước mắt tập trung đoạt lấy thi thể Sa Ngư.

Với trình độ của Đằng Hùng tất nhiên hiểu được lý do Phong Thanh Thanh động thủ nhưng hắn là đội trưởng nên phải có trách nhiệm bảo vệ thành viên.

Hơn nữa một trong số danh ngạch bọn họ có được là của Lâm Phong, về tình về lý đều không đúng nên cách tốt nhất là dĩ hòa vi quý.

Đồng Vũ Sinh gật đầu, Đằng Hùng đã lên tiếng thì hắn cũng không muốn làm lớn chuyện, ánh mắt âm trầm nhìn về phía đám người Lâm Phong đang rời khỏi trận chiến.

- HỐNG…

Thiên Ảnh Ma Điêu vỗ cánh bay khỏi chiến trường, nhờ có uy áp của tổ thú khiến cho đám yêu hạt cấp thấp không dám đến gần, đám yêu hạt cấp cao thì bị thiên kiêu vây khốn cho nên đám người Lâm Phong một đường thuận lợi rời đi.

Ngồi trên Ảnh Điêu, vẻ mặt của Phong Thanh Thanh vẫn chưa hết tức giận, ánh mắt bất mãn nhìn thanh niên bên cạnh.

- Ngươi cản ta làm gì?

- Ta làm vậy là muốn tốt cho ngươi.

- Ý của ngươi là ta không phải đối thủ của tên khốn đó?

- Tất…

Lâm Phong vừa định gật đầu thì nhìn thấy ánh mắt tràn đầy sát khí của Phong Thanh Thanh, hắn quên mất bạo nữ và yêu nữ đều là loại nữ nhân kiêu ngạo, tuyệt đối không chịu thiệt thòi.

Nói về thực lực cá nhân thì Phong Thanh Thanh và Đồng Vũ Sinh có vẻ bất phân cao thấp nhưng nói về tổng thể thì ba người Lâm Phong khó mà so với đám thiên kiêu Đông Hoang, nhất là cái tên Đằng Hùng kia.

- Tất nhiên là không phải, ta chỉ sợ ngươi lỡ tay làm tên đó bị thương lúc đó lại phải tốn đan dược để chữa trị.

Lâm Phong nói đến đây, ánh mắt liếc nhìn bạo nữ ngồi bên cạnh.

- Lúc nãy ta thấy ngươi đỡ một quyền của cái tên đó, không sao đó chứ?

- Không cần ngươi quan tâm.

Phong Thanh Thanh xoay người, gương mặt nhìn về hướng khác, khóe môi không nhịn được mà cong lên, trong lòng xuất hiện chút ngọt ngào khó tả, nhờ vậy mà buồn bực tan biến không ít.

Thiên Ảnh Ma Điêu bay được một lúc thì phía sau truyền đến dị biến, không hiểu sao bầy Thiết Dực Sa Hạt giống như nổi điên, bọn chúng liên tục lao về phía đám thiên kiêu Đông Hoang, số thiên kiêu còn lại gần như bị bỏ qua.

Đằng Hùng nhìn vô số Thiết Dực Sa Hạt bay đến, vẻ mặt vô cùng khó coi, dù hắn có là yêu nghiệt thì cũng không thể cân hết mấy chục đầu thiên thú cùng hàng vạn đầu yêu thú.

- Rút.

Ba tên còn lại đã sớm có ý định rút lui, cả đám cùng mở một con đường hướng về phía các vị tôn giả, bầy Thiết Dực Sa Hạt tiếp tục đuổi theo đám thiên kiêu Đông Hoang, hoàn toàn không để ý đến thi thể của Sa Ngư.

Đám thiên kiêu còn lại nhìn Thiết Dực Sa Hạt đột nhiên rời đi, nhất thời không biết chuyện gì xảy ra nhưng không phải ai cũng mờ mịt, Phong Thanh Thanh và Huân Vũ cùng liếc nhìn thanh niên ngồi cạnh.

Huân Vũ mỉm cười.

- Có phải là chuyện tốt của Lâm đạo hữu không?

- Nhất định là đám người đó tạo nghiệp quá nhiều nên khiến cho thiên địa căm phẫn, yêu thú cũng không ưa.

Huân Vũ và Thanh Thanh nhìn nhau, ánh mắt nhị nữ đều hiện rõ hoài nghi, nếu thượng thiên thật sự có mắt thì cái tên nam nhân này còn có thể thoải mái ngồi ở đây sao?