Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 112: BẮT LẤY!



Bầu trời trên băng nguyên như sụp đổ dưới sức ép kinh người của ba vị cao thủ Kim Đan Cảnh.

Y Thiên đứng đó, bóng dáng nhỏ bé đơn độc giữa tuyết trắng nhưng khí tức lại cuồng bạo đến lạ lùng.

"Kiếm pháp của ta hiếm khi nào kết hợp với yếu tố khác, bởi vì ta sợ kiếm ý của ta, kiếm đạo của ta sẽ nhạt dần. Nhưng ta vừa nhận ra, kiếm đạo và kiếm ý chỉ có thể lung lay bởi ý chí, chứ không phải là kết hợp."

"Cho nên…"

"Huyết Ma Dịch!"

"Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi!"

"HỢP!"

Hắn khẽ cử động, thanh Thiên Bình Kiếm trong tay phát ra tiếng ngân rung sắc lạnh, cộng hưởng với Huyết Ma Dịch nồng đặc và Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi hủy diệt.

Ngũ hành linh lực đồng thời cùng một lúc cuộn xoáy lại với nhau, ánh lên màu ngũ sắc tuyệt đẹp tạo thành lớp cương khí bao bọc lấy Thiên Bình Kiếm.

"Ngũ hành linh lực? Hắn là ngụy linh căn?"

Lưu Nhị Can đứng sững như trời trồng, không ngờ rằng bản thân ngay cả một phế vật ngũ linh căn cũng không giết được, song vừa xác định được nguyên do vì sao hắn không hề sử dụng đan dược nhưng lượng linh lực lại dồi dào đến vậy, chiến với hai huynh đệ hắn từ nãy đến giờ những không hề có dấu hiệu cạn kiệt.

Bất quá, Lưu Đại tinh ý liền nhận ra điều không ổn, phất tay chắn Lưu Nhị Can, nhíu chặt mày âm trầm nói:

"Không… điều này quá bất thường. Hắn đem ngũ hành linh lực mặc kệ tính chất tương khắc với nhau rồi cả Dị Lôi, rồi tinh huyết của bản thân truyền hết vào kiếm, sau đó kết hợp thành một đòn sát thủ? Phản phệ không tồn tại trên người hắn hả?"

Y Thiên thấy Lưu Đại vẻ mặt bất ngờ như vậy, im lặng như tờ, không hề muốn giải thích bằng lời. Mà muốn giải thích bằng hành động.

"Lục Luật Kiếm Pháp... Nhất Kiếm Phá Vạn Pháp!"

Y Thiên gầm lên, giọng nói khản đặc vì linh lực bị rút cạn một cách thô bạo. Hắn không giữ lại bất cứ thứ gì, toàn bộ linh hải vốn đang dâng trào bỗng chốc trở nên trống rỗng.

Cảm giác khô khốc chạy dọc các kinh mạch như thể có hàng ngàn lưỡi dao đang cào xé từ bên trong.

Một đường kiếm thẳng tắp, đơn giản đến mức cực đoan được vung ra từ đôi bàn tay run rẩy.

Nhưng đi kèm với nó không chỉ là kiếm ý, mà là sự dung hợp tàn độc giữa Huyết Ma Dịch đỏ sẫm và những tia sét tím ngắt của Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi.

Luồng sức mạnh hỗn hợp này gào thét, nuốt chửng mọi luồng linh khí loãng trong không gian chung quanh.

Đạo kiếm khí kia không hề thanh mảnh mà khổng lồ như một con nộ long màu huyết tử lôi mang theo uy lực diệt thế. Nó cày nát mặt băng nghìn năm, tạo thành một rãnh sâu hoắm kéo dài đến tận chỗ Lưu Đại và Lưu Nhị Can.

Không gian xung quanh đường kiếm bị vặn xoắn đến biến dạng, phát ra tiếng rít chói tai như tiếng thét của oan hồn.

ẦM!!!

Một vụ nổ kinh thiên động địa bùng phát ngay khi đạo kiếm khí chạm vào lớp phòng hộ linh lực cứng cáp của hai huynh đệ họ Lưu.

Khói bụi mù mịt hất tung những tảng băng nặng hàng tấn lên không trung. Lôi điện tím ngắt bắn tung tóe như những con rắn độc thèm khát da thịt, len lỏi vào từng kẽ hở của linh lực hộ thân để nuốt chửng lấy đối thủ.

"Hộc… hộc… xong chưa?" Y Thiên khuỵu xuống, Thiên Bình Kiếm cắm mạnh xuống đất để giữ cho thân thể không ngã quỵ hoàn toàn.

