"Phải làm sao ư? Mẹ kiếp, ngươi đã phá hủy tất cả những gì bọn ta trao cho ngươi rồi. Chết tiệt, ta đã nói rồi mà giải thoát hắn ra chỉ tổ phá hoại mà thôi!" Một bóng đen đang gầm thét điên cuồng, dáng vẻ như sắp ăn tươi nuốt sống mấy kẻ bên cạnh.
Trong khoảng không gian vặn vẹo của tâm thức tăm tối, Y Thiên từng là điên cuồng nhất đang quỳ sụp giữa những mảnh vỡ ý thức lơ lửng.
Đôi mắt hắn trừng lớn, từng dòng huyết lệ tuôn dài qua gò má bết bát bùn đất, tạo thành những vệt đỏ thẫm kinh dị trên gương mặt vốn dĩ ngạo nghễ.
Hắn run rẩy vươn tay về phía ảo ảnh Linh Nhi đang bị bóp nghẹt, cổ họng phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn đắng của một con mãnh thú bị bẻ gãy hoàn toàn nanh vuốt.
"Nhìn cái bộ dạng thảm hại của ngươi kìa! Đây là kẻ mà chúng ta đã đặt cược tất cả sao?"
Một bóng đen khác với ánh mắt lạnh lẽo như băng phiến bước ra, tà áo nhuốm máu phẳng phiu đến rợn người. Nhưng lần này hình dạng hắn rõ nét hơn, thế mà hắn cũng lại là một Y Thiên khác.
Hắn khẽ cúi đầu nhìn bản thể đang quỳ dưới chân mình, đôi môi mỏng nở nụ cười khinh bỉ tột độ:
"Bọn ta nhường xác thịt để ngươi cứu muội ấy, chứ không phải để ngươi nằm đây chờ chết dưới gót chân hạng phàm phu tục tử kia!"
"Câm mồm! Ta sẽ xé xác tất cả chúng nó!" Một tên khác với gân xanh nổi cuồn cuộn trên trán gầm lên, nắm đấm giáng mạnh xuống hư không khiến tâm thức rung chuyển.
Hắn lao tới túm lấy cổ áo Y Thiên đang quỳ, đôi mắt vằn tia máu nhìn chòng chọc đầy phẫn nộ:
"Ngươi chiếm hữu quyền điều khiển bằng sự tàn bạo, nhưng lại để cái tính điên cuồng và ngông của mình mà phá hỏng đại cục, khiến bây giờ Linh Nhi phải chết vì sự ngu ngốc của ngươi!"
Xung quanh hắn, những bóng đen của các Y Thiên khác dần hiện ra, gương mặt kẻ nào cũng tràn đầy sự khinh bỉ và phẫn nộ tột cùng.
"Đây là cái giá của sự ngông cuồng sao?" Một kẻ lạnh lùng lên tiếng, đôi mắt nheo lại đầy thất vọng.
"Bọn ta hi sinh cả tồn tại của mình để nhường quyền điều khiển cho ngươi, để rồi giờ đây ngươi để muội ấy bị bóp cổ trong khi đầu đang nằm dưới chân kẻ khác?"
Một kẻ khác nghiến răng, nắm đấm siết chặt run rẩy:
"Ta đã từng nói rồi mà. Ngươi không phải mạnh nhất, ngươi bị khóa chặt lại chẳng qua là vì bản tính quá cuồng loạn, vốn dĩ có những suy nghĩ khác thường, cho nên ngoài đột phá ra thì chả làm ăn được gì cả!"
Một tên trông rất to lớn vạm vỡ, cơ thể với những đường nét cơ bắp chắc như tạc tượng, từng bước uy nghi, nhếch môi cười khinh miệt:
"Các ngươi khi nào cũng vậy, mở miệng ra thì ta nói này ta nói nọ nhưng ai trong các ngươi dám như hắn đứng dậy điều khiển? Ai trong mỗi các ngươi đều sôi sục nỗi niềm cứu Linh Nhi. Ta biết chứ, tại ta cũng như vậy mà." Hắn đột ngột nắm lấy cổ của tên bên cạnh, nâng lên như nâng cục bông mềm mại:
"Nhưng rốt cuộc thì sao? Bọn ngươi chỉ biết tranh cãi rồi đùn đẩy, thấy hắn ổn thì liền tự tan vào hắn mặc cho hắn điều khiển, cho đến cái lúc mà hắn thất bại các ngươi lại nhao nhao cả lên đổ lỗi. Vậy cho ta hỏi thử một câu, khi hắn thành công thì lúc đó các ngươi đang ở đâu? Lúc đó các ngươi có nhận ra lợi ích của hắn hay là quy công về năng lực của bản thân? Thế mà cái miệng chó má của các ngươi cứ bô bô rằng ta hi sinh này, ta hi sinh nọ."
