Ánh sáng tím đen rực trời từ vụ nổ dần lịm đi, để lại một màn sương máu đặc quánh bao trùm lấy vách đá.
Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng những bông tuyết bị nung chảy rơi xuống mặt băng.
Những tên Hắc Nhân Đội vẫn giữ nguyên tư thế ôm đầu, co cụm lại chờ đợi sự phán xét của tử thần.
Lưu Nhị Can là người đầu tiên từ từ hạ đôi tay đang run rẩy xuống, đôi mắt hắn dáo dác nhìn quanh với vẻ hoang mang tột độ.
Hắn cúi đầu nhìn vào bộ giáp đen tuyền của mình, rồi lại nhìn xuống đôi song dao găm vẫn đang nằm gọn trong bao ở thắt lưng. Không có máu chảy, không có cảm giác đau đớn xé thịt, ngay cả linh lực trong không khí cũng dịu lại một cách bất thường.
"Không... không thể nào..."
Lưu Nhị Can thốt lên, giọng nói khản đặc chứa đựng sự nghi hoặc sâu sắc. Hắn xoay ngược cổ tay, rút hai thanh dao găm ra, lưỡi dao bằng hắc thiết lạnh lẽo phản chiếu gương mặt thất thần của hắn.
Hắn đưa tay chạm vào lớp băng dưới chân, nó chỉ hơi ấm lên do tàn dư của lôi điện chứ không hề bị nghiền nát như uy thế ban nãy. Thế là hắn nhận ra tất cả, gương mặt đỏ chót lên vì tức giận, nghiến răng ken két:
"Mẹ kiếp một tên Luyện Khí Kỳ Thập Nhất Tầng, còn chưa đạt tới bình cảnh Trúc Cơ Cảnh mà xoay vòng vòng một lũ Trúc Cơ với Kim Đan."
Lưu Tam Bảo đứng cách đó không xa, Kim Cang Bàn Tượng phía sau hắn vẫn đang gầm rú điên cuồng, nhưng đôi mắt hắn lại trợn trừng nhìn vào khoảng không phía trước.
Toàn bộ lượng máu khổng lồ và sấm sét diệt thế ban nãy đã biến mất như một ảo ảnh tan vỡ. Một cảm giác bị sỉ nhục từ tận đáy lòng trào dâng, khiến gân xanh trên trán hắn giật liên hồi.
"Cái gì mà Bỉ Ngạn Huyết Nộ? Cái gì mà đồng quy vu tận?" Lưu Tam Bảo gầm lên, giọng nói lạc đi vì giận dữ và xấu hổ.
Hắn nhìn vào lòng bàn tay đang cầm đóa Ngũ Sắc Hoa Liên, món bảo vật vẫn tỏa sáng rực rỡ nhưng lại như đang mỉa mai sự nhút nhát của hắn. Hắn đã tháo chạy, đã ra lệnh lui quân trước một chiêu thức không có chút sát thương nào.
Giữa màn sương đang dần tan biến, Lưu Đại từ từ ngồi dậy từ vòng tay của Nhị Can, bàn tay hắn vẫn bóp chặt vết thương xuyên thấu ở bụng.
Hắn nhìn lên bầu trời, nơi một vệt sáng đỏ rực mang đôi cánh máu đang lướt đi giữa những vầng mây bạc. Một nụ cười chua chát hiện trên môi hắn, vừa khâm phục vừa cay đắng cho sự ngu muội của chính mình.
"Khụ... Chúng ta đều bị tiểu tử đó lừa rồi." Lưu Đại ho ra một ngụm máu đặc, ánh mắt hắn kiên định nhìn theo bóng lưng Y Thiên đang xa dần:
"Toàn bộ khung cảnh tựa như tận thế sắp giáng xuống, tựa như bỉ ngạn hoa nổ ra lại xuất hiện lại một huyết hải cũng chỉ để tạo ra một cái vỏ bọc uy thế nhất, che mắt tất cả chúng ta để tìm đường sống. Thật là một kẻ tâm cơ đáng sợ!"
Lưu Nhị Can nghiến răng, đôi song dao găm trong tay hắn xoay tròn tạo thành hai vòng tròn tử thần màu đen.
"Hắn không thể chạy xa với thương tích đó! Đại ca, huynh hãy nghỉ ngơi, đệ và tam đệ sẽ đem đầu hắn về. Chúng ta nhất định sẽ sống sót. Cả ba chúng ta, huynh cũng đừng làm việc dại dột như vậy nữa."
Hắn bật người dậy, linh lực dưới chân bùng nổ làm mặt băng nứt toác, thân hình lao vút đi như một con báo săn mồi.
Lưu Tam Bảo không nói một lời, gương mặt hắn xám xịt vì u uất, hắn thu hồi Kim Cang Bàn Tượng rồi đạp lên một chiếc lá bùa tốc độ.
"Tà tu! Ngươi khiến ta mất mặt trước quân đoàn, ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!"