Hắn thở dốc, từng ngụm khí lạnh tràn vào phổi đau rát hệt như uống phải mảnh kính vỡ. Ánh mắt hắn dán chặt vào đám bụi mù xám xịt phía trước, đôi Âm Dương Nhãn xoay chuyển liên tục để tìm kiếm một dấu hiệu của sự kết thúc.

"Ông ta… vẫn sống ư? Rõ ràng uy lực lớn đến vậy mà, trông ông ta cũng không mạnh lắm. Một đòn toàn lực này của ta, lão đỡ được sao?"

Sự tuyệt vọng bắt đầu nảy mầm trong lòng hắn khi làn khói tản mác. Một bóng hình cao lớn lừng lững bước ra, đôi chân dẫm nát những mảnh băng vụn còn đang bốc khói.

Lưu Đại, miệng đầy máu tươi, lồng ngực phập phồng dữ dội sau khi lãnh trọn đòn tấn công. Tuy nhiên, thay vì gục ngã, đôi mắt hắn lại rực cháy một thứ ánh sáng tà ác đến gai người.

Bộ hắc y trên người Lưu Đại bỗng chốc biến đổi, nó không còn là vải vóc bình thường mà như một sinh vật sống.

Một thứ bóng tối nguyên thủy, đen hơn cả màn đêm, bắt đầu bao phủ lấy hắn, nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh. Đó chính là "Ma Ngạn Đồng Thể" trạng thái đáng sợ nhất khi hắn hoàn toàn hòa làm một với Khí Linh của mình.

"Lâu rồi mới thấy huynh dùng đến chiêu này, hoài niệm thật." Lưu Nhị Can đứng bên cạnh khẽ phủi bụi trên vai, bình thản lau vệt máu nơi khóe môi.

Hắn nhìn đại ca mình bằng ánh mắt sùng bái xen lẫn kính nể, rồi quay sang nhìn Y Thiên như nhìn một cái xác không hồn:

"Cơ mà huynh thật sự định giết tên nhóc đó à? Còn Dị Lôi thì sao?"

Lưu Đại không trả lời ngay, hắn quay phắt đầu lại, nở một nụ cười ma mị đầy sát khí khiến người ta lạnh sống lưng.

"Đến bước đường này rồi, nếu không thể đem Dị Lôi về lập công thì lấy xác hắn về chuộc tội cũng được." Hắn hừ lạnh, thanh đại đao trong tay rền rĩ như cảm nhận được sự khao khát máu thịt của chủ nhân:

"Nghe nói dạo này đám tà tu cùng đám Huyết Tộc hay luyên thuyên về Huyết Ma Thần Tộc gì đó, chúng nó tung hoành lắm." Lưu Đại tiếp lời, ý vị tử vong tỏa ra đậm đặc đến mức khiến sương muối xung quanh đóng băng cứng ngắc:

"Có lẽ đem tên này về, nếu may mắn có liên quan đến cả hai, ta có thể mạnh dạn xin giữ lại cái đầu cho ba huynh đệ chúng ta."

Y Thiên nhìn thẳng vào đôi mắt đen ngòm của Lưu Đại, nội tâm run rẩy dữ dội trước uy áp:

"Khí tức thật mãnh liệt… bây giờ mới chính là sức mạnh thực sự của hắn?" Chiến ý trong lòng hắn bất chợt tụt dốc, đôi chân khẽ run bất giác lùi lại một bước, cảm giác tử vong đang kề cận ngay sau gáy.

Thân ảnh Lưu Đại chớp mắt đã biến mất hoàn toàn, hòa mình vào không gian bóng tối do chính Ma Ngạn Đồng Thể tạo ra.

Y Thiên cảm thấy như mình đang đứng giữa một vực thẳm không đáy, nơi mà mọi giác quan đều bị đánh lừa. Không gian im lặng đến mức hắn có thể nghe thấy tiếng máu đang chảy rần rần trong huyết quản của chính mình.

"Ngươi chết rồi nhóc!" Giọng nói của Lưu Nhị Can vang lên từ phía xa, đầy vẻ kiêu ngạo hệt như kẻ nắm giữ quyền sinh sát.

Ngay lập tức, một cỗ linh lực tựa như thiên quân vạn mã đổ ập đến từ phía trước. Uy áp bùng nổ như sóng thần quét ngang thập phương, khiến Y Thiên mặt mày tối sầm, lồng ngực như bị một tảng núi đè nặng.

