Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 111: CƯỜI!



Lưu Đại gầm lên một tiếng rợn người, khí thế Kim Đan Sơ Kỳ bùng nổ như một ngọn núi lửa phun trào giữa băng nguyên lạnh giá.

Hắn không nói một lời, vung tay ra hiệu cho Lưu Nhị Can đang ôm vết thương đầy máu phía sau phối hợp. Hai luồng linh lực xanh lam và vàng sẫm quyện vào nhau, tạo thành một thế gọng kìm chết chóc nhắm thẳng vào Y Thiên.

"Chết đi cho ta!" Lưu Đại nghiến răng, cơ bắp trên cánh tay cầm đao gồng lên như sắt nguội.

"Huyết Ma Dịch - Vạn Khí Tru Diệt!"

Giữa lòng bàn tay Y Thiên bay ra hàng ngàn sợi tơ máu đỏ sẫm lập tức kết dính hóa thành một vòm tròn bao quanh lấy Lưu Đại bên trong, các Huyết Luân, Huyết Kiếm, Huyết Thương tức khắc ngưng tụ bao vây Lưu Nhị Can bên ngoài, dễ dàng ngăn chặn bước tiến đầu tiên.

"Thình thịch!"

Đột nhiên, Y Thiên cảm thấy lồng ngực mình rung chuyển dữ dội, khí huyết trong người cuộn trào đảo lộn như sóng dữ dưới đáy đại dương.

Từng thớ thịt trên cánh tay đang ôm Linh Nhi rách toác ra, để lộ những thớ cơ bị ăn mòn bởi Huyết Ma Dịch đang bốc khói đen nghi ngút.

Sự ăn mòn nhân tính này khiến hắn đau đớn đến mức muốn phát điên, trí não quay cuồng giữa những tiếng gào thét của hàng vạn bóng ma từ Sát Khí đang tỏa ra trên người hắn, bật cười:

"Quả nhiên chỉ có "ta" đó mới có thể chịu được sự giày vò này, thôi thì cứ dùng cách cũ là được." Y Thiên nghiến răng, cổ họng phát ra âm thanh trầm đục, đứt quãng như tiếng gỗ mục bị bẻ gãy:

"Trở về... cho ta!" Hắn dậm mạnh chân xuống mặt băng, ngũ hành linh lực dồn xuống sâu dưới huyết hải đang sôi sục bên dưới.

Những mảnh vỡ của Bất Khứ Hồi Quang Cư bỗng nhiên rung lên bần bật, xé toạc mặt nước đỏ thẫm bay lên không trung như những cánh chim sắt.

Mỗi mảnh vỡ mang theo những vết nứt tàn khốc của trận chiến cũ, bay lượn quanh đầu Y Thiên rồi đột ngột ghép lại, bao bọc lấy gương mặt hắn. Một chiếc mặt nạ trắng bệch, không có ngũ quan, chỉ có một ấn ký huyết sắc kỳ quái hiện lên chính giữa trán.

Khí trường quanh người hắn bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, tựa như hơi thở của một tử thần vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ ngàn năm.

"Ta là Vô Diện, lần này xin được thỉnh giáo nhị vị Kim Đan." Giọng nói của hắn lúc này không còn chút cảm xúc, lạnh lùng và khô khốc như tiếng băng vỡ.

Tay trái hắn nắm chặt luồng Huyết Ma Dịch đang ngưng tụ lại thành một thanh đao đỏ thẫm. Thanh đao tỏa ra tà khí ma mị, rung động bần bật như đang thèm khát huyết nhục của kẻ thù.

Trong khoảnh khắc, bọc máu bao lấy Lưu Đại vỡ tan tành thành một vũng dưới chân. Song các loại Huyết Khí đã bị Lưu Nhị Can đánh tan, lại dưới áp lực của Mãn Nguyệt từ Lưu Tam Bảo "Vạn Khí Tru Diệt" không thể mang lại thực lực vốn có.

