Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 103: AI CŨNG NHƯ AI...



Dòng Xoáy Long Hồn Kim Sắc cuồng nộ gầm thét, xé toạc không khí bằng long uy thuần khiết, lao thẳng vào Linh Nhi.

Y Thiên đã kịp ngưng tụ tấm chắn Huyết Ma Dịch dày đặc nhất dưới mặt đất, nhưng tốc độ của thần long thương đã vượt quá khả năng phản ứng.

Long Ngạo Thiên, thân thể gần như cạn kiệt, bỗng chốc ngước mặt lên, khóe môi rách toạc rỉ máu tươi. Đôi mắt hổ phách của hắn tràn ngập sự đau đớn và hận thù không thể giải tỏa.

"Tà tu... ngươi thì biết làm sao được?" Hắn gằn giọng, tiếng nói bị bóp méo bởi Dòng Xoáy Long Hồn Kim Sắc đang xoay tròn điên cuồng, nhưng lại vang vọng rõ ràng đến tận tai Y Thiên:

"Ngươi có thể biết ngày tháng ấy tăm tối bao nhiêu, vực thẳm ấy lạnh lẽo đến nhường nào... hay khát vọng sống của mẫu thân ta từng xa xỉ ra sao..."

Y Thiên vối khối huyết nhục nhầy nhụa, vặn vẹo điên cuồng. Hắn biết rõ Long Ngạo Thiên đang cố gắng phóng thích ra các luồng cảm xúc đè nén sâu trong cơ thể, để xuất kích ra tuyệt kĩ cuối cùng đưa trận chiến đến hồi kết.

Như hắn dự đoán, càng lúc chiến lực của Long Ngạo Thiên càng tăng cao, tấm chắn dày đặc được tạo thành bởi Huyết Ma Dịch bị nghiền nát từng lớp trên tay Y Thiên.

Trong làn xoáy đó, những Long Hồn trên thân thể ánh lên Long Ngữ khắc ẩn hiện như kim văn đang điên cuồng như chó thoát xích cắn tới. Chúng bẻ toạc tấm chắn mà lao tới, xé nát từng phần cơ thể vừa mới được Huyết Ma Dịch tụ lại hồi phục của Y Thiên

"Ta không cần biết!" Y Thiên gầm lên, vẻ mặt nhăn nhó trong đau đớn, hàng chục cánh tay Huyết Ma mọc ra từ khắp thân thể nắm lấy từng cái đầu rồng. Năm cánh tay Huyết Ma từ dưới nền băng siết chặt lấy Kim Giáp Chiến Long của Long Ngạo Thiên càng lúc càng chặt hơn, phát ra tiếng ken két chói tai:

"Khát vọng của mẫu thân ngươi cùng đặt lên bàn cân chánh tà, thì rốt cuộc cái bản tâm hướng thiện chó chết của ngươi liệu có cho phép ngươi hủy hoại sinh mạng kẻ khác?" Y Thiên nhếch môi, giọng điệu đầy mỉa mai:

"Hahahaha, cuối cùng thì bản chất của ngươi cũng chả khác gì ta, khi có mục đích thì ra tay giết người sát phạt vô cùng quyết đoán, duy cũng chỉ vì thỏa mãn hận thù!"

Long Ngạo Thiên cười lớn, tiếng cười mang theo nỗi tuyệt vọng và điên cuồng, cơ thể run lên bần bật. Hắn nhắm chặt mắt lại, hình ảnh người mẫu thân co ro, gầy gò, đôi mắt sưng húp vì khóc lóc hiện ra rõ mồn một trong tâm trí:

"Cũng giống như ngươi, giết người là để thỏa mãn hận thù?" Hắn mở mắt, đồng tử hóa thành màu vàng rực của Kim Long:

"Vậy ngươi nói xem, thế gian này có cái gì không phải là thỏa mãn khát vọng?" Hắn hỏi ngược lại, giọng lạnh lùng như băng giá:

"Giết ngươi, đoạt Dị Lôi, giúp mẫu thân có thể sống ngẩng cao đầu… tất cả chẳng phải là khát vọng đấy sao?"

Cùng lúc đó, Tàng Long Hợp Kích Sát đã nuốt chửng được nửa đường, khi này đã hoàn toàn xuyên thấu qua cơ thể Y Thiên, chỉ còn cách Linh Nhi một gang tay.

"Vậy thì ngươi có tư cách gì mà nói ta?" Y Thiên mở toác cả miệng, hơi thở dồn dập. Thân thể không ngừng run lên trước sức công phá của đòn kích sát khiến toàn bộ trận pháp rung lên nhẹ, có chút không thể giữ vững.