Âm Dương Nhãn của Y Thiên được kích hoạt đến mức tối đa, máu từ khóe mắt rỉ ra, nhuộm đỏ lớp mặt nạ Vô Diện trắng bệch.

Hắn điên cuồng xoay chuyển ánh nhìn trong màn đêm đặc quánh nhưng sáng trưng, cố gắng tìm kiếm một tia khí tức dù là nhỏ nhất. Trong bóng tối tuyệt đối, mọi thứ đều trở nên hư ảo, chỉ có trực giác về cái chết là chân thực nhất.

"Đã huy động cả Âm Dương hỗn khí vào Âm Dương Nhãn, tại sao chỉ có thể thấy bóng tối sáng lên chứ không thể tìm thấy bóng dáng của hắn? Ngay cả nét đêm đặc biệt cũng như hòa vào ánh sáng. Chết tiệt thật!"

Y Thiên thoáng động, dẫm mạnh chân xuống mặt băng đã nứt vỡ, lướt về phía trước nơi hắn cảm nhận được luồng kình phong dày đặc nhất.

"Liều thôi!"

Thiên Bình Kiếm hướng về bóng tối trảm một cái thật mạnh, mang theo hy vọng cuối cùng của kẻ bị dồn vào đường cùng. Lưỡi kiếm chưa kịp vụt qua hoàn toàn đã phát ra những tiếng rít kịch liệt vì áp suất không khí biến đổi.

KENG!

Một cỗ lực lượng kinh hoàng ập tới từ hư không, khiến Thiên Bình Kiếm dừng lại giữa chừng như va vào tường sắt.

Va chạm kịch liệt với đại đao của Lưu Đại phát ra những tia lửa rực rỡ chiếu sáng khuôn mặt kinh hoàng của Y Thiên. Huyết đao cầm ở tay trái trực chờ vung lên từ phía dưới, nhưng Lưu Đại ở trạng thái này nhanh hơn một bậc.

Lưu Đại tung một quyền đấm sang ngang, quyền phong mang theo uy lực của Kim Đan Cảnh Sơ Kỳ trực diện nổ tung.

"Vô Diện! Chuyện này đến nước này, mạng sống của ngươi ta không thể giữ nữa!"

Hắn quát lớn, giọng nói ầm oánh như sấm rền. Nắm đấm vặn xoắn như một mũi khoan tử thần, nhắm thẳng vào mạn sườn đang sơ hở của Y Thiên.

Dù Y Thiên đã điên cuồng lui lại, nhưng tốc độ của Lưu Đại ở trạng thái Ma Ngạn vượt xa khả năng phản ứng của cơ thể Luyện Khí Kỳ.

Rắc! Rắc!

Tiếng xương sườn gãy vụn vang lên khô khốc giữa không gian tĩnh lặng. Một tụ xoáy linh lực hình thành ngay mạn sườn, cơ thể vật lí dường như không tổn hại gì, bất quá nội thể bên trong đang trực tiếp bị tác động mạnh khiến Y Thiên không ngừng phun ra từng dòng máu lớn.

"Mạnh quá!"

Chưa kịp dừng đà ngã, một luồng sức nặng tựa thiên sơn từ trên cao giáng xuống, che lấp toàn bộ tầm nhìn của hắn.

"Đỡ đao của ta."

Một nhát đao bổ dọc mang theo ý chí hủy diệt tuyệt đối. Y Thiên chỉ kịp giơ huyết đao lên đỡ theo bản năng.

KENGGG!

Tiếng kim loại va chạm khiến màng nhĩ hắn như muốn nổ tung, máu tươi rỉ ra từ lỗ tai.

Cú va chạm không chỉ chấn động bên ngoài, mà linh lực kim hệ của Lưu Đại đã thâm nhập vào nội thể, triệt để tàn phá lục phủ ngũ tạng.

Máu chảy ra từ miệng Y Thiên thành dòng đặc quánh, nhuộm đỏ cả vạt áo. Hắn lảo đảo lùi lại, dùng huyết đao chống xuống đất để không bị đổ gục, Thiên Bình Kiếm chỉ loạn xạ về phía bóng tối để phòng thủ.

"Lưu Đại… không ngờ ông mạnh đến nhường này." Y Thiên ho sặc sụa, máu tươi văng đầy lên mặt băng tạo thành những vũng máu đỏ thẫm:

"Đối mặt với một kẻ dày dặn kinh nghiệm chiến đấu như ông, tôi đúng là không thể so bì được." Hắn khẽ cười, giọng nói mang theo sự điên rồ tiềm tàng.

