Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 113: HUYẾT LÔI NGƯNG LỆ!



Giữa lúc Huyết Ma Dịch đang quấn chặt lấy Lưu Đại và Y Thiên trông như một cái kén tử thần, không gian bỗng nhiên vặn xoắn kịch liệt.

Một luồng áp lực vàng đất nặng nề như cả một ngọn đại sơn từ trên cao dập xuống, xé toạc màn đêm đặc quánh của Ma Ngạn Đồng Thể.

Từ trong bóng tối, chiếc ngà voi khổng lồ của Kim Cang Bàn Tượng đâm thẳng xuống như một ngọn giáo của tử thần.

Phốc!

Một tiếng động khô khốc vang lên, chiếc ngà voi sắc lẹm mang theo lực lượng Kim Đan dồi dào của Lưu Tam Bảo xuyên thủng qua lưng Lưu Đại rồi cắm phập vào ngực Y Thiên.

"Không!" Y Thiên hai mắt trợn ngược, đau đớn rống lên.

Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả mặt băng trắng xóa dưới chân hai người.

Lưu Đại sững sờ, đôi đồng tử co rút lại thành một chấm nhỏ, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng vì đau đớn và bàng hoàng.

Hắn từ từ quay đầu lại, ánh mắt chứa đựng sự kinh hoàng và ngờ vực tột độ nhìn vào gương mặt của tam đệ mình.

Lưu Tam Bảo đứng đó, đôi mắt rực cháy tham vọng điên cuồng, không còn chút vẻ tôn kính thường ngày. Hắn nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo hiện lên:

"Đại ca, vị trí này huynh ngồi quá lâu rồi, đã đến lúc thay máu cho Hắc Nhân Đội."

Lưu Đại nhìn sâu vào đôi mắt kẻ mình từng tự tay nuôi nấng, rồi bỗng nhiên một nụ cười bi ai hiện trên gương mặt đen tuyền. Hắn không gào thét, không oán trách, chỉ có hai hàng nước mắt lăn dài như hai hạt lưu ly sẫm màu trên nền da đen đặc. Hắn khẽ thốt lên:

"Tam đệ à... hôm nay đệ trưởng thành thật rồi. Từ nay thay ta chăm sóc cho Nhị ca của đệ nhé."

Hắn gồng mình, cánh tay run rẩy vỗ nhẹ vào túi trữ vật bên hông với một sự nâng niu cuối cùng. Năm mảnh vỡ tựa như lăng kính lấp lánh bay ra, xoay tròn giữa không trung rồi ghép lại thành một đóa sen năm màu tuyệt mỹ.

Đóa sen tỏa ra linh khí thuần khiết, mang theo sự phó thác cuối cùng của Lưu Đại bay tới và dừng lại ngay trên lòng bàn tay Lưu Tam Bảo.

"Quay về đi, cầm theo Ngũ Sắc Hoa Liên này làm vật chứng ta anh dũng hi sinh. Kẻ địch lần này quá cường đại, có nó mạng của hai đệ sẽ được bảo toàn trước lão gia." Lưu Đại dứt lời, ánh mắt dịu dàng nhìn qua hai đệ đệ.

Đóa hoa xoay tròn, chiếu rọi sự phản bội của Tam Bảo và sự sụp đổ của Nhị Can thành những mảng màu đối lập kinh tởm.

"Linh Cấp Pháp Khí - Ngũ Sắc Liên Hoa?" Lưu Nhị Can đứng sững như trời trồng, gương mặt thất thần, đôi môi run rẩy không thốt nên lời.

Hắn nhìn đại ca đang thoi thóp, lại nhìn tam đệ đang cầm bảo vật, thế giới quan trong hắn hoàn toàn vụn vỡ. Một người hắn kính trọng trung thành, một người hắn yêu thương bảo bọc, cán cân này khiến hắn phát điên.

Lưu Đại ho ra một ngụm máu đặc, cánh tay đen kịt bóp chặt lấy chiếc ngà voi đang xuyên thủng bụng mình để cố định vị trí của Y Thiên phía sau. Hắn thoi thóp nhìn qua Nhị Can:

"Nhị Can… Đừng trách đệ ấy. Ta từ sớm đã nên đi tạ lỗi với các huynh đệ dưới suối vàng rồi. Sống trên đời này, đôi khi chết đi lại là một sự giải thoát."

"Đại ca, huynh nhất định không được nói vậy! Là Lưu Tam Bảo nhất thời hồ đồ, vết thương này làm sao giết được huynh?" Lưu Nhị Can gào thét, linh lực trong người bạo tẩu khiến con Linh Hầu phía sau gầm rú. Hắn cố gắng lao lên nhưng áp lực từ Kim Cang Bàn Tượng của Tam Bảo lại vô tình hay hữu ý chặn đứng đường tiến của hắn.