Lưu Đại cười gằn, cơ mặt vặn vẹo đầy khinh bỉ:

"Vô Diện? Ta sẽ chém cho ngươi nát mặt!" Hắn đạp mạnh chân xuống mặt băng lấy đà bay lên không trung, xoay người lao tới Y Thiên:

"Sơn Hà Toái Kích!"

Cùng lúc thanh đại đao vẽ lên một đường vòng cung tuyệt mỹ rồi bổ xuống.

Y Thiên dùng Thiên Bình Kiếm chặn đứng nhát đao, nhưng sức nặng ngàn cân khiến đôi chân hắn cày nát mặt đất tạo thành hai rãnh sâu hoắm.

KENG!

Âm thanh kim loại va chạm chói tai vang lên, tia lửa bắn ra tung tóe nhuộm đỏ một góc hang tối tăm.

"Lực tay khá đấy, nhưng so với ta thì uy lực vẫn là có chút không được." Y Thiên gằn giọng qua lớp mặt nạ lạnh lẽo.

Ngay lúc đó, Lưu Nhị Can từ trong góc tối lao ra như một con rắn độc, ánh mắt ánh lên vẻ điên cuồng:

"Xem ngươi né chiêu này của ta như nào!"

Đôi đoản đao lóe lên ánh vàng sẫm, đâm thẳng vào mạng sườn Y Thiên với tốc độ xé gió.

"Tồi Tâm Trảo!"

Y Thiên biết mình không thể trực tiếp né tránh, chỉ thấy hắn xoay người theo một quỹ đạo kỳ lạ tựa như một bông tuyết rơi giữa bão tố điên cuồng.

Thanh huyết đao bên tay trái vung ra, chém đứt luồng linh lực hộ thân của Nhị Can, buộc hắn phải lùi lại. Lưu Nhị Can hốt hoảng thốt lên:

"Làm sao có thể? Lớp hộ thể của ta... là được bao bọc bởi linh lực Kim Đan Cảnh cơ mà!"

"Nhị đệ, lùi lại!" Lưu Đại gầm lên, vận linh lực vào toàn bộ thân thể, luồng linh lực như dòng suối mát lành chạy xuống hai bàn chân, nhắm lấy thời cơ lập tức thi triển bộ pháp.

"Hám Địa Bộ"

Mỗi bước chân đều tạo ra những vết nứt nhỏ trên mặt băng. Hắn bỏ qua mọi phòng thủ, dùng cú nhảy này dồn tất cả vào lực tấn công. Thanh đại đao quét một vòng giữa không trung, quỹ đạo cực kì quỷ dị, thân ảnh nhanh đến nỗi khiến cho Y Thiên có chút không theo kịp.

"Cuồng Phong Loạn Trảm!"

Phốc! Phốc! Phốc!...

Mỗi nhát đao của Lưu Đại đều mang theo uy lực hủy diệt của Kim Đan Cảnh.

Y Thiên lúc này chỉ như một cánh bướm gãy cánh giữa giông bão, dù cho vận hành tối đa sức lực của cơ thể, một đao một kích liên hoàn vung lên cũng không chống nổi đòn tất công như vũ bão, tiếp tục bị nó xuyên qua lấy đi từng miếng da miếng thịt.

Chỉ trong phút chốc, hắn liền bị đẩy lùi về phía vách đá dựng đứng. Máu tươi đỏ thẫm rỉ ra nơi khóe mặt nạ, chảy dọc xuống cằm, tương phản gay gắt với sắc trắng bệch của lớp vỏ bọc Vô Diện.

Dù bị dồn vào đường cùng, đôi Âm Dương Nhãn phía sau mặt nạ vẫn sáng quắc, kiên cường và đầy ngạo nghễ.

Hắn tận dụng lượng máu dồi dào từ khắp tầng hang, mỗi khi bị thương, Huyết Ma Dịch lại lập tức bao phủ và khâu vá lại da thịt.