"Các huynh đệ theo ta mở đường máu, mau mau hỗ trợ thiếu chủ chiến đấu. Đã có lệnh thực hiện sát phạt, không nên chần chừ nữa!" Hắc Nhân Đội nhân cơ hội này điên cuồng phóng thích pháp khí tấn công các bức tường máu của đại trận, tạo nên những vết rách lớn.

"ARGHHH! Bọn chúng thật sự quá mạnh, không thể ngờ rằng chuyến này đi đến đây lại gặp nhiều chuyện đến vậy, nhìn dáng vẻ Y Thiên như vậy, có thể mạnh dạn đoán rằng tên Long Ngạo Thiên đó đến từ một gia tộc lớn, còn có chút quan hệ nữa. Haizzz, Mạc gia… quả thực phức tạp."

Đóa Đóa từng bước từng bước bị lực đạo phản chấn đẩy lùi, hai tay đang tê liệt vẫn cố gắng điều khiển Vô Hạn Cấm Phiên phóng ra lực lượng Tử Khí như một tia hủy diệt cuồng bạo để chặn đứng những tên Hắc Nhân đang đột phá vòng vây lao ra.

Cho dù hình thái hay dáng vẻ kinh khủng của đại trận tràn đầy huyết tươi nham thuẫn tanh tưởi, nó cũng chỉ là một thứ được linh lực của một Luyện Khí Kỳ Ngũ Tầng thi triển.

Thực lực không thể nào bằng các Hắc Y Nhân tu vi toàn ở Luyện Khí Kỳ Thập Tầng cho đến Giả Đan, còn là mạo hiểm thân chinh qua nhiều trận tử chiến, đều cùng bước một chân vào quỷ môn quan rồi rút lại, làm sao có thể yếu đuối?

Không khỏi khiến vài thành viên Hắc Y Đội ở bị vây khốn trong trận pháp lao ra hạ sát thủ.

Việc duy trì đại trận ổn định vốn dĩ đã rất khó khăn với Y Thiên rồi, bất quá hắn ta bên trong tâm trí nhiều nhân cách cùng nhau tự sát nhập vào chính bản khiến cho hắn có thể cùng lúc giữ được nhiều mặt trận, nhưng cũng vì thế mà không mặt trận nào hoàn thiện như Vạn Khí Tru Diệt.

"Hahaha! Tà tu, đừng nói nhảm nữa. Ngươi đã không còn nhiều thời gian nữa rồi, nếu không thể chấn thương ta một đòn cực đại, cho dù ngươi giữ được thế cân bằng, đợi chúng Hắc Nhân Đội thoát khỏi các trận pháp của ngươi, kết cục thế nào ngươi cũng biết mà?"

"Hừ! Người nói nhảm là ai, ngươi sẽ rõ ngay thôi. Còn câu hỏi của ta ngươi chưa trả lời, mong ngươi còn có thể trả lời được ta câu hỏi đó trước khi chết!" Y Thiên đột ngột dừng lại, đôi Âm Dương Nhãn mở bừng lên ngọn lửa xanh rờn, toàn bộ cơ thể của hắn cắm thẳng xuống dưới mặt băng lạnh giá.

Không còn chút do dự hay tính toán, hắn đã quyết định. Khối huyết nhục nhầy nhụa trên cơ thể hắn nhanh chóng xẹp xuống, toàn bộ Huyết Ma Dịch mà hắn từng tích trữ và điều khiển ở khắp hang động, từ các bức tường máu đang cố gắng ngăn Hắc Nhân Đội, đều bị rút về như một con đê vỡ.

Lượng lớn Huyết Ma Dịch chảy ngược về, vừa gia trì vào hồi phục các bức tường máu bị nứt vỡ, cố gắng giữ chân các Hắc Nhân Đội.

Số còn lại được hấp thụ một lượng vừa đủ vào bỉ ngạn hoa tại ngay trung tâm, rồi toàn bộ đều được dồn hết vào Long Ngạo Thiên, xả ra đòn tất diệt mang theo ý chí điên cuồng mãnh liệt của Y Thiên.

Hắn tập trung toàn bộ tâm niệm, buộc Huyết Ma Dịch hóa thành thực thể, lập tức chèn ép Long Ngạo Thiên đến cực hạn.

Hàng ngàn tia Huyết Ma Dịch đen kịt, dẻo dai nhưng cứng như thép, từ khắp ngỏ ngách khe rãnh trong băng đá, từ dưới nền đất, cuộn lên như bão tố.

