Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 109: TA PHẢI LÀM SAO ĐÂY?



Lưu Tam Bảo đứng sững lại trước lời mỉa mai của huynh trưởng. Gương mặt hắn từ đỏ gay chuyển sang tái nhợt, đôi bàn tay nắm chặt song đao đến mức run rẩy.

"Lưu Đại… huynh…" Hắn không thể phản bác, vì sự thật phơi bày ngay trước mắt.

Đội quân tinh nhuệ mà hắn dày công huấn luyện đã bị một thằng nhóc Luyện Khí Kỳ thảm sát, và giờ đây, nhị ca phải ra tay mới dứt điểm được sát cục.

Dưới chân Lưu Nhị Can, Y Thiên như một món đồ chơi rách nát. Móng vuốt của con khỉ vàng vẫn găm chặt vào trái tim hắn, mỗi lần Y Thiên cố gắng lấy hơi là một lần máu từ phổi trào ngược lên miệng, nghẹn đắng.

Áp lực từ ba cường giả Kim Đan Cảnh phối hợp với sóng âm Mãn Nguyệt đã triệt tiêu hoàn toàn khả năng vận động của Huyết Ma Dịch.

Những sợi xúc tu máu ban nãy còn hung hãn, giờ đây nằm rũ rượi trên mặt băng như những con giun chết héo.

"Chết tiệt!"

Y Thiên thều thào, tầm nhìn đã hoàn toàn bị phủ một màn sương đỏ sậm.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi tái sinh, hắn cảm thấy sự nhỏ bé và bất lực đến cùng cực. Mọi âm mưu, mọi sự điên cuồng của hắn trước sức mạnh tuyệt đối của Kim Đan Cảnh đều trở nên nực cười như trò trẻ con.

Lưu Nhị Can nghiến gót chân, xoay mạnh trên thái dương Y Thiên, tiếng xương sọ rạn nứt nghe rợn người giữa không gian tĩnh lặng.

Hắn nhìn sang vị huynh trưởng vừa xuất hiện, hừ lạnh:

"Đại ca, huynh cứ thong thả mà xem. Tên nhóc này có chút cổ quái, nhưng trước mặt Nhị Can ta, nó chỉ là một vũng bùn không hơn không kém. Để ta móc mắt nó ra trước, xem đôi đồng tử màu mè này có gì hay ho."

"Lấy mắt nó làm gì, mau ép nó rút Dị Lôi ra đem về Long phủ rồi giả vờ khóc thương, làm bằng chứng cho việc chúng ta đã trả thù cho tân thiếu chủ. Chỉ có như vậy mới giúp chúng ta giữ lại được cái đầu trên cổ."

"Tuân lệnh!" Lưu Nhị Can nghe Lưu Đại nói vậy, một tay khép lại để ngang trán, lưng thẳng táp, trung thành nghe hiệu lệnh.

"Hai tên đó nói gì vậy… Thôi, mặc kệ đi…" Y Thiên không còn nghe rõ tiếng xung quanh nữa.

Hắn biết, bản thân đã chạm đến giới hạn của "mình". Để cứu Linh Nhi, để bước tiếp, cái giá phải trả lúc này không còn là máu nữa, mà là một thứ gì đó khủng khiếp hơn rất nhiều.

"Ta cần sức mạnh… mạnh hơn nữa… Làm ơn đi Viêm Hàn… Bất Phàm… Làm ơn đi, hai người làm ơn cho ta thêm sức mạnh!" Hắn gào thét trong cổ họng đang bị máu tươi đặc quánh chèn ép đến khó thở.

Hắn muốn đánh đổi. Máu xương tủy hay bất cứ thứ gì có thể đánh đổi hắn đều muốn đem ra, tiếc là không có lời đáp trả nào từ sâu trong linh hồn. Chỉ có sự im lặng đến đáng sợ của hai đại năng.