Phía xa, Lưu Tam Bảo rống lên điên cuồng:

"Chết hết đi! Đừng hòng hồi phục dưới Mãn Nguyệt của ta!"

Hắn giương đôi song đao lên trời, đâm liên tiếp hàng trăm nhát vào lớp giáp của Kim Cang Bàn Tượng.

"Mãn Nguyệt Trấn Hồn Khúc!"

Một chiêu này vừa được thi triển lập tức đem Kim Cang Bàn Tượng ra làm vật tế mà ép Mãn Nguyệt giãn nở đến cực hạn để phát tán sóng âm xanh lam kịch liệt.

Huyết Ma Dịch dưới chân Y Thiên thoáng chốc trở nên yểu đi, từng phân thân máu khi chiến đấu thất bại bị nổ tung rồi tụ lại một cách chậm chạp, rệu rã hơn nhiều.

"Ngạn, ra ngoài tìm chút mồi thanh xuân đi."

Lưu Đại gằn giọng lạnh lẽo, từ bóng đổ dưới chân lão, một sinh vật hắc ám trồi lên. Nó không có hình dạng cố định, lúc là khối hắc tinh thể sắc lẹm, lúc hóa thành con mãng xà một mắt mang tên Hắc Giới Ngạn.

"Hắc Dạ Thực Linh!" Nó há miệng, nuốt chửng toàn bộ ánh sáng xung quanh.

Không gian quanh Y Thiên tối sầm lại trong chốc tắt.

Cùng lúc, con Linh Hầu vàng óng của Lưu Nhị Can lao tới như một tia chớp vàng, móng vuốt nhuộm đỏ màu máu của nó ánh lên vẻ chết chóc trong không gian đặc biệt tối.

"Kim Cang Thấu Cốt Ấn!"

Nó nhảy mạnh lên từng móng vuốt cào xuống với uy lực của Kim Đan Cảnh, phối hợp với bóng tối của Ngạn tạo thành thế trận nghiền nát.

Y Thiên không nhìn thấy gì, chỉ cảm nhận được những luồng kình phong xé gió lao đến.

"Muốn dùng bóng tối để khóa tầm nhìn của ta sao? Sai lầm rồi!" Y Thiên thì thầm, đôi Âm Dương Nhãn kích hoạt mức độ tối đa, mọi bóng tối bao trùm lập tức sáng trưng như có ánh mặt trời.

Hắn khẽ nghiêng đầu, đôi tai nhạy bén bắt trọn tiếng sấm rền từ tầng trên trút xuống, một kế hoạch điên rồ và đẫm máu nảy sinh:

"Hai huynh đệ nhà ngươi nên hiểu, ai là người đến đây trước và ở lâu hơn. Hiểu hơn về Cửu U Băng Nguyên này!"

Đứng trước dư ba của từng luồng kình phong với uy lực như muốn xé toạc hắn ra làm vạn mảnh, hắn không những không lùi trái lại còn tiến lên, dùng xúc tu máu cuốn lấy một mỏm băng nhọn, thân hình như một bóng ma đỏ lướt đi giữa bóng tối đặc quánh.

"Hắn đang muốn làm gì?" Lưu Đại khó hiểu hỏi.

"Ta không biết nữa, chắc là hắn chỉ đang điên loạn né tránh Linh Hầu của ta mà thôi." Lưu Nhị Can ung dung đáp.

Đột nhiên, Lưu Đại thấy có gì khác lạ đang diễn ra, khẽ lắc đầu:

"Không đúng, chắc chắn hắn đang định làm gì đó. Cẩn trọng vào!"

Ầm! Ầm! Ầm!

Hàng chục tia Thiên Lôi đầy uy lực đột ngột phóng xuống, Y Thiên nhếch môi cười, thân thể dẻo dai như thạch nhanh chóng lướt qua một khoảng rộng, cố tình lách mình chạy sát vào Lưu Đại và Lưu Nhị Can.