Nói tới đây, hắn bật cười to hơn, bàn tay to lớn buông cổ tên bên cạnh ra khiến hắn rơi xuống, ôm cổ khó thở. Nói tiếp, âm thanh trầm thấp nhưng lại như một mũi dao đâm thẳng vào tim của tất cả:
"Bộ các ngươi đuôi hay sao mà không thấy. Hắn chưa từng hi sinh sao? Mau lên, trả lời câu hỏi của ta đi nào."
Từng lời nói của tên Y Thiên mang bộ hình vạm vỡ với gương mặt dữ tợn đã lập tức trúng tim đen của tất cả, trong phút chốc khiến không một ai trong bọn chúng có thể đáp lại.
"Phải làm sao bây giờ?" Một tên trong số đó lên tiếng, nhưng không phải là để trả lời câu hỏi, mà để chất vấn.
Tên Y Thiên to lớn ngẩng đầu cười dài:
"Hahaha! Ta chửi các ngươi một tràng dài như vậy rồi mà vẫn chưa khôn nỗi à? Nếu ta biết làm sao thì còn phải đứng ra đây ghim chặt dao vào tim bọn ngươi sao?"
"Hừ! Ngươi cũng có dám đâu mà cũng đứng lên nói bọn ta này kia." Một tên khác hừ lạnh, khinh bỉ nói.
"Đúng, tất nhiên ngươi đúng. Ta quả thực không dám nhưng ta không giống như lũ hèn hạ các ngươi chỉ biết núp bóng hưởng lợi, miệng thì tỏ vẻ cao thượng ta đây nhưng thực chất thì như cái thùng rỗng mà còn kêu to. Một chút cũng không làm được gì."
"Hửm? Trả lời đi, ta nói sai sao?"
Toàn trường lập tức đông cứng, không một ai có thể đáp lại được hắn bây giờ. Bởi vì hắn nói quá đúng, bọn hắn đã sai từ đầu nhưng cái tôi quá lớn, lòng tự trọng quá cao khiến bọn hắn không một ai lùi về sau để nhận lỗi.
Bỗng một Y Thiên trong đó lên tiếng, trông dáng vẻ không tầm thường:
"Bỏ qua đi, tranh cãi cho lắm vào cũng không có kết luận gì. Bây giờ quan trọng là cứu Linh Nhi." Hắn chỉ tay xung quanh một lượt:
"Ai trong số các ngươi dám nhận trách nhiệm này?"
Khác với lần nhao nhao trước đó, lần này kết quả chỉ là sự im lặng đến tuyệt vọng. Cái vỏ bọc cứng cáp nứt toác ra cũng chính là lúc con rùa hèn nhát bên trong từng bọn chúng hiện ra, những kẻ hèn hạ chỉ biết ỷ đông hiếp yếu.
"Nếu một người không được, thì tất cả chúng ta cùng chiến đấu thì sao?" Giữa cơn hỗn loạn, một giọng nói nhỏ nhẹ nhưng vang vọng đến lạ lùng vang lên khiến tất cả sững lại.
Một Y Thiên có vóc dáng nhỏ nhỏ, đôi mắt luôn chất chứa sự sợ hãi vốn vẫn nép mình trong bóng tối nay lại bước ra với tư thế hiên ngang lạ kỳ.
Hắn đứng đó, giữa những phiên bản cường đại của chính mình, vẻ mặt điềm tĩnh đến mức khiến những kẻ khác phải nảy sinh một nỗi kinh sợ vô hình.
"Làm sao có thể? Liệu có khả thi không?" Một Y Thiên trầm mặc nãy giờ mới lên tiếng, đôi lông mày nhíu chặt lại đầy vẻ hoài nghi nhưng trong thâm tâm đã bắt đầu dao động.