"Tất nhiên!" Lưu Đại lại xuất hiện như một bóng ma ngay trước mặt, không cho đối thủ một giây nghỉ ngơi.

Hắn vươn bàn tay to lớn đen kịt chộp lấy cổ Y Thiên, mạnh mẽ bóp chặt. Một lực bóp nghẹt khiến xương cổ Y Thiên phát ra tiếng kêu răng rắc ghê người, Lưu Đại định kết thúc tất cả bằng cách vặn gãy cổ đối phương chỉ trong một nhát.

Nhưng đúng lúc này, Y Thiên lại cười, nụ cười đầy thỏa mãn và đạt cực khoái trong cơn đau đớn tột cùng.

"Bất quá đánh với ta mà đánh trực diện, khó lòng chiến thắng."

Thay vì dùng Thiên Bình Kiếm tấn công Lưu Đại, hắn lại xoay mũi kiếm, đâm thẳng vào chính cổ của mình. Máu từ cổ Y Thiên phun ra như thác đổ dưới áp lực linh lực, nhuộm đỏ cả cánh tay và mặt của Lưu Đại.

"Ngươi làm cái quái gì vậy?" Lưu Đại kinh hoàng thốt lên, đồng tử co rút lại trước hành động quái đản này.

Thủ đoạn này hắn đã gặp qua rồi, nhiều nhất vẫn là nhìn thấy trên người Y Thiên, cùng lắm máu lửa hắn trải qua không ít, nhưng lần này thì khác. Sự bất thường này khiến trái tim hắn bỗng nhiên lỗi nhịp, một cảm giác bất an từ sâu trong linh hồn trỗi dậy mạnh mẽ.

"Làm con mẹ ngươi!" Y Thiên bật cười điên dại, miệng đầy máu mở rộng như một ác quỷ vùng dậy từ địa ngục tối tăm.

Máu từ cổ và miệng hắn hòa vào nhau, dưới sự điều khiển của ý chí điên cuồng hóa thành Huyết Ma Dịch cuộn xoáy.

Chúng thắt chặt lại như một sợi dây thừng vạn năng, nắm chặt lấy bàn tay đang bóp cổ Y Thiên.

Sợi dây máu này dai dẳng lạ thường, nó khóa chặt lấy khớp tay Lưu Đại khiến hắn dù cố sức cũng khó lòng nới ra.

Cùng lúc đó, từ phía sau lưng Y Thiên, hơn chục cánh tay bằng Huyết Ma Dịch mọc ra rùng rợn. Chúng mang theo huyết quang rực rỡ, sắc nhọn như gai độc, đồng loạt đâm thẳng vào da thịt của Lưu Đại.

"Còn làm được như này?" Lưu Đại gầm lên, sự tức giận lấn át cả nỗi sợ hãi mơ hồ đang xâm chiếm tâm trí.

Y Thiên không đáp, từ phía sau lưng từng sợi Huyết Ma Dịch tuân theo chỉ thị của hắn hóa thành các tia máu đỏ rực huyết quang, sắc nhọn đâm thẳng vào da thịt của Lưu Đại.

Huyết Ma Dịch lực lượng từ miệng và cổ quá nhiều, như một dòng thác bất tận chảy mãi không ngừng mà liên tục quấn lấy tay của Lưu Đại, một chút cũng không buông khiến hắn dù muốn cũng khó lòng nới ra.

Lưu Nhị Can đứng một bên quan sát, nhìn tình hình trông như có vẻ Lưu Đại đang chiếm thế thượng phong nhưng có chút kì lạ, nhìn theo hướng nào cũng không ổn.

Lòng tự tôn của một quân tử rất cao, cho nên đại ca chưa ra lệnh ứng phó thì lập tức án binh bất động.

Chỉ có mỗi Lưu Tam Bảo đang duy trì Mãn Nguyệt điên cuồng cùng đám thuộc hạ tham chiến kịch liệt với phân thân máu của Y Thiên là nhận ra điều bất thường của Lưu Đại.

"Tên nhóc còn hôi sữa, có lẽ ngươi chưa từng nghe danh ta đúng chứ? Vậy chắc hẳn ngươi cũng biết lý do tại sao rồi đó." Lưu Đại trợn mắt, tức giận đùng đùng vì bị một tên nhóc Luyện Khí Kỳ nắm thóp:

"Bởi vì ta chưa từng để ai sống sót khi ở trạng thái này!"