Hắn mượn những rặng băng làm vật chắn, vừa lướt đi vừa cười lạnh:

"Nào, cùng đón lễ vật từ trời cao đi!"

Thiên Lôi không tìm thấy mục tiêu chính xác, cuồng nộ giáng xuống đầu hai huynh đệ họ Lưu một cách vô tình.

OÀNH! OÀNH!

Những cột sét trắng xóa đánh tan màn đêm của Hắc Giới Ngạn, ép Lưu Đại phải thu đao phòng thủ trong sự kinh ngạc tột độ:

"Biết ngay mà. Tên nhóc này không hề đơn giản, mau kết liễu đi!"

Trong khi đó, Lưu Nhị Can chật vật né tránh luồng điện tích đang nhảy múa điên cuồng trên mặt băng trơn trượt.

"Đại ca, hắn ta quá nhanh nhẹn, còn linh hoạt nữa. Thân thể hệt như bất tử, cho dù dính vài đòn của Linh Hầu cũng nhanh chóng hồi phục được, hắn quả thực không có chút cơ hội đánh thắng được chúng ta. Nhưng hai huynh đệ ta liên hợp lại cũng rất khó để ép chết hắn hoàn toàn, bây giờ chỉ trông trờ vào tam đệ giải quyết xong bên kia lập tức qua đây hỗ trợ, dùng Mãn Nguyệt khiến cho hắn không thể hồi phục nữa là được."

"Muốn giết hắn thì không phải không được, nhưng giết xong hắn thì chúng ta cũng chết. Chỉ cần không lấy được Dị Lôi, ngươi nghĩ lão gia sẽ tha cho chúng ta hay sao?"

"Chết tiệt! Lẽ ra từ ban đầu nên ra tay sớm, không để cho hắn lấy được Dị Lôi, cái chết tân thiếu chủ thì tính sau đi."

"Hừ! Nếu ta biết trước rồi thì còn ở đây tranh cãi với ngươi sao?"

Nghe lời này của Lưu Đại, Lưu Nhị Can cũng không có ý nói tiếp, bởi vì cho dù có nói thêm cũng không được gì.

Đột nhiên một hình bóng đỏ thẫm lại lướt qua người hắn như một bóng ma. Kế tiếp, một đạo Thiên Lôi lập tức giáng xuống chỉ trong một khoảnh khắc. Cũng may hắn nhanh nhẹn tránh kịp, nhưng sượt qua một chút liền khiến toàn thân hắn tê cứng, ánh mắt hướng về bóng ma vừa lướt qua.

"Thằng điên! Ngươi định chết chung sao?" Hắn gào lên, gương mặt đầy vẻ kinh hãi.

Giữa cơn mưa sấm sét và máu thịt loang lỗ, âm thanh rên rỉ gào thét khắp nơi, Khí Linh bao trùm nhiều chỗ, nhiều đạo linh lực va chạm, chiêu thức tung lên vô số, ý vị tử vong không nơi nào không tỏa ra nặng nề.

Y Thiên đứng đó, máu vẫn chảy nhưng ánh mắt vẫn ngạo nghễ nhìn về phía đối thủ. Hắn khẽ phủi nhẹ vệt máu trên vai, giọng nói trầm thấp vang lên xuyên thấu tiếng sấm rền:

"Ta đã chết nhiều lần rồi, còn các ngươi... đã sẵn sàng chưa?"

Bàn tay hắn cầm huyết đao run lên bần bật vì phấn khích, khí thế không hề giảm sút mà càng lúc càng trở nên hung tàn hơn.

Lưu Đại nhìn sâu vào đôi mắt Âm Dương sau lớp mặt nạ, trong lòng chợt dâng lên một nỗi bất an chưa từng có.

"Nụ cười tự tin đắc ý này… không lẽ hắn định tung ra đại sát chiêu cuối cùng!"