Hai bóng người mang theo sát khí ngút trời, bất chấp ranh giới nguy hiểm, lao thẳng về hướng ra của Cửu U Băng Nguyên.
Lưu Đại nhìn bóng hai đệ đệ, rồi nhìn lại vết thương đang rỉ máu, hắn vận chuyển nốt chút linh lực cuối cùng để cưỡng ép cầm máu.
Hắn không thể để hai đệ đệ đi một mình, vì hắn biết Y Thiên một khi đã thoát ra ngoài thì sẽ càng khó lường hơn. Hắn nghiến răng đứng dậy, nhặt lấy thanh đại đao đã mẻ, tập tễnh lao theo trong màn tuyết trắng:
"Toàn bộ Hắc Nhân Đội còn sót lại nghe lệnh ta. Bây giờ kẻ địch đã trốn thoát khỏi, thiếu chủ mạng đã toi tành nằm sau ở dưới huyết hải, nhưng đây không phải là thời khắc tuyệt vọng mà là giây phút mà chúng ta xoay chuyển toàn cục xông pha giết chết tà tu ngông cuồng kia. Nếu không… e rằng trong chúng ta không ai giữ nổi mạng."
"Tuân lệnh!" Hắc Nhân Đội hô vang, ai nấy cũng từ từ đứng dậy. Chỉ là khí thế bách chiến bách thắng ban đầu đã không còn nữa. Bất quá quân lệnh như sơn, chỉ thị đã hạ, phận làm thuộc hạ nào dám cãi ngang.
Phía trước, Y Thiên đang đập mạnh đôi Huyết Dực, mỗi nhịp cánh đều khiến xương sườn hắn đau nhức như có hàng ngàn mũi kim châm.
"May quá, bọn hắn tất thảy đều bị một màn ảo thuật này lừa. Tiếc là không còn yêu hạch nữa, một đòn Nhất Kiếm tốn sạch linh lực." Hắn cảm nhận được linh lực trong linh hải đã cạn kiệt đến mức báo động.
Hắn ngoái đầu nhìn lại, y như rằng, trong mắt liền thấy ba luồng ánh sáng đang đuổi sát sau lưng với tốc độ kinh hồn.
"Đúng là dai như đỉa đói." Y Thiên nhếch môi cười lạnh, đôi mắt Âm Dương vẫn rực sáng giữa không gian u ám.
Hắn vỗ vào đan điền mình, Sát Khí nhanh chóng bùng phát làm nhiên liệu cho Huyết Ma Dịch tồn tại, đồng thời gọi Đóa Đóa:
"Này Đóa Đóa, nàng mau đem Vô Hạn Cấm Phiên ra đây cho ta sử dụng. Đề phòng bất trắc nhỡ đâu không trốn thoát kịp, có thể dùng nó đỡ một đòn, sau đó dựa vào dư chấn mà bay thẳng ra ngoài."
"Nàng? Chàng gọi ta là nàng? Y Thiên à, chàng hôm nay uống nhầm thuốc à?" Đóa Đóa trong lòng chấn kinh, không ngờ cái tên đầu gỗ này hôm nay lại miệng dẻo như vậy.
"Ừm, có thể coi như vậy. Còn dễ hiểu hơn là ta trở lại là chính bản thân ta rồi, người đang nói chuyện với nàng mới chính là ta, còn thô lỗ thì một bản khác. Chuyện tình yêu còn dài, lướt qua đi, ta bây giờ là muốn Vô Hạn Cấm Phiên." Y Thiên bay nhanh nhất có thể, bàn tay trái đã xòe sẵn ra để đón.
Đóa Đóa là một cô nương rất thông minh, dù gì cũng ở trong người hắn lâu như vậy chút chuyện bí mật thất thường liền mặt đối mặt cái gì cũng thấy. Nàng lại rất hiểu chuyện, nghe hắn gọi ngọt liền mặt đỏ ửng đáp:
"Tất nhiên là được. Trên đời nào có đạo lí phu quân mượn nương tử, nương tử lại giấu giếm không cho được cơ chứ. Ta sống lâu một chút, lý lẽ cũng nhiều một chút. Riêng điều này không thể không biết."
Đóa Đóa hai tay thoăn thoắt kết ấn, sau đó cắm mạnh Vô Hạn Cấm Phiên xuống nền đan điền. Lập tức Vô Hạn Cấm Phiên biến mất, lúc xuất hiện đã là bên ngoài.
"Ừm, ta biết nàng thông minh mà." Y Thiên nắm chặt Vô Hạn Cấm Phiên trong tay, khẽ đáp.
Lời này của hắn tự nhiên lại trở nên dịu dàng hiểu ý đến vậy? Nào giống với tên cộc lốc thường ngày cơ chứ, nhưng thế này lại càng tốt hơn. Đóa Đóa thầm cười:
"Chàng không còn mắng ta lắm lời nữa à?"
"Đã nói không phải là ta." Y Thiên giọng đều đều nhưng lẫn chứa ý vị tức giận.