Lưu Đại cười mỉm, cái lắc đầu của hắn mang theo sự thanh thản đến lạ kỳ giữa vũng máu tanh nồng.

"Đệ đấy, đầu óc quá đơn giản rồi. Chỉ với thực lực của tam đệ làm sao một kích giết được ta? Cái giết chết ta chính là đệ ấy đã ra tay. Và quan trọng hơn là... đệ ấy không giết được con quỷ trước mặt ta đâu!"

Bất thình lình, Y Thiên - kẻ từ nãy đến giờ vẫn bất động như đã chết lâm sàng, bỗng nhiên trái tim đập lên thình thịch.

Hơi thở vốn đã ngừng hoàn toàn bỗng dưng rít lên một hồi dài đầy ma mị qua khe mặt nạ. Hắn ngẩng đầu, đôi Âm Dương Nhãn rỉ máu sáng quắc nhìn chằm chằm vào Lưu Đại, phát ra tiếng cười khàn đục.

"Ôi chao, đúng là mới trung niên, mắt vẫn còn rất tinh đó." Y Thiên nhếch môi, máu tươi trào ra nhưng điệu cười vẫn vặn vẹo:

"Ta giả chết xuất sắc thế mà lão vẫn nhận ra ư? Đúng là gừng càng già càng cay!" Huyết Ma Dịch bám chặt trên người Lưu Đại phút chốc dãn ra, tan chảy như chất nhờn, chuẩn bị thu hồi về bản thể.

Lưu Đại gầm lên một tiếng, đôi bàn tay như gọng kìm thép siết chặt lấy cổ Y Thiên, kéo ngược hắn lại sát vào lòng mình.

Thanh đại đao trong tay hắn xoay ngược lưỡi, chém phăng những sợi tơ máu đang kết nối, rồi chuyển thế xoay ngang chém phăng hơn phân nửa người Y Thiên. Nhát đao tàn độc khiến cơ thể Y Thiên gần như đứt lìa, mất đà không thể rút về.

"Ông già chết tiệt!" Y Thiên gằn giọng, khuôn mặt méo mó vì đau đớn khi bị Lưu Đại khóa chặt. Bóp chặt vào cổ của hắn, Lưu Đại lập tức cảm nhận được một luồng nhiệt lượng hủy diệt đang tích tụ điên cuồng trong đan điền của Y Thiên.

Khi này các phân thân máu đã bị áp chế hoàn toàn, Mãn Nguyệt càng lúc càng to hơn, Kim Cang Bàn Tượng cho dù đang kiệt sức nhanh chóng cũng bị bức ép tăng cường thực lực gia trì vào tâm điểm bản thể Y Thiên, khiến Huyết Ma Dịch ở chỗ hắn không thể nào lưu thông nhanh chóng được, các đường máu liên tục rung lên kịch liệt.

Cho dù là vậy, Lưu Đại vốn là người kĩ tính, nhìn hắn bằng ánh mắt kiên định đến đáng sợ:

"Ta biết ngươi không thể chết bằng đao thương tầm thường, cho nên ta muốn bạo!"

"Là ta có lỗi với hai người, từ nay hãy bao bọc nhau." Lưu Đại thầm thì, nước mắt hòa cùng máu chảy xuống mặt băng trắng xóa.

Cả cơ thể hắn bắt đầu phồng lên, linh lực Kim Đan bị nén lại đến mức cực hạn, phát ra những tiếng kêu răng rắc.

Một chữ "Bạo" vừa thốt ra, không gian xung quanh bỗng chốc lặng tờ một cách kinh hoàng như trước cơn bão.

ẦM!

Một đạo Thiên Lôi trắng xóa từ tầng mây đột ngột giáng xuống, đánh trúng ngay vai Y Thiên. Luồng điện tích thiên uy khiến vách đá rung chuyển, nhưng Y Thiên thay vì tan xác lại điên cuồng vận chuyển Huyết Ma Dịch.

Hắn biến cơ thể thành một vật dẫn khổng lồ, cưỡng ép dung hợp thiên lôi với Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi trong huyết quản.

Sấm sét trắng của trời xanh dung hợp với lôi điện tím ngắt tạo thành một luồng sức mạnh hỗn mang vượt xa tầm kiểm soát. Lưu Đại kinh hoàng nhận ra hai tay mình bị Huyết Ma Dịch kéo chặt như keo, không thể kết ấn. Luồng điện tích từ người Y Thiên truyền sang khiến toàn thân hắn tê liệt, khiến ý định tự bạo bị đình trệ trong tích tắc.

"Chết đi!" Lưu Tam Bảo thấy tình hình vượt tầm kiểm soát, liền gầm lên ra lệnh cho Kim Cang Bàn Tượng vươn vòi.