Kẻ hèn nhát kia không hề nao núng, hắn khẽ gật đầu, đôi mắt phản chiếu hình ảnh huyết hải đang sôi sục bên dưới lớp băng của Cửu U Băng Nguyên.
"Khả thi! Chúng ta sẽ dùng Huyết Ma Dịch tạo ra thực thể, mỗi người sẽ gánh vác một phần linh hồn để đồ sát lũ tạp chủng kia."
"Ai sẽ là kẻ giữ quyền kiểm soát bản thể này?" Câu hỏi đồng thanh vang lên, chứa đựng cả sự tham vọng lẫn lo âu của hàng loạt nhân cách đang hiện hữu.
Y Thiên hèn nhát khẽ nhếch môi, một nét cười tự tin chưa từng thấy xuất hiện trên gương mặt hắn, phá vỡ hoàn toàn lớp vỏ bọc bạc nhược bấy lâu nay.
"Tất nhiên là ta. Vào lúc này, không ai trong các ngươi tỉnh táo hơn ta để bảo vệ muội ấy cả, đúng chứ? Huống chi ta vốn dĩ từ ban đầu đã là bản thể chính, bọn ngươi chỉ là những kẻ thế thân, những "ta" khác được sinh ra từ ta mà thôi. Nếu ta mãi mãi sống trong lớp vỏ bọc các ngươi thì đến khi nào ta mới có thể bước vững trên đôi chân của chính mình đây?"
Hắn khẽ nắm chặt đôi bàn tay, sự run rẩy không hề có trên đôi bàn tay tưởng chừng yếu đuối nhất này, giọng vang lên đầy kiên quyết:
"Cho nên sẽ không một ai ngoài ta phù hợp nhất cho chính ta, đúng chứ? Cũng đến lúc mà chúng ta thoát khỏi nỗi sợ hãi, sự ngờ vực về chính ta, mặc cho vực thẳm vẫn còn ở phía sau, chỉ cần ta không lùi lại, nương theo từng bước tiến của ta. Cho dù phía trước không đường, chân ta cũng tuyệt nhiên tự vượt qua được. Bởi khi đó, đôi chân của ta đã hoàn toàn của ta."
Y Thiên điên cuồng nhất nhìn vào đôi mắt ấy, bàn tay đang run rẩy của hắn đột ngột nắm chặt lại, chặn đứng mọi lời phản đối định thốt ra của những phiên bản khác.
Hắn hít một hơi thật sâu, hai tay nặng nề chống xuống đất đẩy cơ thể đứng dậy, dòng huyết lệ trên mặt dường như khô đặc lại thành một ấn ký tàn khốc:
"Được! Ta và bọn hắn tin ngươi. Đưa Linh Nhi trở về... bằng bất cứ giá nào, ngay cả khi chúng ta phải tan biến!"
"Tất cả các ngươi, dưới sự điều hành bản thể của ta. Sẽ không một ai bị tan biến. Nhất định!"
Bên ngoài, cả Cửu U Băng Nguyên bỗng chốc rung chấn dữ dội như gặp phải đại địa chấn, những vết nứt khổng lồ chằng chịt lan rộng trên mặt băng như một mạng nhện tử thần.
Huyết Ma Dịch từ lòng đất sôi trào, những vết nứt trên mặt băng phun ra từng cột máu đỏ thẫm. Huyết Ma Dịch từ lòng đất sôi trào, ngưng tụ thành hàng loạt thực thể mang gương mặt của Y Thiên.
Mỗi kẻ mang một thần thái khác nhau, kẻ cười điên dại, kẻ trầm mặc sát thủ, đồng loạt rống lên, lao thẳng vào đội quân Hắc Nhân Đội như một cơn sóng thần bằng máu dữ dội.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Đám hắc y nhân kinh hãi vung đao, chém nát những Y Thiên bằng máu, nhưng chỉ trong chớp mắt, vũng máu lại tụ hợp, tiếp tục cắn xé không ngừng nghỉ.
Hai cơn sóng thần, một đen tuyền của y phục, một đỏ thẫm của Huyết Ma va chạm kịch liệt, tạo nên những tiếng gào thét chấn động tầng hang mờ ảo.