Trong đan điền mịt mù của Y Thiên, tiếng Đóa Đóa vang lên đầy nức nở và sợ hãi. Linh thể nàng run rẩy, đôi tay nhỏ bé ôm chặt lấy đầu, thanh âm truyền qua tâm thức nghẹn ngào:

"Y Thiên... dừng lại đi... đừng gồng mình nữa. Tim chàng... tim chàng thực sự nát rồi! Huyết Ma Dịch không cứu được chàng đâu. Liệu chúng ta... đã hoàn toàn hết cách rồi sao?"

Sự hiện diện của nàng lúc này chỉ còn là những tiếng khóc thầm bất lực trước cái chết đang cận kề.

"Hộc... hộc… Ta… cần… sức mạnh!"

Y Thiên không trả lời. Dù móng vuốt của con khỉ vàng đang găm sâu trong tim, dù xương sọ đang rạn nứt dưới gót chân Lưu Nhị Can, hắn vẫn điên cuồng gầm lên như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng.

Hai tay hắn cào nát mặt băng, móng tay lật ngược, rỉ máu, cố gắng đẩy cơ thể đứng lên trong một nỗ lực tuyệt vọng và đầy ngông cuồng. Đôi Âm Dương Nhãn đỏ rực, trừng trừng nhìn Lưu Nhị Can với một sự căm hận không gì lay chuyển nổi.

"Còn dám nhìn? Mau đưa ra Dị Lôi để nhận được cái chết không đau đớn." Lưu Nhị Can nghiến răng, ra sức đạp mạnh vào một cái, hộp sọ Y Thiên lập tức nứt vỡ, dính chặt vào nền băng vừa bị lún do lực đạo của đòn cước.

Lưu Đại, vị huynh trưởng với đôi mắt sắc lẹm như chim ưng, bình thản đứng quan sát. Hắn khẽ lắc đầu, vẻ mặt đầy sự kinh nghiệm của một kẻ đã kinh qua vạn lần tra tấn.

"Nhị đệ, đệ quá nôn nóng rồi. Kẻ mang thân xác quái thai này vốn không có cảm giác đau đớn như người thường. Lục phủ ngũ tạng nát bấy cũng chẳng khiến hắn phục tùng đâu."

Lưu Đại vừa nói vừa chậm rãi bước tới phía sau Y Thiên, đôi tay khô khốc đưa ra nhắm thẳng vào cái bọc máu trên lưng hắn.

"Không thể nào!" Lúc này, Y Thiên bỗng rùng mình, một trực giác không lành đè nặng lên đầu óc lâng lâng.

Cảm giác trọng lượng của Linh Nhi đang dần tuột khỏi lưng khiến hắn hoảng loạn hơn cả cái chết.

Dù áp thế của ba Kim Đan Cảnh và sóng âm Mãn Nguyệt đang đè bẹp mọi ngóc ngách, nhưng tại nơi tiếp xúc với Linh Nhi, Huyết Ma Dịch lại hoạt động với công suất điên cuồng nhất.

Những sợi tơ máu nồng đậm quấn chặt lấy nàng như những sợi dây thừng vĩnh cửu, cố gắng kéo nàng lại gần hơi ấm cuối cùng của hắn.

"Tìm thấy rồi. Đây mới "trái tim" của ngươi đúng không?" Lưu Đại cười nhạt, tay hắn vung lên như một đường đao sắc lẹm.

XOẸT!

Những sợi Huyết Ma Dịch kiên cường nhất bỗng chốc đứt đoạn dưới linh lực Kim Đan thâm hậu.

Lưu Đại thô bạo túm lấy cổ Linh Nhi, một tay bóp chặt lấy cái cổ nhỏ nhắn của nàng nâng bổng lên không trung.

Linh Nhi thoi thóp, gương mặt lấm lem máu và tuyết trắng bệch, đôi môi tím tái vì thiếu dưỡng khí, đôi tay nhỏ bé buông thõng yếu ớt.

"NHÌN CHO KỸ VÀO!" Lưu Đại quát lớn, đồng thời tung một cú đá tựa sấm sét vào thái dương Y Thiên.