Lưu Đại vặn vai, tay cầm đại đao xoay mạnh theo một hình vòng cung tuyệt mỹ, một đòn chém ngang cổ nhằm dứt điểm sự điên cuồng này. Nhưng mỗi bàn tay Huyết Ma của Y Thiên đều lao ra chặn đứng lưỡi đao với uy lực không ngờ.

Tiếng nắm tay máu va chạm vào đại đao vang lên liên tiếp.

OÀNH! OÀNH!

Mặt đất dưới chân hai người vỡ nát thành mạng nhện. Mỗi khi một bàn tay máu nổ tung, một bàn tay mới lại mọc ra ngay lập tức, bền bỉ và ngoan cường đến mức phi lý.

Lưu Đại điên cuồng dồn kim linh lực vàng sẫm vào đại đao, khiến nó rực sáng và nặng nề hơn bao giờ hết.

Hắn muốn dùng sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát kẻ điên này, nhưng nụ cười sau lớp mặt nạ trắng bệch của Y Thiên khiến hắn rùng mình.

Ánh mắt ấy, điệu cười ấy… chúng bắt đầu chồng chéo với một hình bóng kinh hoàng trong quá khứ.

"Ngươi nói là chưa từng có ai sống sót..." Y Thiên thì thầm qua kẽ răng đầy máu, giọng nói lạnh lẽo như tiếng gió từ cõi chết:

"Chứ đâu có nói là không thể?" Hắn nhìn thẳng vào mắt Lưu Đại, ánh mắt ngạo nghễ coi thường mạng sống khiến toàn thân hắn tu sĩ Kim Đan Cảnh run rẩy vì một nỗi ám ảnh cổ xưa.

Lưu Đại thấy nụ cười của Y Thiên trùng khớp hoàn toàn với kẻ đã từng ra một sát chiêu làm nguyên toàn đội của hắn bay sạch.

Kẻ đã gieo rắc nỗi sợ hãi khiến hắn không bao giờ có thể bước lên đỉnh cao sự nghiệp, là nguyên nhân mà hắn không thể lên làm đại đội trưởng, chỉ duy vì dư âm trận chiến đó đã khiến tâm thần hắn bất ổn, uy tín giảm mạnh, không còn được trọng dụng.

"Ta sẽ không để cảnh này xảy ra một lần nữa."

Sự kinh hoàng đạt đến đỉnh điểm khi hắn nhìn thấy lượng Huyết Ma Dịch đang không ngừng gia tăng, giống hệt như dáng vẻ đang chuẩn bị cho một đại sát chiêu thức hắn đã từng thấy.

Nhìn qua thì trông như đang tuyệt vọng, trái lại, sâu bên trong lòng thậm chí đã thấy trước cảnh tượng mình chiến thắng đối phương ra sao, thì trên môi mới có thể cười như thế.

"Là khoảnh khắc này!" Lưu Đại hét lên trong tuyệt vọng, hai hàm răng nghiến chặt lại, phát ra tiếng cầm cập.

"Hahaha! Sợ ta đến vậy à?" Y Thiên điên cuồng cười lớn, Huyết Ma Dịch bùng phát triệt để, dù cho Lưu Đại có rít gào đến nhường nào, dù cho uy áp của Kim Đan Cảnh mạnh đến đâu, dưới sự áp chế với cơ chế liên tục hồi phục của Huyết Ma Dịch.

Ngoài cách hạn chế nó ra, chỉ còn mỗi cách tiêu hao hết. Nếu không, chỉ tổ tốn sức vô ích mà không làm được gì.

Càng nhìn vào Y Thiên cười điên cuồng, dáng vẻ ấy lại càng trùng lặp, càng giống hơn. Nỗi sợ hãi tích tụ bấy lâu nay bùng phát, khiến hắn mất đi sự bình tĩnh. Hắn quay phắt đầu lại, gào thét về phía quân đoàn của mình bằng giọng nói vỡ vụn.

"Lập tức toàn quân rút lui! Mau! Hắn chuẩn bị hạ sát chiêu! Chạy ngay!!!" Tiếng gào thét tuyệt vọng của Lưu Đại xé toác Cửu U Băng Nguyên, làm cho toàn bộ trận chiến ngừng lại một giây.

Toàn trường không một ai hiểu chuyện gì, ngơ ngác nhìn hắn. Đột nhiên ánh mắt Lưu Tam Bảo nhìn hắn lạnh như sắt, đôi môi khẽ nhếch cười ẩn ý.