Tuy bị áp đảo về tu vi, nhưng năng lực hồi phục vô tận, chỉ cần máu còn tồn tại thì bọn hắn sẽ còn tồn tại của những kẻ không biết đau đớn khiến Hắc Nhân Đội bắt đầu rơi vào cảnh hỗn loạn, máu bết bê mắt.
Lưu Tam Bảo nghiến răng, cưỡng ép Mãn Nguyệt giãn rộng phạm vi, tỏa ra những luồng sóng âm xanh lam lạnh lẽo bao trùm toàn bộ chiến trường để ngăn sự hồi phục.
Nhưng khi phạm vi mở rộng, mức độ áp chế tại tâm điểm, nơi Y Thiên đang bị giẫm đạp bỗng chốc giảm mạnh do năng lực bị phân tán.
Khí huyết vốn bị đóng băng trong người Y Thiên bỗng chốc lưu thông trở lại, hắc tử lôi điện âm thầm nhảy múa dưới lớp da rách nát.
Tận dụng khoảnh khắc Lưu Nhị Can còn đang ngỡ ngàng nhìn đám phân thân bằng máu kia, bàn tay phải của Y Thiên từ từ vươn ra, không phải một cú vồ bạo lực, mà là sự len lỏi của hàng vạn sợi Huyết Ma Dịch nhỏ như đầu kim từ bên dưới khe băng, thẩm thấu qua các khe hở linh lực ở cổ chân Lưu Nhị Can.
Một luồng Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi nhỏ xíu nhưng cô đặc được nén chặt vào điểm cực trọng ở khớp chân, nổ tung ngay bên trong lớp bảo hộ.
"Hử?" Lưu Nhị Can nhíu mày, cảm giác một luồng điện tê dại xộc thẳng vào kinh mạch, khiến chân hắn trong một tích tắc mất đi tri giác.
Chỉ cần có thế, Thiên Bình Kiếm trong tay phải hắn lóe lên hắc tử lôi điện, vẽ một đường bán nguyệt tàn khốc từ dưới lên trên, nhắm thẳng vào một bên hông của Lưu Nhị Can.
Kim Đan Cảnh thực lực đúng là không thể sánh nổi, cho dù hắn đã mất tri giác nhưng cũng trong một phần vạn giây này xoay người tránh được một kiếm trí mạng.
"Aaaaa!" Lưu Nhị Can gào lên thảm thiết, máu tươi phun ra xối xả khi một phần cơ thể bị lưỡi kiếm xé toạc thành đống bầy nhầy.
Y Thiên không dừng lại, nhân lúc Lưu Đại vô thức nới lỏng tay bóp cổ Linh Nhi, hắn tung người lên không trung, cánh tay trái hóa thành một xúc tu máu khổng lồ vươn dài hàng trượng.
Sợi tơ máu ấy nhanh như chớp cuốn chặt lấy eo Linh Nhi, kéo mạnh nàng về phía lồng ngực mình trong một nhịp thở gấp gáp.
Tốc độ quá nhanh khiến cho Lưu Đại cho dù có phản ứng cũng đã quá muộn. Bàn tay hắn vươn ra nhưng chỉ chộp được không khí, con mồi thoáng chốc tuột khỏi lòng bàn tay khiến gương mặt hắn lập tức đỏ bừng.
Y Thiên đáp xuống mặt băng, một tay ôm chặt Linh Nhi đã ngất đi vì ngạt khí, tay kia cầm Thiên Bình Kiếm chỉ thẳng về phía ba huynh đệ nhà họ Lưu, mái tóc bạc trắng tung bay giữa rừng phân thân đang gầm thét.
Đôi Âm Dương Nhãn giờ đây không còn sự điên dại, mà là một sự tĩnh lặng chết chóc của kẻ đã làm chủ được mọi nhân cách trong mình.
"Ta đã nói rồi, không một ai bị tan biến. Ngoại trừ các ngươi!" Giọng nói của hắn lúc này là sự cộng hưởng của hàng trăm âm vực khác nhau, vang vọng khắp Cửu U Băng Nguyên như tiếng tuyên án từ địa ngục.
"Khinh thường nó rồi!" Lưu Đại phẫn nộ gầm lên, khẽ xoay nhẹ cổ tay. Toàn bộ khí tứ Kim Đan Cảnh Sơ Kì triệt để bùng phát.