Chúng như những sợi tơ ma quái, găm thẳng, đâm xuyên, rồi siết chặt lấy thân thể Long Ngạo Thiên.

Hắn lúc này trông không khác gì một cái kén đen khổng lồ được tạo bởi vô số Huyết Ma Dịch nguy hiểm, chỉ chừa lại đúng cái đầu rồng cuối cùng đang vùng vẫy dữ dội, liên tục há miệng ra cắn nát từng lớp Huyết Ma Dịch ánh mắt kinh sợ hướng tới Linh Nhi.

Những Huyết Ma Dịch này như những con đỉa khát máu, khi bám vào thân thể Long Ngạo Thiên thì tự động hút lấy sinh lực, đồng thời xoay tròn điên cuồng như những lưỡi cưa sắc nhọn quanh cơ thể.

Chúng trực chờ miệng vết thương của Long Ngạo Thiên mở ra, dù chỉ là một khe hở nhỏ nhất, thì tức khắc thực hiện quá trình xâm nhập và đồng hóa, đem máu trong đó biến thành Huyết Ma Dịch để điều khiển.

"Khốn đản, ngươi thế mà còn cái thủ đoạn như này! Thật sự quá vô lí, từ ngay ban đầu cho đến bây giờ. Cứ mặc kệ cho khoảng cách tu vi rất lớn, ngươi ấy vậy mà cứ ung dung chiến đấu, còn trong đó mặc nhiên mà tính kế, đầu óc của ngươi, chiến lực của ngươi không có cái nào là tầm thường cả."

Trong cơn đau đớn tột cùng, Y Thiên không để cho Long Ngạo Thiên có lấy một giây phút nghỉ ngơi, tiếp tục bức ép cơ thể đã sớm sức cùng lực kiệt, hắn cười khen khét, vành môi chạm đến mang tai:

"Long Ngạo Thiên ngươi cũng vậy mà. Nhưng liệu ngươi có biết hay không, chính sự tầm thường này của ta với ngươi, nó đến từ đâu?"

Cơn đau thể xác của Long Ngạo Thiên lúc này không thể so với cơn đau đớn và nỗi hổ thẹn cùng với phẫn nộ trong lòng, hắn đột ngột ngẩng đầu cười lớn, từng sợi Huyết Ma Dịch găm ngay cổ hắn đứt ra:

"Cái này thì ta biết… nó đến từ quá khứ của chúng ta, đúng chứ?"

Y Thiên nghe đến đây, mặt không chút biến sắc, chỉ là thu hồi lại nụ cười đó. Gương mặt dần trở nên đắc ý:

"Theo ngươi, dẫu cho cơn mơ tan, ác mộng tàn và màn đêm tản… quá khứ đó có còn ở lại không?" Long Ngạo Thiên thoáng chốc ngơ ngác, đôi mắt hổ phách lấp lánh sự khó hiểu. Y Thiên nhếch môi nói tiếp, giọng nói như tiếng băng giá vỡ vụn:

"Tất nhiên là có rồi, quá khứ chưa từng buông tha ai cả. Mà cái nó đợi chính là khoảnh khắc đột ngột, đột nhiên, bất ngờ trong chính cuộc sống này của chúng ta mà gợi lại, từng hồi… từng hồi đau đớn. Vào những lúc đó đã đủ để gọi ác mộng trỗi dậy từ sâu thẳm trong tâm trí của mỗi chúng ta, để rồi người ta lại sảy chân xuống, trở về cái guồng quay mà người ta phải trải năm dài tháng rộng mới có thể giải thoát cho chính mình."

Y Thiên ngừng lại dùng ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào Long Ngạo Thiên, cánh tay da bọc xương vì bị rút cạn tinh huyết của hắn lúc này chỉ thẳng vào Long Ngạo Thiên, quát lớn:

"Và ngươi đã may mắn thoát ra được cái quá khứ đó… à không, phải nói là ngươi đã dùng tương lai để chữa trì cho quá khứ, và ừm… nó thành công. Còn ta thì khác, ta mãi mãi không thể thay đổi quá khứ, cũng chẳng thể nắm lấy tương lai. Mọi khứ đều bị quá khứ chi phối, từng chút một gặm nhắm cơ thể ta. Và ngươi biết không Long Ngạo Thiên… quá khứ đó đến bao giờ mới kết thúc?"