Một luồng sóng xung kích màu vàng đất, nặng nề như hàng vạn cân quân mã ép thẳng về phía Y Thiên. Hắn không hề né tránh, đôi mắt rực đỏ nhìn chằm chằm vào sát cục đang bao vây lấy mình với vẻ ngạo nghễ.

Cùng lúc đó, chín tên đội phó còn lại của Hắc Nhân Đội cũng đồng loạt bộc phát toàn bộ tu vi. Xích Viêm Kim Nghê gầm lên, phun ra ngọn lửa đỏ rực thiêu cháy cả lớp băng nghìn năm thành hơi nước trắng xóa.

Thái Hư Linh Hạc dang rộng đôi cánh hư ảo, tung ra những đường không gian trảm sắc lẹm, xé rách không khí xung quanh Y Thiên thành từng mảng đen ngòm.

U Ma Độc Hạt uốn cong chiếc đuôi xanh biếc, phóng ra những hạt móc độc li ti như mưa rào, mỗi hạt chạm đất đều ăn mòn mặt băng thành những lỗ sâu hoắm.

Thiết Giáp Cự Giải khua khoắng hai chiếc còng khổng lồ, tạo ra áp lực nghiền nát khiến không gian xung quanh Y Thiên bị bóp méo dữ dội.

Chín luồng linh lực hội tụ, tạo thành một sát trận không lối thoát.

Giữa sát cục tử vong nghìn cân treo sợi tóc, Y Thiên bỗng nhiên nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được hơi ấm của Linh Nhi đang ôm chặt sau lưng, cảm nhận được linh thể Đóa Đóa đang run rẩy lo lắng trong đan điền. Một giọt lệ nóng hổi lăn dài trên gò má tái nhợt, thấm qua lớp mặt nạ.

"Linh Nhi... ôm ta cho chặt."

Hắn bỗng nhiên gầm lên một tiếng xé toác cả bầu trời, hai tay một đao một kiếm cắt phăng Huyết Ma Dịch đang kết nối hắn với Lưu Đại.

Sự dứt khoát đó mang theo cả những mảng thịt vụn bắn tung tóe giữa không trung. Lưu Đại bị hất văng ra như một hình nộm rách rưới, được Lưu Nhị Can điên cuồng lao lên đón lấy trong tiếng gào khóc thảm thiết xé lòng.

Lưu Tam Bảo thấy thân thể Y Thiên từng khối cơ trên cánh tay hắn không còn săn chắc mà bắt đầu lồi lõm, trương lên từng cục như có hàng vạn sinh vật lạ đang cào xé đòi chui ra ngoài, cộng thêm lời cảnh báo đầy bi ai của đại ca làm hắn kinh hồn bạt vía.

Tham vọng của hắn lớn, nhưng nỗi sợ cái chết còn lớn hơn gấp bội. Hắn điên cuồng phất tay, giọng nói lạc đi vì kinh hãi tột độ:

"Toàn quân! Lui! Lập tức lui lại phía sau kết giới!"

Mãn Nguyệt trên đỉnh đầu sụp đổ, biến thành những mảnh vỡ linh lực lấp lánh nhưng mang theo sát khí bức người.

Chỉ chờ có thế!

Y Thiên đứng giữa trung tâm của cơn bão điện từ cuồng bạo, mái tóc trắng tung bay loạn xạ, đôi Âm Dương Nhãn sắc lạnh nhìn thẳng vào quân đoàn Hắc Nhân đang hỗn loạn tháo chạy.

Hắn nhếch môi cười, một nụ cười ngạo nghễ đầy điên rồ thách thức cả trời xanh.

"Thu hết cho ta!" Y Thiên gào lớn, giọng nói vang vọng khắp vách đá, át cả tiếng gió tuyết gào rú.

Toàn bộ lượng máu từ hàng trăm tu sĩ bị hắn giết lúc trước bỗng chốc sôi sục, bị lực hút vô hình từ cơ thể hắn kéo về phía trung tâm. Máu hòa cùng Thiên Lôi trắng xóa, lồng ghép vào Huyết Ma Dịch tạo thành một khối cầu năng lượng mang sắc thái hủy diệt.

Từ trong khối cầu đó, những cánh hoa Bỉ Ngạn khổng lồ bắt đầu nở rộ, mỗi cánh hoa là một dòng thác máu mang theo những tia sấm sét tím đen rền rĩ. Không gian xung quanh bị nén lại đến mức cực hạn, mặt đất lún xuống thành một hố sâu thăm thẳm, không khí bốc cháy ngùn ngụt dù đang đứng giữa băng nguyên lạnh giá.

"BỈ NGẠN HUYẾT NỘ!"

Một tiếng nổ không tưởng bùng phát, ánh sáng tím đen và đỏ sậm cuộn trào như sóng thần, nuốt chửng lấy mọi thứ trong bán kính vài dặm vào trong màn hào quang chết chóc.