"Hihi!" Đóa Đóa cười hạnh phúc, sau đó vào tiếp tục vào trạng thái thiền định dưỡng thương.
Lúc này, khi bay được một lúc lâu bầu trời ở trên Cửu U Băng Nguyên dần thay đổi, lớp mây xám xịt lùi lại nhường chỗ cho ánh nắng ban mai rực rỡ của vùng bên ngoài.
Dưới chân hắn, màu băng thanh lam lạnh lẽo của các tảng băng lùi lại, màu trắng xóa của tuyết lịm dần, thay thế bằng những thảm cỏ xanh rì và những ngọn núi đá nhấp nhô của dãy rừng Hoàng Hạc.
Hắn đã ra tới bên ngoài, nhưng tử thần vẫn đang phả hơi nóng sau gáy.
"Tiểu tử! Để mạng lại!" Tiếng gầm của Lưu Tam Bảo vang vọng giữa các vách đá, một luồng sóng xung kích từ Kim Cang Bàn Tượng lại một lần nữa oanh kích từ phía sau.
Y Thiên lách người điêu luyện giữa những ngọn cây cổ thụ, đôi cánh máu khẽ khép lại rồi đột ngột dang rộng để tăng tốc, né tránh cú va chạm trong gang tấc. Nội tâm thầm gầm thét:
"Khốn thật! Tốc độ của Kim Đan so với Luyện Khí thật là trời với vực, dù cho có là Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi liên tục tiêu hao lực lượng cũng không thể chạy thoát nổi. May là bọn Trúc Cơ Cảnh ở dưới sức lực tiêu hao đa phần, lại càng tốc độ thường tình, trong thời gian ngắn chắc chắn không thể lên đây góp sức kịp thời."
Phập! Phập!
Hai thanh dao găm của Lưu Nhị Can xé gió bay tới, quỹ đạo của chúng vô cùng quỷ dị, lượn vòng qua những gốc cây rồi nhắm thẳng vào đôi cánh của Y Thiên.
Nhị Can quả không hổ danh là bậc thầy ám sát, mỗi đường dao đều tính toán kỹ lưỡng điểm rơi của mục tiêu. Y Thiên phải dùng thanh đao gãy để gạt phắt hai lưỡi dao đi, lực chấn động khiến cánh tay hắn tê rần.
"Các lão già này thực sự muốn liều mạng ở đây sao?"
Y Thiên đáp xuống một trảng cỏ rộng lớn bên rìa rừng, đôi cánh máu tan biến thành những vệt sương hồng nhạt. Hắn đứng đó, hơi thở dồn dập, đôi mắt sắc lạnh nhìn ba huynh đệ họ Lưu đang lần lượt đáp xuống, vây chặt lấy hắn theo ba hướng khác nhau.
Lưu Đại đứng ở vị trí chính diện, gương mặt hắn tái nhợt vì mất máu nhưng uy thế của một thủ lĩnh vẫn không hề giảm sút. Hắn cầm chắc thanh đại đao, ánh mắt nhìn Y Thiên không còn sự khinh miệt mà là sự tôn trọng đối với một đối thủ truyền kiếp.
"Tiểu tử, ngươi đã làm rất tốt. Nhưng ra khỏi Cửu U Băng Nguyên, không có hàn khí buốt người, cũng chẳng có Thiên Lôi phù trợ, ngươi một chút địa lợi đều không còn nữa. Liệu có thể cùng với bọn ta đánh tiếp hay không?"
Lưu Nhị Can xoay nhẹ đôi song dao găm, lưỡi dao lấp lánh dưới ánh mặt trời, tỏa ra luồng sát khí lạnh lẽo:
"Đại ca, người có chút đặt cao sức mạnh của tiểu tử này rồi đó, ngắn gọn thôi. Hôm nay và nơi đây sẽ là mồ chôn của ngươi." Hắn bước lên một bước, linh lực Kim Đan Cảnh dâng cao dự trù bùng phát dữ dội.
"Ở đây hay ở trong khác biệt sao? Cũng là ta và cũng là ngươi. Đơn giản vậy thôi, cứ vào đây ta một cân ba."
Lưu Tam Bảo nghiến răng, lòng bàn tay hắn lấm tấm mồ hôi vì sự tức giận đang lên đỉnh điểm.
Kim Cang Bàn Tượng khổng lồ rú lên một cái theo lệnh, tức khắc khiến mặt đất rừng rậm rung chuyển dữ dội dưới sức nặng của nó.
"Ta sẽ nghiền nát từng khúc xương của ngươi để cho ngươi biết đụng vào nhầm người được định nghĩa như thế nào! Chết đi!"
Y Thiên nhếch môi cười, một điệu cười ngạo nghễ vang vọng giữa đại ngàn xanh biếc. Hắn không hề lùi bước, đôi bàn tay một thường một Huyết Ma lại một lần nữa bùng phát luồng lôi điện tím ngắt.