Cùng lúc đó, Lưu Nhị Can hiểu ý, dẫm mạnh chân xuống khiến cằm Y Thiên găm chặt vào nền băng lạnh buốt, mặt áp sát xuống sàn.

Chưa dừng lại, con khỉ vàng từ sau lưng hắn vươn hai móng vuốt nhọn hoắt, găm thẳng vào mí mắt Y Thiên, cưỡng ép đôi đồng tử Âm Dương phải mở to hết mức, trừng trừng nhìn vào cảnh tượng trước mắt.

Y Thiên bị đóng chặt xuống mặt băng, máu mắt chảy dài theo móng vuốt của con khỉ, tầm nhìn nhuốm màu đỏ lự.

Hắn phải nhìn, phải nhìn thấy Linh Nhi đang bị bóp cổ, đôi chân nhỏ nhắn của nàng giãy dụa yếu ớt trong không trung, sinh cơ nhạt nhòa như ngọn đèn trước gió ngay trong tay Lưu Đại.

"Gào nữa đi? Sao lại không gào nữa? Ta hỏi ngươi đấy, chảnh chọe vậy à? Hay là tai bị điếc rồi?" Lưu Đại vừa siết chặt cổ Linh Nhi, vừa nhìn Y Thiên đầy đắc thắng:

"Hở? Trả lời ta đi chứ?"

Linh Nhi yếu ớt mở đôi mắt to tròn ra, kinh hoàng nhìn Y Thiên, giọng nói vì bị bóp chặt hơi thở mà ngắt quãng:

"Y Thiên ca ca… cứu… cứu Linh Nhi… với…" Một tay nàng ghì chặt vào cánh tay to lớn trên cổ mình, một tay xòe ra vươn về phía Y Thiên.

"Không… không…"

Giống như mấy lần trước, cứ mỗi khi Linh Nhi lâm vào nguy hiểm là Y Thiên lại lâm vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, dường như tâm trí của bản thân tuyệt đối không cho phép hắn thấy cảnh tượng kinh hoàng trước mắt.

Không để cho Y Thiên ngất đi, Lưu Nhị Can ngay lập tức đâm một thanh dao găm vào mắt Y Thiên, nỗi đau đớn lập tức khiến hắn bừng tỉnh.

Nhưng hắn thực sự không muốn tỉnh bây giờ, hắn chưa bao giờ cảm thấy tuyệt vọng như bây giờ, cảm giác chỉ muốn ngủ một giấc rồi đem mọi việc xã đi như cơn ác mộng. Tiếc là không thể…

Nội tâm hắn dâng lên nỗi hối hận cuồn cuộn như sóng trào:

"Nhẽ ra ta nên chạy, nhẽ ra ta không nên ở lại chiến đấu. Nếu ta chạy đi sớm hơn, mọi chuyện đã không thành ra như vậy… Ta…"

Không để hắn nói hết, Lưu Đại tức giận nghiến răng:

"Mặc kệ ngươi có hối hận hay không. Mau đem Dị Lôi ra đây, không thì muội muội của ngươi sẽ bị ta bóp gãy cổ. Nhanh lên!" Lưu Đại dùng thêm sức vào, thúc giục.

Nhìn thấy Linh Nhi đau đớn trước mặt, Y Thiên dù lòng đau như cắt, tim gan như nổ vỡ nhưng hắn phải làm sao bây giờ? Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi đã sớm bị hắn hấp thụ cả rồi, làm sao có thể lấy ra được đây? Hắn không dám tiết lộ điều này ra, sợ bọn chúng nghe được sẽ lập tức bóp chết Linh Nhi.

"Ta… phải làm sao bây giờ?" Hắn đau đớn đến tột cùng… với từng dòng câu hỏi cứ chạy dăng dẳng trong đầu óc:

"Phải làm sao bây giờ?"

"Phải làm sao đây?"

"Phải làm sao?"

"Phải… làm… sao?"