"Cả đời." Long Ngạo Thiên vẻ mặt âm trầm, trả lời vô cùng dứt khoát. Nhưng Y Thiên chỉ thở dài, trong ánh mắt thoáng qua một tia tuyệt vọng, cười khổ:

"Cả một đời ư… Không biết đời có dài hay không, nếu dài thì có thể dài đến nhường nào? Nhưng chỉ có một điều ta chắc chắn rằng ta sẽ mãi không thể dứt ra khỏi nó, cái thứ quá khứ chết tiệt cứ như bóng ma mãi đeo bám như một gông cùm xiềng xích lấy đôi chân vốn có thể nhảy cao của ta xuống dưới vực thẳm không đáy. Nó khiến ta sống không bằng chết… nhưng ta lại không thể không sống. Đau lắm, đúng chứ?"

"Ta hiểu, chia buồn cùng ngươi. Cũng chúc mừng ngươi…" Long Ngạo Thiên đáp lại bằng một giọng trầm đục.

"Chúc mừng?" Y Thiên nhíu mày.

"Đúng… chúc mừng ngươi sắp được thỏa mãn ý nguyện!"

Long Ngạo Thiên dồn Long Khí vào Hàng Long Phục Ma Thương, thân thương rung lên kịch liệt, phát ra âm thanh rít gào. Từng đợt linh lực tỏa ra uy áp như làn sóng vô hình liên tục phát động, nghiền nát lớp băng xung quanh thành bụi mịn.

"Ngươi thật sự nghĩ rằng ta vì ngươi kể khổ mà đau lòng đến đồng cảm sao? Mơ đi, ngươi dù có đau hơn khổ hơn cũng không thể nói được ta không đau bằng ngươi, nỗi đau không bao giờ được đo trong một thang khổ nào cả mà được đo bằng chính cảm xúc của mỗi người. Ngươi có thể đau nhưng hơn ta ư? Không chắc!"

Long Ngạo Thiên một chút cũng không màn tới những thứ này, từng sợi tia Huyết Ma Dịch nương theo bước tiến mạnh mẽ của Long Ngạo Thiên mà đứt gãy.

Đòn tất sát Tàng Long Hợp Kích Sát càng lúc càng mạnh thêm, sức mạnh của Hàng Long Phục Ma Thương dường như đã vượt qua cả giới hạn nó, từng vết nứt cũng bắt đầu xuất hiện.

"SÁT!"

Từng đầu long hồn lao đến như sóng trào, chỉ chờ một sơ hở nhỏ nhất, xuyên qua đống Huyết Ma Dịch dày đặc như vòng kén này, để xông lên cắn nát cơ thể Linh Nhi ra thành ngàn mảnh.

Y Thiên lúc này vì sử dụng quá nhiều sức mạnh đã vượt xa giới hạn của Luyện Khí Kỳ Ngũ Tầng, tâm trí gần như ngưng trệ và vỡ nát.

Sức mạnh truyền thừa Huyết Ma này hay gọi cách khác là Huyết Ma Thần Thể suy cho cùng nếu ở trong người không có đúng thể chất chứa đựng thì cũng chỉ là một lời nguyền rủa đau đớn mà thôi.

Mỗi giây phút duy trì thế trận này, cơn đau buốt như tim gan phèo phổi rớt ra khỏi cơ thể, xuyên thấu từ xương tủy, xé rách ý thức ra thành từng mảnh.

"Ngươi nói đúng, ta không thể chỉ dựa vào bản thân mà đánh giá ngươi. Nhưng ngươi đã sai khi nghĩ chỉ có thế đã muốn xuyên phá ta, giết muội muội? Hahaha, vốn dĩ không thể nào!"

Hắn cố gắng dựa vào cơn đau đến chết đi sống lại này mà giữ cho đầu óc tỉnh táo, đồng thời vận động cùng lúc hàng loạt dòng Huyết Ma Dịch khác nhau ở nhiều chỗ để giữ vững mọi chiến tuyến.

Long Ngạo Thiên nghe thấy lời Y Thiên thều thào, sự phẫn uất dâng lên đến đỉnh điểm.Mạch máu trên trán hắn giật mạnh:

"Có mỗi mình ngươi là có thứ để không thể từ bỏ thôi sao? Bộ ngươi nghĩ thế giới này có bọn ngươi mới có thể vận hành sao? Cho nên chỉ có mỗi mình ngươi là khổ là đau, là có thứ cho dù ngươi lúc này đau đớn đến tận xương tủy đến tận chết đi sống lại cũng cố gắng cứu lấy?"

"Ngươi có ta cũng có!" Cả hai đồng thanh quát lên, âm thanh rúng động khắp tầng hang.